Thư gửi thầy Bộ trưởng

Thơ ngỏ gửi Bộ trưởng Bộ Giáo dục…
Cô gái Việt ở Nepal viết thư gửi Bộ trưởng Giáo dục
Thạc sĩ trứng vịt…
Danh sách đề tài luận án tiến sĩ “không thể tin nổi” ở Việt Nam
TS.Nguyễn Văn Khải: “Tiến sĩ dởm vào hùa với nhau là thảm họa cho dân tộc”
“Học Thạc sĩ, Tiến sĩ ở Việt Nam là một hiện tượng kỳ dị”

Xin thầy hãy nói giáo dục không phải là một trận đánh, nhưng giáo dục cũng không phải là một công trình thí điểm và học sinh không phải là những con chuột (mà) người trước chưa xây xong thì người sau phá bỏ để xây lại..

Xin thầy hãy dẹp bớt những “lò ấp tiến sĩ”, người ta có nhiều cách kiếm tiền, kiếm tiền bằng mồ hôi như các thầy cô dạy thêm học thêm, kiếm tiền bằng máu như Chí Phèo rạch mặt ăn vạ, nhưng kiếm tiền bằng cách cho ra đời những tiến sĩ, những thạc sĩ dỏm làm đẹp bằng cấp hay in card visit cho sang thì nhất quyết không phải là cách kiếm tiền lương thiện (Anh Đào).

Xin thầy hãy nói rằng những đề án ngoại ngữ ngàn tỷ sẽ thực hiện xong trong nhiệm kỳ này và những người học nó ít nhất phải biết “welcome” chỉ có một chữ e lờ (l).

Xin thầy hãy khẳng định chính mình sẽ là người giải “bổ đề”: Cả nước đang thừa 26.750 giáo viên ở các cấp; nhưng cũng lại thiếu gần 13.000 giáo viên các cấp. Giải, để cả các thầy cô không phải đứng trước những con số đau lòng: 3 điểm đủ để vào trường sư phạm.

Xin thầy hãy nói với những cử nhân grab bike, rằng lao động nào cũng là vinh quang, nhưng chắc chắn với những gì học ở trường không phải chỉ đủ để thất nghiệp hay chạy xe ôm dẫu là xe ôm 4.0.

Xin thầy hãy để những đứa trẻ được trải nghiệm trên đồng quê mỗi hè, được nhìn thấy bầu trời rất nhiều sao mỗi buổi tối, được đuổi theo trái bóng mỗi cuối chiều thay vì học, học, và học. Làm nên một con người toàn diện với một tâm hồn hẳn nhiên không chỉ có những bài văn trên giấy hay những phép toán khô khan.

Xin thầy một lần nói rằng chuyện cô hiệu trưởng cho ôtô vào trường học đâm gãy chân học sinh chỉ là cá biệt, cá biệt như chuyện thầy giáo và nữ sinh phang nhau bằng sách, cá biệt như chuyện thầy trò ôn thi trong nhà nghỉ. Cá biệt như rất nhiều những cá biệt khác.

Xin thầy hãy nói với “cậu bé Google” rằng, giáo dục VN không thua kém gì nước Úc và cậu hãy ở lại VN vì với trình độ giáo dục ấy, mức lương khởi điểm 2.000 USD không phải là quá xa vời.

Mai là ngày khai giảng.

Xin thầy hãy một lần lên miền núi đánh tiếng trống khai giảng để chứng kiến sự hiếu học của những đứa trẻ cơm đùm muối ớt, thiếu cả manh áo trên người lẫn đôi dép dưới chân.

Xin thầy hãy nói giáo dục không phải là một trận đánh, nhưng giáo dục cũng không phải là một công trình thí điểm và học sinh không phải là những con chuột (mà) người trước chưa xây xong thì người sau phá bỏ để xây lại.

Xin thầy hãy dẹp bớt những “lò ấp tiến sĩ”, người ta có nhiều cách kiếm tiền, kiếm tiền bằng mồ hôi như các thầy cô dạy thêm học thêm, kiếm tiền bằng máu như Chí Phèo rạch mặt ăn vạ, nhưng kiếm tiền bằng cách cho ra đời những tiến sĩ, những thạc sĩ dỏm làm đẹp bằng cấp hay in card visit cho sang thì nhất quyết không phải là cách kiếm tiền lương thiện.

Xin thầy hãy khẳng định việc các thầy cô phải đi uống rượu tiếp khách là rất không bình thường. Và đó càng không phải là câu chuyện “vui vẻ”!

Xin thầy hãy bảo chuyện bỏ biên chế chỉ là tiếu lâm. Hay việc “ngành sư phạm phải học tập kinh nghiệm từ ngành công an, quân đội” chỉ là sai số trong một bài toán logic. Bởi mấu chốt có khi chỉ là chuyện đơn giản: Tới 2010 sẽ sống được bằng lương.

Mai là ngày khai giảng năm học mới 2017!

Xin thầy hãy để đó là một lễ hội với toàn nụ cười trẻ con chứ không phải ngày tôn vinh quan khách.

Để cả các thầy cô, cả học trò cùng cười vui không chỉ trong lễ khai giảng không phải là dễ dàng, nhưng nếu được như thế, chính thầy cũng có thể thanh thản nói đến hai chữ hạnh phúc.

ANH ĐÀO

Cả nước chấp nhận cái sai…

Tôi nói cả nước cũng không có gì là quá bởi từ ông chủ tịch nước trở xuống tới đứa dân thường, từ thủ đô hiện đại tới vùng nghèo xa tít, nơi nào cũng giăng đầy băng rôn, trên sân khấu ghi rõ “Ngày khai giảng” (vào hôm qua 5/9) mà không ai có ý kiến gì.

Nhà trường là nơi để tiến hành việc dạy và học. Nơi ấy có cả thầy (giáo viên) và trò (học sinh). Thiếu một trong 2 thành phần đó thì không thành nhà trường. Thầy mà không có trò thì dạy cho ai; trò mà không có thầy thì lấy ai dạy cho mình. Vì vậy, giảng dạy phải đi với học tập, mới là nhà trường. Không được quá coi trọng thành phần nào, công việc nào.

Thế mà suốt bao lâu nay tự dưng nhà chức việc đổi ngày khai trường thành ngày khai giảng. Khai trường tức là mở trường, mở năm học mới của năm đó. Một năm mới cho cả việc giảng dạy và học tập. Gọi khai trường là đúng nhất, nhắc nhiệm vụ của cả thầy và trò. Chứ khai giảng thì chỉ có thầy. Người ta cứ xưng xưng nói với nhau học trò là nhân vật chính, quan trọng nhất của nhà trường, nhưng khi khai trường lại không thèm nhắc tới các em các cháu.

Ngày khai trường còn gọi là ngày tựu trường. Tựu có nghĩa là tới, tựu trường là tới trường lại sau thời gian nghỉ hè. Nhưng tốt nhất cứ gọi là khai trường, vừa dễ hiểu, vừa chính xác.

Chả phải chỉ có tôi riết róng chữ nghĩa tiếng Việt như thế. Đầu tháng 9/1945, cụ Hồ gửi thư cho học sinh nhân ngày khai trường, chính cụ viết “Hôm nay là ngày khai trường đầu tiên của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa”. Tôi không dám khẳng định cái gì cụ cũng đúng nhưng trường hợp này thì cụ đúng trăm phần trăm. Hồi tôi đi học, cả phổ thông lẫn đại học, chỉ có ngày khai trường. Chả biết ông bá vơ nào tự dưng đổi lại thành ngày khai giảng.

Hôm qua nhiều ông to bà nhớn đi làm long trọng viên dự ngày khai trường, họ đều nhìn thấy tấm bảng chữ “Ngày khai giảng”, tôi đồ rằng các ông bà ấy chỉ nhăm nhăm đánh trống, rao giảng dăm ba câu rồi về (đứng đó nóng bỏ mẹ), không ai nghĩ chuyện hậu sinh đã làm sai lời cụ Hồ.

Lạ cái là người xứ này, từ quan đến dân, nhìn thấy rất nhiều cái sai nhưng cứ lặng lẽ, dễ dàng chấp nhận. Có khi còn tặc lưỡi “vẽ chuyện, nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ”. Chả trách khổ là phải.

Thông cào

NGUYỄN THÔNG

Phương pháp “lò ấp” sẽ khiến Ba Vì không còn chỗ trống!

Rất đau, rất nhục nhưng tiếc thay lại… đúng, đó là hình ảnh cái “lò ấp” được dùng chỉ việc đào tạo thạc sĩ, tiến sĩ ở Học viện Khoa học Xã hội vừa qua.

Nói đau bởi thạc sĩ, tiến sĩ là những học vị cao quý. Thời xưa, người đỗ tiến sĩ không chỉ là niềm vinh dự của dòng họ, miền đất mà còn lưu danh hậu thế, nhiều vị được ghi tên trên lưng rùa trong Văn Miếu Quốc Tử Giám. Việc học hành, thi cử cũng hết sức nghiêm ngặt, mỗi kỳ thi quốc gia thường do Nhà vua đứng đầu.

Thế mà giờ đây, lại bị coi như “lò ấp” lũ gà, vịt, ngan, ngỗng thì quá đau và hơn cả nỗi đau, là sự sỉ nhục. Nó còn xúc phạm những nhà khoa học với học vị chân chính. Song, dù “con sâu làm rầu nồi canh” và tiếc thay ở Học viện này, nó lại đúng đến 101%.

Theo kết luận của Thanh tra Bộ GD&ĐT, chỉ trong vòng 3 năm (2015-2017), Học viện này chiêu sinh hơn 1.100 tiến sĩ, 4.800 thạc sĩ, tức là bình quân mỗi năm, có tới gần 400 tiến sĩ và 1.600 thạc sĩ, tức là mỗi ngày “xuất xưởng” hơn 1 tiến sĩ và cũng hơn 4 thạc sĩ.

Kinh. Con số “ra lò” thế này thì đúng là “lò ấp vịt gà” có khi cũng gọi bằng… sư phụ.

Để việc có được sự “sinh sản” này, người ta áp dụng cả phương pháp… “vô tính”, tức là rất nhiều “không” như “Đào tạo Thạc sĩ: Không có danh sách tên cán bộ chấm thi”, “Hội đồng đánh giá luận văn không đúng chuyên ngành”, “Tuyển sinh tiến sĩ với học viên không đúng chuyên ngành”.

Hơ! Đào tạo Thạc sĩ mà không có cán bộ chấm thi thì ai chấm nhỉ? Lạ.

Nhưng lạ hơn là “Hội đồng đánh giá luận văn không đúng chuyên ngành” bởi không biết nó có tương tự như ông Giáo sư Sản khoa đánh giá luận văn của học viên Nha khoa không nhỉ?

Nhưng rất may, bởi ngay cả học viên cũng “không đúng chuyên ngành” nên… hai cái sai bằng một cái đúng. Dẫu có “ông nói gà, bà nói vịt” cũng chẳng sao vì có ai biết gì về chuyên môn của nhau đâu?

Và vì chưa có chuẩn đầu ra với chuyên ngành tiến sĩ nên đánh giá thế nào chả được? Cũng bởi thế mới có chuyện, một Giáo sư hướng dẫn 12 nghiên cứu sinh. Độc đáo hơn, luận án còn thiếu xác nhận của người hướng dẫn, thiếu ý kiến nhận xét của người phản biện…

Nhớ lại cách đây mấy chục năm, có câu nói cửa miệng “Con bò lùa qua biên giới là thành Phó Tiến sĩ (học vị Tiến sĩ hiện nay)”. Giờ thì có lẽ “Con vịt lùa qua cổng Học viện ít nhất cũng thành… thạc sĩ”.

Trong một bài viết gửi Báo Dân trí, PGS.TS Ngô Tứ Thành, Viện Sư phạm kỹ thuật – Đại học Bách khoa Hà Nội cho biết có một số nơi: “Để “nồi cơm” luôn đầy, để vơ vét nguồn tuyển, các trường Đại học này không cho giảng viên trẻ được đi học cao học ở các trường Đại học hàng đầu như Đại học Bách khoa, Đại học Quốc gia HN… buộc giảng viên phải học Cao học tại Trường theo kiểu “của nhà trồng được”.

Té ra với các thày, còn là câu chuyện “nồi cơm”.

Còn với trò thì sao? Chắc có nhiều lý do nhưng có một lý do rất nguy hiểm, đó là một số cán bộ, công chức cần cái “mác”. Có thể khi học đại học, họ theo con đường tại chức, liên thông. Giờ, để “tẩy xóa” bằng cấp, họ học lên thạc sĩ rồi tiến sĩ. Càng nguy hiểm hơn, nếu nó trở thành “lá bùa” cho con đường thăng quan tiến chức.

Nếu như một khi bằng cấp được thực hiên bằng phương pháp “lò ấp”, chỉ cần “lùa qua cổng trường là thành tiến sĩ” thì tất nhiên, chất lượng cán bộ, công chức làm sao qua được tầm “gà, vịt”?

Nhớ lại cách đây ít lâu, đã có ý tưởng thành lập (hình như trên Ba Vì) một khu ghi danh tiến sĩ hiện đại trên bia đá. Nếu cứ đào tạo bằng phương pháp “lò ấp” của Học viện Xã hội vừa qua thì chả mấy chốc, nùi Ba Vì sẽ không còn chỗ trống và các núi đá sẽ chỉ còn trong… truyện kể!

BÙI HOÀNG TÁM/ DÂN TRÍ

NO COMMENTS