Xấu hổ…

0
82

Xấu hổ…

Thất vong…
Không ai có quyền phán xét người khác…
Toàn chuyện lạ lùng!…
20 năm nước mắt…
Hát trên những xác người…
Nhà hát giao hưởng 1.500 tỷ và nước mắt Thủ Thiêm!

Gã đứng hồi lâu trước những dấu tích bằng đá của nơi hơn 2.000 năm trước là nhà hát nhạc kịch ở Athen, Hy Lạp.

Chứng tích một nền văn minh Hy Lạp. Người Hy Lạp luôn tự hào về chứng tích này hơn bất cứ đền thờ thần linh, thành quách, đấu trường, khải hoàn môn, lăng mộ vua chúa nào khác.

Người Ý không dám khoe đấu trường La Mã, người Trung Hoa không dám đọ Vạn Lý trường thành, người Ai cập không dám tâng bốc Kim tự tháp… với các nhà hát cổ xưa vang lên những bản nhạc kịch, hoà tấu âm nhạc của người Hy Lạp.

Vì sao?

Ngôi đền Nghệ thuật muôn đời là báu vật thiêng nhất của nhân loại.

Gã đi gần hết châu Âu, cái mà tạo nên niềm tự hào của một thành phố chính là các nhà hát. Người Paris tự hào Nhà hát Opera Paris. Người Nga tự hào Nhà hát Bolshoi Matxcova. Người Úc tự hào Nhà hát Con Sò Sydney…

Gã cũng có niềm tự hào đó khi đứng trước Thuỷ đình biểu diễn Rối nước ở Chùa Thầy. Chứng tích nghệ thuật 1.000 năm.

Còn gì nữa?

Nếu người châu Âu, Nhật, Mỹ biết được cuộc tranh luận mà phe phản đối việc xây nhà hát Giao hưởng Sài Gòn chiếm số đông, họ sẽ lắc đầu không thể hiểu nổi.

Xấu hổ. Xấu hổ lắm một đất nước mà đa số người dân lại chống lại việc xây dựng một nhà hát của thể loại âm nhạc đỉnh cao của nhân loại.

Xấu hổ không phải vì người dân ấy không biết yêu thích, không trân trọng, không có trình độ thưởng thức loại hình âm nhạc của muôn đời đỉnh cao này.

Xấu hổ vì một thể chế bao nhiêu năm làm người dân phải quay cuồng sống còn với áo cơm, việc học hành tương lai, bệnh tật, miếng đất cắm dùi, sự thật, công lý, niềm tin, chả còn mấy ai được thong dong đến với văn hoá nghệ thuật nữa.

Một đất nước mà thưởng thức văn hoá nghệ thuật trở nên xa xỉ là một đất nước đáng xấu hổ.

Một dân tộc mà những ai dám lên tiếng bảo vệ việc xây dựng một nhà hát cho các giá trị tinh thần đỉnh cao bị tới tấp ném đá thì đó là tín hiệu đau xót: văn hoá bị huỷ diệt.

Các vị đại biểu HĐND thành phố HCM khi giơ tay biểu quyết bỏ ra 1.500 tỷ đồng xây nhà hát Thủ Thiêm cần phải biết sự thật này và cần biểu quyết ngay một cuộc biểu quyết: Tạ lỗi nhân dân, vì mình đã góp phần tạo nên sự huỷ diệt niềm tin, huỷ diệt văn hoá ấy.

Gã tin nếu có cuộc biểu quyết “Tạ lỗi” ấy thì bất cứ dự án nào với ý nghĩa tốt đẹp các vị biểu quyết thông qua rồi sẽ dần dần được sự ủng hộ của người dân.

LƯU TRỌNG VĂN

Bánh mì & Hoa hồng

Thành ngữ mang nội hàm: cuộc sống cần cái ăn và cũng cần hưởng thụ cái đẹp, cái tinh thần, chả ai tranh cãi cái ý nghĩa đúng đắn ấy

Thủ Thiêm là vấn đề đau nhức kéo dài đến 20 năm, nó xấp sỉ gần bằng cả cuộc chiến tranh 30 năm Nam – Bắc . người dân nghèo bị cướp đất bằng nhiều mỹ từ “tái thiết, phát triển v.v”.

20 năm ấy bao nhiêu mái đầu xanh đã bạc trắng vì khiếu kiện kêu oan với hàng núi đơn từ rơi vào im lặng, 20 năm ấy bao nhiêu đứa trẻ lớn lên phải bỏ học, vất vưởng không có tương lai cùng gia đình trong những khu tạm cư nghèo nàn, chật chội, 20 năm ấy có bao nhiêu cái chết bằng treo cổ, tự sát hay trong u uất

20 năm ấy bao nhiêu phép phủ thuỷ làm giàu trên những bi kịch ấy? Thủ Thiêm đã và đang được vén lên bức màn máu lệ qua những thông tin nhiều nguồn hôm nay. Trong bối cảnh trường học không, bịnh viện không, chợ búa, siêu thị không, an dân không thể cái nền cần thiết, vững chãi của một đô thị văn minh, ổn định hoàn toàn không thể. Bánh mì còn không có nói chi “hoa hồng“ sự thụ hưởng văn hoá, giải trí tinh thần công viên, nhà hát chỉ là đỉnh cuối cùng trên cái nền tháp “bánh mì“ ấy.

Hãy hình dung một thiết kế ngược: hoa hồng có trước bánh mì.với những kẻ luôn mồm xoen xoét “nhân dân“ cứ thử làm một cuộc trưng cầu xem bông hoa hồng 1.500 tỉ kia, những người dân khốn khó không chỉ của Thủ Thiêm say yes hay say no? họ không chống hoa hồng, họ cần an sinh “bánh mì“ trước đã.

Chính quyền Tp Hồ Chí Minh nợ người dân Thủ Thiêm đến 20 năm lao khổ, kẻ mới hôm qua còn mang “bộ mặt ngậm ngùi, chia sẻ“ đến ngồi nghe những tiếng kêu thấu trời xanh hôm nay lại hớn hở cắm “bông hoa hồng“ xuống nền đất hoang tàn những số phận con người bằng xảo ngôn muôn thuở “nhân dân“.

Không có bánh mì – không có hoa hồng. Đơn giản thế thôi thưa bà người mẫu shop khăn quàng chợ An đông và ông “Lê Thanh Thủ Thiêm“ một thời khạc ra lửa.

ĐỖ TRUNG QUÂN

Lưỡi rắn

Trong tâm điểm của những sự kiện chính trị, kinh tế,xã hội, cần sự lên tiếng của những người có ảnh hưởng xã hội, thì rất đáng tiếc những cái lưỡi rắn lại phun nọc thay vì là lời của trái tim.

Đơn cử như cô Nữ hoàng xà bông, Nữ hoàng bột giặt Mỹ Linh ủng hộ việc xây dựng nhà hát giao hưởng Thủ Thiêm và quay sang miệt thị dân nghèo, vốn là khán giả của cô và là khách hàng rần rần đi mua xà bông, bột giặt…hay bất cứ sản phẩm nào mà cô quảng cáo.

Hay cái ông nhạc sĩ Võ Thiện Thanh còn điêu hơn bảo chúng ta phải xây nhà hát cho bằng bọn phát xít vì trong thế chiến thứ hai, phát xít Đức đã bảo vệ thành công nhà hát.

Những vì dụ như thế, những cái lưỡi rắn nhiều lắm.

Số còn lại, chẳng biết trong đầu nghĩ thế nào nhưng họ im lặng.

Trấn Thành Hoài Linh Sơn Tùng MPT ChiPu Khởi Mi Công Vinh Thủy Tiên…. 7, 8 triệu fan followers? Họ im lặng…
Đừng bao giờ thờ ơ với cảm xúc công chúng. Bởi cảm xúc công chúng là nồi cơm của các bạn, là tài khoản đang dầy lên của các bạn trong ngân hàng, là những villa biệt thự mà các bạn đang có, là sự tự tin và kiêu hãnh mỗi khi các bạn đi ra bên ngoài.

Hãy lên tiếng, hãy vì quyền lợi của nơi mình thuộc về là khán giả, lên tiếng để thể hiện tiếng nói của các bạn. Bởi các bạn có hàng triệu bạn trẻ followers và đa phần họ dường như không quan tâm gì đến chính trị.

Marlon Brando từng từ chối tham dự và nhận giải Oscar lần thứ 2 cho vai diễn xuất chúng trong Bố già, thay vào đó, ông cử đại diện là một cô gái da đỏ bản địa lên nhận giải và đọc tuyên bô của ông trước hàng chục triệu người theo dõi lễ trao giải trực tiếp trên khắp thế giới. Ông tuyên bố không nhận giải bởi nước Mỹ đối xử tàn tệ không ra gì với người da đỏ và cướp đất, phá hủy văn hóa của họ. Hãy theo dõi Meryl Streep lên sân khấu với màn hóa trang kinh hồn táng đởm để giễu nhại sự lố bịch Donald Trump; và hàng trăm ngôi sao lớn nhỏ khác, kể cả cô ca sĩ Miley Cyrus chụp hình một dòng nước mắt giàn dụa trên má, cùng một bức hình chụp Donald Trump và nữ thợ săn giết chết một con sư tử núi, để thể hiện nỗi sợ hãi và viết rằng: “Vâng, đây là những giọt nước mắt lăn trên má tôi. Họ khiến tôi sợ hãi đến mức không thể tin được và rất buồn, không chỉ cho đất nước của chúng ta mà cho những loài động vật mà tôi yêu quý hơn bất cứ thứ gì trên hành tinh này. Trái tim tôi tan vỡ ra hàng trăm ngàn mảnh nhỏ…”. Chỉ là một cách thể hiện cảm xúc đơn thuần, cũng nói được một quan điểm chính trị, một thông điệp truyền đến hàng triệu fan hâm mộ của cô. Bức hình trên instagram của cô lan tỏa nhanh chóng và có gần 300.000 lượt thích.

Trong giới nghệ sĩ VN, nhiều người được cộng đồng kính trọng vì tài năng, đạo đức và thái độ công dân rõ ràng, như nghệ sĩ Thành Lộc chẳng hạn.

Có lần, anh đã phản ứng vì bị ghép hình thành thầy trò Đường Tăng, vì sao?

“Hồi còn làm Ban Giám Khảo của Vn’s Got Stalent, đến mùa thứ 2 thì có 1 bạn hâm mộ tại Hà Nội đã lấy chân dung tôi, Huy Tuấn, Thuý hạnh và MC Thanh Bạch ghép vào hình ảnh nhóm thầy trò đường tăng Tam Tạng đi thỉnh kinh trong Tây Du Ký để bày tỏ lòng ngưỡng mộ. Tôi có nói với bạn ấy (qua fb thôi) rằng tôi cảm kích lòng ngưỡng mộ của bạn ấy dành cho chương trình và riêng BGK & MC, nhưng xin đừng ghép tôi vào cái nhóm văn hoá Trung Quốc vì tôi không muốn trông thấy hình ảnh chính mình lại khoát bộ trang phục của họ để cổ suý cho 1 nền văn hoá của 1 quốc gia đang xâm lấn lãnh thổ và làm hại người dân tôi mỗi ngày trên biển đảo! Bạn ấy bảo tôi cực đoan , chính trị là chính trị mà nghệ thuật là nghệ thuật! Tôi nói trước đây tôi cũng đã từng nghĩ như vậy nhưng bây giờ thì không và hãy lấy hình ảnh tôi ra khỏi bức ảnh ấy, người bạn Hà Nội nầy đã tỏ ra thất vọng và miệt thị tôi khá nặng!”

Trái tim Thủ Thiêm đã rỉ máu 20 năm rồi, nếu không làm được điều gì tốt đẹp cho người dân thì…

Kính thưa các thể loại nghệ sĩ,

Hãy câm miệng!

HOÀNG LINH

MIẾNG DA LỪA

Nhà hát giao hưởng làm gì, khi một nghệ sỹ già đang từ tốn kéo những nhịp đàn violin trầm bổng cất lên ở giữa Hồ Gươm bị đập gãy từng mảnh?

Nhà hát giao hưởng để làm gì khi trên đất nước luôn có vô vàn những đoàn hợp ca của dân oan từ khắp các tỉnh thành ngày đêm rên xiết bi ai hơn cả những tiếng nam trầm, nữ cao trên sân khấu?

Nhà hát giao hưởng làm gì khi bệnh nhân hưởng những dịch vụ y tế thấp kém, trường học còn thiếu và tâm hồn con người ngày càng mục ruỗng, xa lạ, ngăn cách, oán hờn và thù hận?

Lễ chưa có, nhạc cũng có ích chi? Chính trị chưa yên, xã hội còn bất ổn, lễ nhạc cũng trở nên vô nghĩa. Mà nếu có, tiếng nhạc trong tình cảnh bi kịch ấy cũng chỉ là khổ đau, sợ hãi, căm phẫn. Nghệ thuật là một thứ hủ bại và huỷ hoại con người khi nó bị kìm kẹp và trù diệt cái thứ mà đáng ra nó luôn phải có đầu tiên và duy nhất, đó là tự do.

Nếu xây cất lên nhà hát giao hưởng trên những nỗi đau khổ, nghèo đói và vô trật tự của con người, nó chẳng khác gì tấm da lừa ma Balzac đã tác hoạ ra. Cứ mỗi lần ta ước đạt được sự giàu sang hay phú quý, xa hoa, là nó bị mất đi một ít và cũng đồng nghĩa cuộc sống của chúng ta cũng dần ngắn lại.

LS. LUÂN LÊ

NO COMMENTS