9

Hổm rày, dường như không ngày nào báo chí không đăng tải chuyện giá cả sinh hoạt leo thang, bữa nay xăng lên giá, bữa kia giá gas tăng, bữa nọ giá giữ xe nhích lên…v.v… và v.v… thứ gì cũng đua nhau tăng giá… Cái sự bi đát hiện diện ở khắp nơi, Tám tui không ngăn nổi tiếng thở dài.

Bà xã thấy vậy, lên giọng rất ngọt: “Ông ơi, hôm nay ông thèm ăn món gì tui sẽ mua cho! Nhưng chỉ có hôm nay thôi nghen!

Tám tui lấy làm lạ, hỏi: “Thế nghĩa là sao, bà?”.

Bà xã cười nói: “Sắp đến ngày tựu trường rồi, vợ chồng mình sẽ phải thắt lưng buộc bụng, nhịn ăn để dành tiền đóng học phí cho con!”.

Tám tui cũng phì cười, vì biết tánh bà xã hay đùa, như một cách xả stress vậy mà!

Và phụ họa: Bà liệu mà cố giữ gìn sức khỏe, bà mà nằm viện thì lương ba cọc ba đồng của tui không đủ trả viện phí đó nghen!

Sẵn trớn, bả bồi thêm: Nè! Ông có để ý không, mặc dù địa phương nào cũng tuyên bố kiên quyết chấn chỉnh trật tự lòng lề đường, nhưng thiên hạ cứ đua nhau chiếm vỉa hè làm bãi giữ xe, mặc nhiên buôn bán dưới lòng đường… Kể ra trông cũng thật nhếch nhác! Nhưng tui thấy đó cũng là nét độc đáo chỉ có ở xứ ta. Du khách nào đến Việt Nam cũng không thể quên, và thường ghi lại hình ảnh buôn bán trên vỉa hè, đường phố. Mà Việt Nam chẳng lọt vào top 10 nước có món ăn hè phố đậm đà bản sắc dân tộc nhất thế giới là gì.

Ngừng một chút, bà xã tiếp: Ông đọc báo chắc cũng biết nhiều hoàn cảnh đáng thương của mấy bà lão bán xôi, bán chè nuôi cháu học đại học. Ngày ngày bả phải gánh xôi ra hè phố bán, mỗi lần có trật tự phường đi làm chiến dịch thì vội vàng thu dọn chạy qua chỗ khác bán. Nếu dẹp thẳng tay thì bà cụ làm gì kiếm được đồng nào, đứa cháu đâu được ăn được học, chẳng phải xã hội lại thêm gánh nặng ư? Vì vậy, khi nhìn sự việc ta đừng nên nhìn một phía! Cũng như khi ra công viên ta thấy đôi trẻ hôn nhau, xứ mình cho là chướng tai gai mắt, còn như xứ người thì đó là nét đẹp!

Tám tui đáp lại: Ừ hén! Dạo này dân thành phố mình rất ý thức, dường như chẳng còn ai tiểu bậy vào vách tường hay trụ điện nữa!

Bà xã tưởng thiệt: Thì do người ta nhận thức làm như vậy là gây ô nhiễm môi trường!

Tám tui cười nói: Thôi đi bà ơi! Nhờ mấy vụ rò rỉ điện giật chết người nên thiên hạ thấy ớn đó thôi!

Không chịu thua, bà xã quay sang chuyện khác: Ờ! Cũng có người cho rằng tội lãng phí to hơn tội tham nhũng. Bởi lãng phí làm mất đi của cải xã hội, còn tham nhũng thì vật chất không mất đi mà chỉ chuyển từ người này sang người khác mà thôi.

Bởi vậy, mới có quan chức này, cán bộ nọ bòn rút tiền ngân sách, móc túi của dân, bỏ vào túi mình một cách ngang nhiên, bởi vì có mất đi đâu mà tội. Mà suy cho cùng, mấy ông tham nhũng này không chỉ hưởng một mình, mà còn biết chia sẻ cho gia đình, anh em, bà con dòng họ… phải chăng cũng gọi là làm công tác từ thiện xã hội tốt đấy chứ!?

Nói tới đây, Tám tui và bà xã nhìn nhau cùng phì cười! Cười mà có vui đâu…

8 Sài Gòn

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY