Với các cụ ở Đồng Tâm… tôi chỉ đáng là học trò…

1
55
Cụ Lê Đình Kình ở xã Đồng Tâm

Cảm hứng từ câu nói của Chú Tễu: “Trong trận đồ của các cụ ở Đồng Tâm (ĐT), chị em mình chỉ như một học sinh thôi chị ạ” nhà giáo Trần Thị Thảo đã có bài viết đúc kết về hoạt động đấu tranh rất ngoan cường và mưu lược của nhân dân xã Đồng Tâm dưới đây:

Lối ra cho khủng hoảng Đồng Tâm!…

VỚI CÁC CỤ Ở ĐỒNG TÂM, TÔI CHỈ ĐÁNG LÀ HỌC TRÒ

Suốt mấy chục năm qua, trong tất cả các cuộc đấu tranh GIỮ ĐẤT của nông dân VN ở khắp mọi miền đất nước, theo tôi: không có cuộc đấu tranh nào lại có tổ chức chặt chẽ và mưu lược như ở Đồng Tâm. Tôi chỉ xin nhắc lại một số vấn đề mà chắc nhiều bạn đã biết, để thấy người dân ĐT đoàn kết và mưu lược như thế nào?:

– Trong mấy ngày qua, bà con đã treo cờ đỏ sao vàng, băng rôn khẩu hiệu ca ngợi đảng & bác Hồ ở khắp làng, thậm chí cả ở ngoài đồng. Đầu làng còn cho dựng cổng chào như đón chào năm mới hay lễ hội vậy. Mới đầu nhiều người chưa hiểu (trong đó có tôi) đã không đồng tình việc này. Nhưng 6 ngày đã trôi qua, trước sự đấu tranh kiên cường bất khuất của bà con tôi mới cảm nhận được sự THÂM THÚY của các cụ (tôi mượn từ của Chú Tễu đã dùng).

– Công cuộc RÀO LÀNG KHÁNG CHIẾN đã được thực hiện ngay từ hôm 15/4, mọi vật dụng thừa được quăng ra đường để ngăn cản bước tiến của kẻ cướp. Nhiều vọng gác được đặt ở đầu các con đường vào làng nên người lạ đến sẽ bị xét hỏi kĩ càng và rất khó lọt vào được kẻng báo động treo ở nhiều nơi, khi cần sẽ reo vang để tập hợp lực lượng chiến đấu. Máy phát điện sẵn sàng vì biết trước thế nào chính quyền cũng giở trò cắt điện. Đúng như dự đoán: tối hôm qua 19/4 điện bị cắt nhưng cả làng lại sáng sủa hơn ngày thường vì máy phát có công suất lớn. Bình thường để lo chu đáo mọi việc cũng rất khó huống chi trong lúc dầu sôi lửa bỏng, tứ bề thọ địch mà các cụ vẫn lo chu đáo từ việc nhỏ đến việc lớn như vậy thì quả là không kém gì Khổng Minh bên Tàu.

– Nhưng việc bắt giữ 38 con tin mới là tài tình nhất, đặc biệt có cả phó công an huyện & một số sĩ quan cơ động nữa. Cho đến giờ mà nói, tôi và có lẽ còn nhiều bạn nữa vẫn chưa tưởng tượng được các cụ ở ĐT bằng cách nào đã bắt được tới 38 con tin, trong đó có cả phó công an huyện & một số sĩ quan cơ động, thật dũng cảm & tài tình phải không các bạn. Một vấn đề đáng nói ở đây là lòng nhân đạo của các cụ ở ĐT khi đối xử với con tin: Mỗi con tin được ăn với tiêu chuẩn 30.000đ /1 bữa, có cả ăn sáng + điểm tâm, tiêu chuẩn này thuộc diện cao cấp so với những người dân ĐT, đúng là họ đã ăn đói để nuôi lũ cướp. Nghe đâu hôm qua các con tin còn được “tặng” mỗi người 1 bộ quần áo mới.

– Khi trao đổi con tin, các cụ rất ĐẠI LƯỢNG: trả số người gấp hơn 4 lần đối phương (Chính quyền thả 4 người dân ĐT nhưng các cụ đã thả những 18 người). Tuy vậy các cụ vẫn cảnh giác: giữ lại 20 con tin để đề phòng bất trắc. Chỉ có những người biết nhìn xa trông rộng mới làm được điều này, nói thì dễ mà làm thì khó các bạn ạ.

– Khi cụ Kình (vị Gia Cát của làng) chuẩn bị lên bàn mổ vết thương do bọn cướp gây lên , bác sĩ yêu cầu gia đình cụ ký vào bản cam kết, nhưng con cháu cụ không ký. Trong trường hợp này, nếu những người nhẹ dạ có lẽ ký vội. Con cháu cụ Kình thật thông minh và sâu sắc, đúng là “Hổ phụ sinh hổ tử”.

– Chiều nay 19/4, ông Chủ Tịch Hà Nội về huyện Mỹ Đức và cho “mời” 100 người dân ĐT lên huyện để gặp mặt & trao đổi ý kiến, nhưng không một người dân ĐT nào đến, ngược lại các cụ ĐT lại “mời” ông chủ tịch về hội trường của làng để gặp. Nước cờ này quả là cao tay.

– Như vậy tôi mới kể sơ qua một số nước cờ mà các cụ ở ĐT đã chơi trong 6 ngày qua. Không biết trong những ngày sắp tới các cụ còn chơi tiếp ván cờ này như thế nào? Chỉ biết hiện tại các cụ ở ĐT đang ở thế thượng phong so với đối thủ. Một chính quyền tuy có đầy đủ súng ống đạn dược với hàng ngàn, hàng vạn quân lính trong tay, nhưng nhất định chính quyền sẽ thua người dân ĐT bởi chính quyền này là của bọn người THAM LAM, NGU & HÈN .

Để kết thúc bài viết, tôi xin nhắc lại lời nói của Tễu: “Trong trận đồ của các cụ ở Đồng Tâm, chị em mình chỉ như một học sinh thôi chị ạ!”. Đúng như vậy!       .

TRẦN THỊ THẢO

Thôn Hoành chiều nay…

Chỉ vì là một người muốn biết sự thật trong một rừng thông tin trái chiều, nhiễu loạn và vì biết các anh chị cũng đang hoang mang và ngóng đợi, chiều nay tôi đã đến Đồng Tâm (Mỹ Đức, Hà Nội), chỉ một mình…

Tôi đến nơi ấy với thắc mắc đầu tiên là có hay không việc phá sóng điện thoại?

Để có câu trả lời, tôi sử dụng cả ba mạng điện thoại, gồm Vinaphone, Mobifone và Viettel. Khi taxi dừng ở ngay lối ra vào thôn Hoành, xã Đồng Tâm, tôi lấy điện thoại ra xem, mạng Vinaphone hoàn toàn không có 3G. Mạng Viettel có ký hiệu 3G trên màn hình nhưng tuyệt đối không thể kết nối internet. Mobifone thì trong tình trạng chập chờn. Khi vào trong thôn Hoành, Mobifone lại không thể sử dụng được. Lúc này, Vinaphone chập chờn, tôi truy cập internet được vài phút rồi tậm tịt. Tôi có nhiều điện thoại sử dụng cùng lúc. Và đó là những trải nghiệm kết nối internet của tôi tại xã Đồng Tâm trong suốt mấy tiếng đồng hồ.

Các anh chị đọc báo thấy tình hình đang rất căng thẳng và người dân Đồng Tâm rất hung hãn. Nhiều người lo lắng nhắn tôi giữ gìn, bảo trọng, mong tôi bình an, sợ tôi bị bắt giữ, bị tấn công… Các anh chị ơi, xin đừng sợ. Tại sao lại sợ đồng bào của mình? Tại sao lại sợ người dân Đồng Tâm khi họ chẳng có gì trong này ngoài xúc cảm con người? Tôi luôn tin rằng, người dân Đồng Tâm không làm điều xấu, điều ác với những người dân khác.

Và đây là những gì diễn ra chiều nay…

Chỉ có một con đường để đi vào thôn Hoành – nơi người dân xã Đồng Tâm đang giữ 20 người được cho là cảnh sát cơ động. Thực tế là người dân chỉ dựng lên ba hàng chướng ngại vật để cản xe ô tô ra vào thôn. Mỗi chướng ngại vật cách nhau chừng hơn 1m, chứ không phải người dân dựng lên la liệt như một số thông tin mang lại cảm giác thôn Hoành giống như một chiến trường mà tôi đã đọc trước khi đi. Qua ba chướng ngại vật ấy, con đường đi vào thôn vẫn bằng phẳng như mọi nẻo đường quê khác trên khắp đất nước này. Buổi chiều, những người đàn ông vẫn thong thả dẫn đàn bò về nhà. Ngoài bãi cỏ, thanh niên trong thôn tập trung đá bóng. Trời vẫn xanh và gió vẫn ngọt ngào…

Đúng là có nhóm phụ nữ ngồi gác ở ngay sau ba hàng chướng ngại vật đầu đường vào thôn. Họ ngồi trò chuyện rôm rả trên chiếc chõng tre, thấy tôi đến là đứng bật dậy hỏi ai, từ đâu đến, đến có việc gì… Tôi nói muốn tìm hiểu sự việc bên trong thôn Hoành và lập tức bị một phụ nữ đuổi ra ngoài. Khi nhờ được người giới thiệu, đưa facebook của tôi cho người dân đọc trước, rồi xoay xở được cách vào thôn Hoành, đi qua chiếc chõng tr, những người phụ nữ ấy lại cười và nói với tôi: “Mong cô nói giúp bà con nhé”. Tôi cũng cười…

Tôi đi trong thôn Hoành hoàn toàn thoải mái. Họ biết tôi là người lạ. Ai gặp tôi cũng gật đầu cười và mời nước. Không có bất kỳ người nào đòi khám xét túi xách của tôi. Cũng chẳng ai có ý định khám người tôi, xem tôi mang theo những thiết bị gì. Có giấu máy ghi âm hay không…

Tôi được gặp cụ Bùi Viết Hiểu, 75 tuổi. Tôi xin phép ghi chép lại buổi nói chuyện. Rất nhiều người thôn Hoành ở đó đã yêu cầu tôi hãy ghi âm lại cuộc nói chuyện để thông tin cho chính xác. Hoàn toàn không có chuyện họ khám xét thiết bị ghi âm đối với cá nhân tôi. Người dân thôn Hoành chỉ đề nghị không chụp hình và tôi đã làm như vậy.

Cụ Hiểu nói với tôi, hôm nay có ông Nguyễn Văn Chiến, đại biểu Quốc Hội, trưởng đoàn Luật sư HN, đã về làm việc với dân. Theo cụ Hiểu, ông Chiến đã nói sẽ đưa vấn đề ra Quốc hội.

Cụ Hiểu khẳng định rằng, đến giờ này (khi tôi gặp cụ), người dân trong thôn Hoành còn giữ tổng cộng 20 người được cho là cảnh sát cơ động. Phải tạm giữ người để làm con tin yêu cầu chính quyền đối thoại với dân, người thôn Hoành cũng buồn vô hạn. Nhưng, họ vẫn mua xôi và bánh mì cho “con tin” ăn sáng, cơm trưa và cơm tối đầy đủ. Người dân thôn Hoành cũng mua quần áo cho những “thanh niên của chính quyền” ấy được tắm, mua kem đánh răng để họ được sinh hoạt bình thường. Thậm chí, buổi trưa trời nóng còn mua kem cho ăn…

Có một điều chắc chắn là người dân Đồng Tâm đã mất niềm tin. Khi hỏi vì sao đầu làng mọi người lại căng thẳng như thế? Một cụ già nói, thông tin ở đây như thế này và về báo chí, dư luận lại nói như thế này thì nhiều tiền lắm!?. Vừa nói, bàn tay cụ ngửa ra rồi lật sấp lại…

Tôi nói rằng, tôi sẽ kể lại những gì đang diễn ra ở thôn Hoành đúng như những gì tôi chứng kiến. Còn rất nhiều chuyện quan trọng, những vấn đề mấu chốt cần được viết ra, các anh chị ạ. Nhưng con trai bé nhỏ của tôi đang sốt 39 độ. Tôi không thể viết tiếp vào lúc này. Hẹn các anh chị ngày mai…

Giấy cam kết của ông Nguyễn Đức Chung

Thôn Hoành, ngày mai…

Vậy là chiều nay, 19 cán bộ, chiến sĩ cảnh sát cơ động bị bắt giữ tại Thôn Hoành, Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội đã được trả tự do.

Người dân Thôn Hoành, ngay từ đầu đã biết rõ việc giam giữ người là hành vi trái luật, nhưng họ chấp nhận đánh đổi để bảo vệ người của Thôn và đất mà họ cho rằng của mình. Thậm chí, họ còn khẳng định nếu chính quyền trấn áp thì họ sẽ chiến đấu. Câu chuyện lúc này không còn là câu chuyện pháp luật thuần tuý mà là một vấn đề chính trị. Vì thế, ứng xử với nó phải là cách ứng xử với một vấn đề chính trị, như cách mà ông Nguyễn Đức Chung đã làm, dù có phần chậm trễ.

Hôm nay, ông Nguyễn Đức Chung đã về Thôn Hoành, đã ngồi ngang bằng với dân, lắng nghe những bức xúc của dân về thực trạng khiếu kiện đất đai, về việc trấn áp, bắt người…

Chính quyền đã lùi một bước trước nhân dân. Ông Nguyễn Đức Chung đã cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với vụ bắt giữ cảnh sát cơ động của người dân thôn Hoành. Ông Chung cũng cam kết sẽ trực tiếp kiểm tra đoàn thanh tra đất đai, chỉ đạo trực tiếp để đảm bảo thực thi đúng pháp luật, rạch ròi đất nông nghiệp của dân hay đất quốc phòng. Đồng thời, sẽ điều tra và làm rõ việc bắt người, gây thương tích đối với trường hợp cụ Lê Đình Kình, 82 tuổi.

Ngay lập tức, ông Chung nhận về những cái bắt tay siết chặt, ánh nhìn nồng ấm và nụ cười thân thiện của nhân dân.

Dẫu còn chậm trễ, dẫu có nhiều chệch choạc, nhưng tôi vẫn chúc mừng ông Nguyễn Đức Chung. Xin lưu ý là tôi chỉ chúc mừng cá nhân ông Chung, chứ không phải toàn bộ chính quyền và tổ chức đảng của Hà Nội.

Hơn hết, xin được chúc mừng nhân dân Đồng Tâm. Bây giờ, họ đã có thể hi vọng vào một ngày mai tốt hơn. Các cô chú hãy hi vọng rằng, việc tranh chấp đất đai này sẽ được giải quyết thấu đáo.

Có thể, trong câu chuyện đất đai ấy, sẽ có một bên phải nhượng bộ lợi ích. Người dân, sẽ được trả lại một phần đất mà dân đang khẳng định là đất nông nghiệp.

Dân thắng nghĩa là chính quyền thắng. Dân thua là một sự thảm bại của chính quyền.

BẠCH HOÀN

1 COMMENT

LEAVE A REPLY