Từ chức là đúng qui trình!?…

0
49

Hãy từ chức đi, bà Bộ trưởng Bộ Y tế.

Từ ngày O lên bộ…
Tội ác blouse trắng!…
Người không biết nhưng trời biết…

Một ngày cuối tháng 7/2013, có ba sinh mạng con người bị bàn tay của người thầy thuốc giết chết. Đó là ba đứa trẻ vô tội ở Quảng Trị. Ba mẹ đưa các em đi tiêm vắc-xin phòng bệnh, đặt các em vào tay thầy thuốc là để các em có được một cơ thể khoẻ mạnh. Nhưng kết quả là, các em phải ra đi vĩnh viễn khỏi cuộc đời này. Các em chết vì bị tiêm nhầm thuốc.

Đó là một ngày cuối tháng 7 đầy u ám. Những người làm cha, làm mẹ trên khắp đất nước khốn khổ này hoang mang tột độ. Nguyễn Thị Kim Tiến, người đứng đầu ngành y tế lúc ấy cũng ở Quảng Trị. Nhưng, chẳng có nén nhang nào được thắp lên từ tay bà Bộ trưởng cho những hương hồn trẻ em xấu số kia. Bà ta đã không đến…

Đầu năm 2014, dịch sởi bùng phát. Khoảng 130 nụ cười trẻ thơ đã tắt, đồng nghĩa 130 gia đình mất con, hàng trăm người cha không được nghe con bi bô tập nói, hàng trăm bầu sữa mẹ còn căng nóng mà các con đã phải nằm dưới đất lạnh. Các em lìa đời từ khi còn chưa hiểu sởi là gì.

Thế nhưng, người biết rõ về sởi, biết rõ có tới hơn 8.500 ca sốt phát ban nghi do sởi, có tới hơn 3.100 ca dương tính với sởi, người phải chịu trách nhiệm cho tất cả những điều đó, một mặt đã nhất quyết không chịu công bố dịch sởi, một mặt vẫn nói rằng, “tôi không nghĩ đến từ chức lúc này”. Người đó đương nhiên là Nguyễn Thị Kim Tiến.

Bà Kim Tiến đã không từ chức, bất chấp đó là mong muốn tột cùng của một bộ phận không nhỏ người dân đang phải chịu đựng một nền y tế tồi tàn. Trẻ 3 tháng tuổi chết vì tiêm vắc-xin Quinvaxem. Trẻ 4 tháng tuổi chết vì tiêm vắc-xin Quinvaxem… Vắc-xin, thứ vốn để phòng bệnh đã trở thành thứ cướp đi mạng sống của quá nhiều trẻ em vô tội. Tại sao các em phải chết? Các em có lỗi gì đâu?

“Lỗi tại vắc-xin thì xử vắc-xin”. Đó là lời đáp lại của Nguyễn Thị Kim Tiến, người đứng đầu ngành y tế, trước những em thơ phải ngừng hơi thở, trước những sinh mệnh phải lìa trần. Không ai phải chịu trách nhiệm cho tất cả mọi điều đã diễn ra, cho tất cả mọi nỗi đau mà gia đình những nạn nhân phải gánh, cho tất cả những hoang mang mà người dân phải chịu. Ngay cả vắc-xin cũng chẳng bị xử.

Một ngày cuối tháng 12/2015, cuộc khủng hoảng vắc-xin lên đến đỉnh điểm khi ở Hà Nội và TP.HCM, hàng ngàn người đã phải thức trắng đêm, phải đứng ngoài đường dưới cơn mưa lạnh lẽo trong đêm, để mong có được một suất tiêm vắc-xin Pentaxim cho con. Có những đứa trẻ phải ra khỏi nhà lúc 2g đêm vì vắc-xin. Có người chen lấn đến mức ngất xỉu.

Ai đã để xảy ra cuộc khủng hoảng này? Ai được lợi từ cuộc khủng hoảng này? Không ai có câu trả lời. Cuộc khủng hoảng vắc-xin lúc ấy là một cuộc khủng hoảng niềm tin trong xã hội. Hàng ngàn người đứng dưới mưa chờ tiêm thuốc. Còn Nguyễn Thị Kim Tiến, vào cái ngày dịp cuối năm 2015 ấy, cũng là cuối nhiệm kì đầu ở cái ghế Bộ trưởng Bộ Y tế, vẫn điềm nhiên đi dự lễ khánh thành bệnh viện, nơi có những tiếng cười hân hoan, có hoa tươi và tiệc rượu.

Cuộc khủng hoảng niềm tin vào bà Bộ trưởng Bộ Y tế vẫn chưa nguôi một ngày nào trong suốt những năm qua. Nhưng bất chấp hết, một ngày đầu tháng 5/2016, bà ta lại dối trời lừa dân bằng hành động đi ăn hải sản ở Vũng Áng, Hà Tĩnh, để người dân hiểu rằng hải sản an toàn, dù hải sản vùng biển này đang bị nhiễm độc bởi hành vi xả thải của Formosa.

Mọi thứ vẫn chưa chịu dừng lại. Ngành y tế, mà cụ thể là Cục Quản lý dược – lĩnh vực bà Bộ trưởng Kim Tiến phụ trách – đã quản lý thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, để cho VN Pharma nhập khẩu thuốc từ một công ty ma, thuốc kém chất lượng, thuốc không rõ nguồn gốc. Bộ Y tế của bà ta bao biện rằng chưa để H – Capita ra thị trường, mà cố tình lờ đi 7 nhãn thuốc khác cũng nhập khẩu từ một công ty ma, đã bị tiêu thụ không biết từ bao giờ.

Tôi thực sự không hiểu, tại sao Nguyễn Thị Kim Tiến lại vẫn được ngồi mãi ở cái ghế chịu trách nhiệm về sức khoẻ cho hơn 90 triệu con người trên đất nước này, sau tất cả những gì đã xảy ra? Tại sao lại để người dân nơm nớp lo sợ, để người dân phẫn nộ và mất mát niềm tin đến thế?

Hãy chấm dứt cơn ác mộng này. Hãy từ chức đi, bà Nguyễn Thị Kim Tiến.

BẠCH HOÀN

Số phận người Việt nhiều khi được tạo ra bởi một số quan chức và đám gian thương

Xin đừng tranh cãi. Đám thuốc đang gây chấn động Việt Nam trong phiên toà mới đây là giả. Mà đã giả thì đừng bao biện bởi bất kỳ lý do gì. Nhất là tung hoả mù.

Dùng thuốc giả để chữa bệnh cho người thì nói thẳng là chỉ có phường ma quỷ. Còn ở đây, ai dùng để chữa bệnh cho người? Cái công ty kia dùng. Công ty kia của ai? Cư dân mạng tung tin là của em chồng Bộ trưởng Tiến. Và để nó hoạt động thì có phần tư vấn đắc lực của con trai Bộ trưởng Tiến. Cũng là tin đồn.

Bộ trưởng nên trả lời dân về những thông tin này. Cùng với việc trách nhiệm của mình trong việc để thuốc giả đường đường chính chính xuất hiện ở một công ty dược lớn nhất VN và cũng đường đường chính chính đi vào bệnh viện.

Một diễn biến khác, những ngày qua, thị trường loạn lên việc minh bạch tên sữa. Cũng một công ty sữa lớn nhất Việt Nam là kẻ đã mập mờ tên gọi này, khiến cho hàng triệu trẻ em Việt Nam bao năm qua phải uống sữa khô pha lại, mà vẫn lầm tưởng là các con đang được uống sữa tươi.

Cố tình mập mờ tên gọi, mập mờ khái niệm, cũng là một cách “giả”, còn dùng thuật ngữ chuyên môn của ngành tố tụng, thì đó là lừa đảo.

Ở xứ ta, thấy ai cũng khôn. Nhất là quan chức và gian thương. Nhưng dại nhất là dân và tội nhất cũng là dân. Bảo sao làm vậy. Đưa gì dùng vậy. Dùng cho đến khi lăn đùng ra chết, có khi cũng không biết là từ đâu ra nông nỗi. Có chăng thì là do số phận.

Mỉa mai thật, số phận của người Việt nhiều khi được tạo ra bởi một số ông bà quan chức và một số thương gia, đấy ạ!

Ví như, tai nạn giao thông chẳng hạn. Một phần không nhỏ là do không ít quan chức ngành giao thông và đám gian thương làm đường đểu ấy chứ, phỏng?

Một diễn biến khác, Bộ trưởng nói Facebook kia là giả. Cái này thì thông cảm được, vì ai đời Bộ trưởng Y tế mà có đến 6 cái facebook, thì thời gian đâu mà làm việc nữa. Có khi thời gian ấy, thuốc giả lại ầm ầm tràn vào bệnh viện, nếu Bộ trưởng vẫn cứ mải mê viết facebook.

Nhưng nói thật, khi phát ngôn thế, mong Bộ trưởng đắn đo cho kỹ. Tôi từng được mời làm Facebook cho Bộ trưởng và tôi đã từ chối. Thông tin vẫn là cấp dưới Bộ trưởng đưa. Và, con đường thông tin của Facebook ấy là: dân chúng thắc mắc gì thì gửi messenger, admin gửi đến cho Bộ trưởng, BT trả lời xong thì mới post.

Có một thời gian, Bộ trưởng đã xây dựng hình ảnh khá ổn nhờ cái kiểu này. Giờ có vấn đề liên quan đến trách nhiệm, Bộ trưởng nói vậy, chẳng tốt đâu, thưa Bộ trưởng. Người ta lại nghĩ đến câu miệng quan trôn trẻ.

Mà miệng của quan ngành y tế thì phải mẫu mực chứ. Vì nó liên quan trực tiếp và cấp bách đến mạng sống con người ạ!

HOÀNG NGUYÊN VŨ

Bệnh nhân ung thư cũng có quyền được sống, đọc tâm thư của các bệnh nhân gửi Bộ trưởng Kim Tiến thấy cuộc đời nàyy có đôi lúc khốn nạn thật…

“Kính gửi Bộ trưởng Bộ y tế và các cấp thẩm quyền cao nhất!

Chúng tôi thay mặt cho CLB Cuộc Chiến Ung Thư và hàng trăm ngàn bệnh nhân ung thư đang phải oằn mình chịu đựng những cơn đau, những vật vã của từng đợt hóa chất mà níu giữ thêm từng giây phút sự sống gửi tới các vị huyết tâm thư.

Trong các vị đã từng có người thân bị ung thư chưa? Có chứng kiến cảnh người thân của mình đau đến tím tái cả người, đến dại cả mắt và không thể kiểm soát nổi cơn đau chưa?

Có từng chứng kiến cảnh 1 người khụy xuống cầu xin bác sĩ hãy cố cứu họ, cho họ thêm 1 thời gian ngắn để họ nhìn thấy đứa con duy nhất bước chân vào giảng đường đại học rồi họ sẽ an lòng nhắm mắt chưa?

Có từng chứng kiến bàn tay nhỏ xíu nhoài về phía người mẹ nằm bất động với tiếng khóc đòi mẹ nghe đến nhói lòng chưa.

Còn nhiều, nhiều lắm những khuôn mặt thiên thần với đôi mắt tròn vo không hiểu vì sao mình phải chết.

Tiếng khóc nghẹn ngào không thành tiếng của mái đầu bạc đưa tiễn đứa con duy nhất và những tháng ngày nai lưng ra trả nợ những gì họ cố gắng vay mượn những tưởng giành được đứa con từ tay tử thần.

Có thấy được cảnh những bệnh nhân đã phải bán hết nhà cửa và những gì còn sót lại chỉ để cho người thân sống thêm 1 thời gian ngắn ngủi.

Có từng chứng kiến người thân của mình trước khi từ giã cõi đời vẫn chảy dài nước mắt và cầu xin cho thêm thời gian để con họ thêm cứng cáp chưa?

Những nỗi đau không thể thốt lên lời và không thể viết thành văn. Hàng ngày phải chứng kiến hết thành viên này đến thành viên khác trong CLB ra đi mà bất lực không thể làm gì cho họ.

Những cái ôm động viên, những cái xiết tay và lau cho nhau những giọt nước mắt đã cố ghìm sao vẫn cứ trào ra sau sự ra đi là nỗi đau để lại.

Nếu chứng kiến những cảnh như vậy bọn bất nhân đó có dám làm không? Có dám đánh cắp cả niềm hy vọng cuối cùng những con bệnh khốn khổ ấy không? Có ai trả lời dùm chúng tôi những câu hỏi đó không?

‘Hỏi trời, trời chẳng thấu. Hỏi đất, đất không hay’

Bây giờ chúng tôi biết hỏi ai, biết hy vọng vào ai sẽ bảo vệ được chúng tôi, cho chúng tôi niềm hy vọng được sống?

Ai cũng tâm niệm rằng: còn người còn của nên hy sinh hết tất cả, bán nhà cầm cố mọi cái có thể chỉ hy vọng người thân của mình qua khỏi và làm lại từ đầu.

Có người chồng tranh thủ khi người vợ mệt quá thiếp đi thì chạy ra ngoài làm thêm 1 -2 cuốc xe ôm để kiếm thêm chút tiền trang trải, vì quá mệt mỏi đã bị tai nạn và khi chết không nhắm nổi mắt vì anh là người thân duy nhất của người vợ đang nằm trên giường bệnh.

Các vị nghĩ sao khi những đồng tiền cuối cùng thấm đẫm mồ hôi nước mắt và cả máu nữa lại được đổi chác với 1 mớ thuốc giả để rồi họ chết trong tức tưởi và tuyệt vọng.

Chúng tôi yêu cầu các cấp có thẩm quyền điều tra lại thật rõ ràng và xử thật công bằng đúng người đúng tội, phải trả giá đúng những gì chúng đánh cắp lấy đi của những người bệnh khốn khổ.

Ai đã chống lưng đằng sau sự việc và có đường dây, có tổ chức mới trót lọt 1 việc tày trời như vậy?

Tại sao 1 tội ác giết người hàng loạt như vậy mà chỉ xử có 12 năm tù, rồi cải tạo tốt, rồi những khuất tất đằng sau và thế là chỉ như 1 thời gian ngắn nghỉ ngơi chúng lại nhởn nhơ, chỉ có gia đình bệnh nhân là nỗi đau còn mãi.

Tôi gọi đó là hành động giết người vì chúng đã lấy đi của chúng tôi niềm hy vọng sống, chúng đã cướp số tiền bán chút tài sản cuối cùng và chúng tôi chết trong sự mất niềm tin, trong sự nhẫn tâm của đồng loại.

Tại sao những lô thuốc nhân đạo khi được gửi sang lại lòng vòng mãi với các thủ tục để rồi hết date vẫn chưa kịp tới tay những con bệnh đang ngày đêm ngóng chờ những viên thuốc mang cho họ hy vọng sống.

Tại sao số thuốc giả đó được ai dọn dường để nhanh chóng các thủ tục mà hợp thức hóa như vậy?

Còn có bao nhiêu vụ chưa được phanh phui và bao nhiêu nạn nhân trong các bệnh viện chết oan chưa được làm sáng tỏ? Xin đừng ngụy biện và quanh co, xin đừng hướng dư luận sang 1 khía cạnh khác hòng xóa đi tội tiếp tay cho tội ác.

Chúng tôi là những người bệnh đang khắc khoải sống đếm từng tháng, từng ngày và thậm chí từng giờ nếu dùng nhầm thứ thuốc giả đó chứ không phải núp bóng của 1 tổ chức phản động nào đó theo như lời bà bộ trưởng phát ngôn trên báo pháp luật.

Chúng tôi không bị kích động bởi 1 tổ chức nào, mà chúng tôi thực sự bị kích động bởi sự vô trách nhiệm, sự vô cảm trước nỗi đau đồng loại.

Chúng tôi nhân danh và thay mặt cho hàng trăm ngàn bệnh nhân ung thư tên toàn Việt Nam yêu cầu thẩm tra lại toàn bộ sự việc, xét xử đúng người đúng tội và không dung túng cho tội ác.

Hãy cho chúng tôi được thấy sự công bằng của cán cân công lý!

Hãy bảo vệ chúng tôi, cho chúng tôi quyền được hy vọng và quyền được sống.

Hãy cho chúng tôi niềm tin như chúng tôi vẫn hằng động viên nhau: Ung thư không phải là dấu chấm hết!

Chúng tôi mong Bộ trưởng Bộ Y tế hãy giúp chúng tôi có câu trả lời cho những câu hỏi bên trên!

Trân trọng cảm ơn và chúc Bộ trưởng mạnh khỏe!”

BẠCH HUỆ

TIN CHẤN ĐỘNG THỰC SỰ

Bộ Y tế Tiến tưởng có thể dối trá qua mặt giới truyền thông bằng thông cáo báo chí với lời lẽ hào sảng, vô tư, với những uyển ngữ dính keo đề cao trách nhiệm của mình đối với vụ án xảy ra tại Công ty Vn Pharma.

Và thông cáo báo chí này, Bộ y tế đã ranh mảnh xoáy vào loại thuốc ung thư giả vốn đang được dư luận quan tâm, lên tiếng phẫn nộ và cũng được tòa sang sảng tuyên, nên đã “tẩu tán” thông tin về 7 loại thuốc khác cũng cùng bản chất khốn nạn và nguy hiểm như thuốc ung thư giả.

Báo Công an nhân dân đã thông tin rất kỹ càng về 7 loại thuốc kháng sinh giả đã được…đưa về 2 bệnh viện tuyến trung ương và nhiều bệnh viện khác.

Toàn là những thứ thuốc tiêm vào tĩnh mạch hoặc kháng sinh quan trọng trong điều trị hoặc cấp cứu.

Chưa hề có thống kê về 7 loại thuốc giả này khi bị lộ, rút đăng ký thì đã thu hồi tiêu hủy bao nhiêu, bao nhiêu thuốc đã sử dụng cho bệnh nhân, bệnh án đã tiêm, cho uống những loại thuốc này cho bao nhiêu bệnh nhân, bao nhiêu tai biến vì thuốc giả này đã xảy ra…tất cả đều đang úp mở, trốn chạy, loăng quăng….

Chắc chắn sẽ xảy ra những cái chết vì thuốc giả nhưng người ta chắc chắn đổ thừa cho bệnh nặng…dù được các bác sĩ tận tình cứu chữa nhưng không qua khỏi…

Phải xác định lại lần nữa: Hành vi của công ty vn pharma vô cùng độc ác, vô cùng khốn nạn, và việc lưu thông một số lượng lớn thuốc giả vào các bệnh viện, vào bệnh nhân là hành vi trời không dung đất không tha, dĩ nhiên, lãnh đạo Bộ y tế gắn chặt trách nhiệm cùng những tội ác tày trời này.

Cấp phép, kiểm định, tạo cơ hội cho 7 loại thuốc giả này cùng với thuốc ung thư giả vào tiêu thụ ở các tuyến bệnh viện, thằng cục trưởng ký cấp phép lên chức thứ trưởng, thằng cục phó đề xuất cấp phép lên chức cục trưởng, còn nhiều tên khác vô can. Bà đang làm gì thế với tính mạng nhân dân mình, hả bà Tiến?

NGUYỄN QUANG VINH

NO COMMENTS