Tôi làm thợ bạc…

Cái tình của người Sài Gòn là vậy đó…
Một ký ức mang màu sắc “số phận”…
Thời gian sẽ trả lời…
Bỗng dưng nhớ con trai…
Mất “zin”…

Năm ấy tôi đang học lớp đệ nhị (1971). Thời đó, thanh niên ở tỉnh Sóc Trăng tôi có cái thú vui là cứ chiều tối xách xe Honda chở nhau đi chơi, chạy vòng vòng dạo quanh đường phố trong thị xã, rồi sau đó lựa quán nào đó ghé vô uống nước, nghe nhạc đến khoảng 10 giờ tối về. Tôi nhớ hôm đó, ngày đầu tiên tôi và Ánh (bạn này lớn hơn mình mấy tuổi, có nhiều kinh nghiệm tán gái) 2 thằng chạy xe đi chơi vòng vòng, tình cờ làm quen và rủ được 2 đứa con gái đồng ý vào quán Quên Đi uống nước, nghe nhạc. Không biết tâm lý các bạn như thế nào? Chứ riêng thằng tôi, không biết hút thuốc, nhưng ngồi trước mặt con gái, thằng bạn nó móc gói thuốc con Mèo (loại 10 điếu, đầu hút màu vàng) ra hút trông rất là đàn ông, thế là tôi cũng hút, không thì thua nó sao, phải lấy oai trước mặt con gái chứ!

****

Do thi rớt tú tài một và sợ bị bắt đi quân dịch, cuối năm 1972 ba tôi tống tôi lên Sài Gòn, bỏ vào học nội trú ở trường Huỳnh Thị Ngà – Tân Định, trường nằm ở gần xóm Chùa, nổi tiếng dân du đãng xì ke, cho nên có nhiều học sinh hút xì ke học ở trường. Tôi biết hút xì ke cũng từ đây, nhưng lần này không phải lấy le với con gái, mà vì sĩ diện trước thách thức của bạn bè. Một nhóm chừng bốn năm đứa, chuyền tay nhau điếu thuốc Bastos xanh, trút bớt thuốc lá, bỏ bột trắng xì ke vào điếu thuốc rồi se đầu thuốc, đốt hút, mỗi thằng chuyền nhau kéo chừng 3 hơi là bắt đầu phê…

Buổi sáng chủ nhật, tôi và thằng Nhàn mập rủ nhau ra uống cà phê của dảy quán xập xệ không bảng hiệu nằm dọc vỉa hè đường Nguyễn Du, cái thú ở đây là ngồi dưới tán lá những cây me già, lá me rụng rơi vào tách cà phê, nên người ta đặt tên là cà phê lá me Nguyễn Du. Sau đó, 2 thằng lang thang ra ở hồ Con Rùa – Sài Gòn, đang ngồi chơi, đột nhiên có 2 cảnh sát chìm đến xét giấy tờ 2 đứa, có lẽ thấy tôi ốm nhom mà mặt mày xanh xao, nghi là dân xì ke, cảnh sát lục xét luôn cả người tôi xem có dấu tép xì ke nào không, cũng may tôi không có đem, còn thằng Nhàn mập đang lận trong người mấy tép xì ke nhưng cảnh sát không lục xét nó vì thấy nó mập, 2 thằng bị một phen hú hồn hú vía!

****

Sau ngày 30/4/1975, tôi biết hút thuốc Lào trong đợt tham gia chiến dịch X2 – Đội 1 của Đại học Khoa học Sài Gòn. Buổi sáng nọ, ngồi dưới chiếu uống trà và trò chuyện với ông Hai cán bộ khung của Đoàn, thấy ổng lấy bình thuốc lào bằng nhựa ra hút, ổng kéo nghe cái rột rồi từ từ nhả nguyên một cột khói trông thiệt đã làm sao? Phải thử cho biết chứ!

****

Ủa mày hút cái gì mà thơm vậy? Thằng Vĩnh, bà con bên vợ nó nói: bồ đà, anh thử không? Hình như đó là năm 1977 hay 1978!? Tôi thử và biết hút bồ đà cũng vì tính hiếu kỳ nên thử cho biết.

****

Bây giờ, ngồi ngẫm nghĩ, người ta nghiện hút cũng là cái nguyên nhân phổ biến từ thách thức của bạn bè là phải thử cho biết, cho giống hệt bạn, không chịu thua bạn…

Phải chăng đó cũng là áp lực xung quanh,  trong cuộc sống sẽ xuất hiện suốt đời, từ khi ta bé đến khi lớn. Tuy nhiên, điều khác biệt giữa người thành công và một kẻ rệu rã là họ luôn biết cách đối mặt và tìm cách giải quyết áp lực của mình.

V.Q.T

NO COMMENTS