Hơn mười lăm năm trước, tôi có mặt tại Sài Gòn. Dĩ nhiên, trọ học Đại học.

Người Sài Gòn tiếc thương cây
Những mảng xanh giữa nội đô Sài Gòn

Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn nằm trên đường Đinh Tiên Hoàng, đi bộ mấy mươi bước chân là đến đường Tôn Đức Thắng.

Tôn Đức Thắng là con đường đẹp nhất Sài Gòn, với những hàng cây cổ thụ cao vút, thân to xù xì, rờm rợp bóng mát. Năm xưa, ông nhạc sĩ tài hoa Phạm Duy viết “Con đường tình ta đi” có hai câu “”Con đường trời mưa êm – Chiếc dù che màu tím”, con đường trời mưa êm ấy dưới tán cây cổ thụ với bàn tay thon dài, với làn da phơn phớt lông măng.

Tôi mười tám tuổi đeo đuổi giấc mộng văn chương, lúc nào cũng mong mình trở thành thi sĩ, tuyệt chưa bao giờ có ước mơ khác. Những chiều Sài Gòn vương vít, bao giờ cũng lang thang từ Văn khoa sang con đường này, đi bộ dưới những chiếc lá xanh rơi, trên vỉa hè với tình nhân ngồi ken dầy hàng quán chờ món bò lá lốt nướng.

Những hàng cây sừng sững nắng mưa, những hàng cây chứng nhân Sài Gòn từ thời người Pháp đến chia cắt hai miền rồi Nam – Bắc thống nhất ấy bao nhiêu kỷ niệm.

Bây giờ thì Sài Gòn sẽ chặt hạ hàng cây này để thực hiện dự án cầu Thủ Thiêm 2, nối Sài Gòn với quận 2 – vùng đất kim cương sũng nước mỗi lần mưa.

Những hàng cây dầu trăm tuổi trên đại lộ Lê Lợi đã mất đi, những hàng cây cổ thụ trên đường Tôn Đức Thắng cũng mất đi…. Sài Gòn hôm ấy, Sài Gòn bây giờ, Sài Gòn xa xăm.

Sẽ chẳng có gì thay đổi cả từ những dòng chữ này, sẽ chẳng có gì thay đổi cả trong ký ức của tôi, gã trai quê mưu sinh mà mắc nợ phố phường.

Nhiều anh chị nói rằng muốn phát triển phải đánh đổi, tôi đồng ý điều đó. Chỉ là không hiểu sao cây xanh đang đẹp vậy, cây xanh có trước quy hoạch mà quy hoạch lại không biết cách giữ gìn.

Tôi cũng không tài nào hiểu được liệu chúng ta có vô ơn với những tán xanh an ủi trong lòng thành phố hay không? Chúng ta có mối huyết hải thâm thù nào với những cây cổ thụ nhẫn nại che chắn cho thị dân hay không?

Đừng nói với tôi về khoản kinh phí nếu quy hoạch né cây xânh hay khoản kinh phí di dời, bởi tôi có thể kể với các anh chị từ ngày này qua ngày khác những lò hỏa thiêu ngân sách đang hoạt động ra sao.

Và những hàng cây của Sài Gòn, những hàng cây của riêng tôi, đã ngã rạp xuống vì sự tráo trở của những con người thành phố.

Tôi có quyền buồn mà, phải không?

NGÔ NGUYỆT HỮU

Ý KIẾN COMMENT:

Tại xã Đức Long (Đức Thọ, Hà Tĩnh) có khoảng 30 cây xà cừ có độ tuổi trên 50 năm và khi thi công dự án nâng cấp, mở rộng QL 8A, buộc phải chặt bỏ hàng cây này. Đứng trước mong muốn giữ lại cây của người dân, chính quyền và Ban quản lý dự án đã quyết định từ chối tiền tỷ, di dời hàng cây cổ thụ.

Với chi phí bỏ ra hơn 200 triệu đồng, sau 3 tháng được dời ra chỗ trồng mới, hàng xà cừ cổ thụ đã bén rễ và bắt đầu xanh tốt. Nay thì hàng cây này đã trở lại “thuở ban đầu” như chưa có việc di chuyển.

Bây giờ, đi trên Quốc lộ 8A, đoạn qua xã Đức Long (huyện Đức Thọ) rộng thênh thang, rợp bóng xanh mát của hàng cây xà cừ cổ thụ, ít ai biết đươc rằng, cách đó 2 năm, những “cụ cây” này chút nữa đã bị chặt bỏ, nhường đất cho DA.

Có phải chi phí di dời là quá đắt đỏ đâu. Để bây giờ, hàng cây trăm tuổi vẫn được giữ nguyên, mát rượi.

Có lẽ Hà Tĩnh hơn Sài Gòn ở chỗ này rồi.

HOÀNG TRẦN

Chặt cây, phá cây… tôi thấy man rợ, như đối xử man rợ với con người vậy. Ở Hanoi khoảng hơn chục năm trươc, để xây dựng tòa nhà Vincom, họ chặt nhiều cây sấu to từ thời Pháp trên hè đường Bà Triệu, Thái Phiên. Không phải buộc chặt cây để xây tòa nhà mà chỉ vì hàng cây che các ô quảng cáo thương mại. Tivi, báo chí im ắng, có duy nhất 1 bài báo đăng tin vụ này thôi, tôi lấy làm lạ là sao Hanoi lúc đó không có cảm xúc gì với cây xanh đến thế…

BON BON

Con đường tình ta đi,
Không còn cây phủ mát,
Con đường của đôi mình,
Đã nhuộm màu bê tông.

Đất Sài Gòn thuở nào,
Đất Sài Gòn xa xưa,
Đã một thời vun đắp bao tình người.
Bỗng một ngày mùa hè,

Vỡ vụn từng con tim,
Đất trời cùng chung hòa tiếng đau thương…

MINH JACQUES

 

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY