Sau 57 năm gặp lại bạn…

Sau 57 năm gặp lại bạn…

15
0
Ảnh chụp lưu niệm trong sân trường Lasan Khánh Hưng với mấy bạn học cũ sau 57 năm gặp lại

CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ…

Hồi ký Lasan Khánh Hưng – Sóc Trăng…
Tôi làm thợ bạc…
Cái tình của người Sài Gòn là vậy đó…
Một ký ức mang màu sắc “số phận”…
Thời gian sẽ trả lời…
Tôi hút thuốc…
Bỗng dưng nhớ con trai…
Thử cho biết…
Mất “zin”…

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi gặp lại nhóm những thằng bạn cũ ở mái trường Lasan Khánh Hưng – Sóc Trăng gom lại được cũng trên chục thằng cùng hẹn hò tụ họp tại quán cà phê Thư Quán – Sóc Trăng và chụp hình kỷ niệm tại góc cây cồng trong trường, nhân dịp thằng “Đức Cống” ở Mỹ về gồm: Nguyễn Văn Ty, Nguyễn Quang Minh, Võ Văn Nghĩa, Bùi Long Tiều, Trần Đức, Nguyễn Văn Thoát, Tăng Bá Hảo, Nguyễn Phước Nhơn, Phan Tấn Đạt, Tô Xiêm, Trà Trung Hiếu, Trần Minh Hòa, Lê Văn Trình và tôi, cùng có thêm mấy bạn cùng trường nhưng khác lớp là Thanh Phương, Hổ và đặc biệt có anh 6 Lành năm nay 81 tuổi (cựu học sinh của trường Lasan Khánh Hưng, lớp đệ tứ niên khóa 1956-1957)…

Tôi vốn bừa bãi nên khi ngồi viết lại kỷ niệm thì thực sự không biết bắt đầu từ đâu? Thôi cứ nhớ gì kể nấy, kỷ niệm với bạn bè thời tiểu học thì quá xa sôi, tính từ ngày học lớp năm 1961 tới giờ đã 57 năm mới gặp mặt đông như lần này. Hôm nay gặp nhau mừng vui hết cỡ, nhìn thằng nào thằng nấy đầu tóc bạc muối tiêu nhưng nói chuyện thì ôi thôi mạnh thằng nào thằng nấy nhắc lại chuyện cũ thời học trò, còn pha trò tiếu lâm, ăn tục nói phét, có mấy thằng quen miệng chửi thề luôn giống y chang hồi còn nhỏ…

Vui nhất khi nghe thằng “Cu Trình” pha trò ghép tên mấy thầy “Cảnh – Bình – Còn – Sợi – Long…” thời học tiểu học, thời trung học có thầy Thu, Mãnh, Tâm, Quang, Thanh, Múi… đám bạn nhắc đến ai cũng nhớ là thằng Ô Hải Sơn Lâm học nội trú nổi tiếng quậy phá nhất trường, nó phá phách đến nỗi thầy Mãnh kêu nó lại nói:”Em đừng phá thầy sẽ không kêu em trả bài nhưng thầy sẽ cho em 20 điểm môn Vạn Vật, những thằng có biệt danh “Tuấn khùng” vì nó hay khịt mũi và nháy mắt, Thủy “Khỉ Già” vì nó già so đám bạn và trông nó giống Tề Thiên, “Tài Sâm” vì ba nó tên Sâm, “Cần dế” đầu hớt cua trông giống con dế, “Vân què” vì chân nó bị tật đi cong queo, “Đức Cống” vì ba nó tên Cống … và nhiều bạn nữa mặc dù vẫn còn hiện hữu mà tôi không nhớ hết.

Còn các frères Samuel, Marchel, Rene, Bertin, Maxim, Gustave, Silvain, Pascal, F. Quang… mỗi frère, mỗi thầy đều có những kỷ niệm vui buồn nhớ mãi không bao giờ quên…

Sau buổi cà phê sáng, chụp hình lưu niệm, cả nhóm kéo ra quán Bình Bia ăn nhậu, ca hát bằng dàn karaoke của thằng Hảo đem theo, thằng Nghĩa viết lời nhạc chế do Minh biên tập và ca tặng bạn bè, ai cũng tham gia người này ca, người kia kể chuyện tiếu lâm… Cả bọn vui chơi tới khoảng 4g chiều, chưa đã một số thằng có tôi và anh 6 Lành đi tiếp quán Bia Sệt ca hát ăn nhậu tiếp đến 7g tối…

Nhắc đến kỷ niệm một đời người có lẽ không hết được, cũng có những bạn mà tôi quên không nhắc tới tuy hiện tại vẫn thường xuyên gặp nhau, chỉ mong sao có lúc nào đó rảnh rỗi cố ngồi nhắc lại những kỷ niệm trong lúc mái tóc muối nhiều hơn tiêu.

Cuộc đời có những kỷ niệm đẹp, vui, buồn với bạn bè, kỷ niệm thời thơ ấu, thời học trung học, rồi đại học rồi đến khi ra đời, cuộc sống bon chen, cho đến nay….

Có lẽ tôi kết lại ở đây bằng câu nói của thằng “Đức Cống” là tuổi này chỉ “Sống qua ngày, chờ qua đời” – nghe cũng có lý! Nhưng nói gì thì nói, quỹ thời gian còn lại, cố làm tốt công việc của mình để sống vui khỏe cuộc đời còn lại!

V.Q.T
03/6/2018

“Tương Phùng”

Thuở học trò, là vùng trời xanh biếc
Đưa ta về cùng… cóc, ổi, me xanh…!
Có chút muối mà túm tóc tranh dành
Nhai nhằm ớt… há mồm, mà rơi lệ…!

Và như thế, dưới gốc Còng bệ vệ
Lấp lánh vài tia nắng hanh hanh
Có mấy trò cười nói, rượt loanh quanh
Đào mấy lổ, giờ chơi mình giải trí

Thằng moi túi, đứa móc ra trong bị
Những viên bi vàng đỏ, sáng long lanh
Bỏ phía sau, giờ nhức óc học hành
Canh cho chuẩn những đường bi kẻ chỉ

Giờ Việt Văn, những bài thơ ý nhị
Nguyễn Tử Quang, em nhớ mãi thầy ơi!
Đứng trên bảng… mà không nói lên lời!
Không thuộc bài, giờ Pháp Văn thầy Múi

Khi hiểu được lịch sử, địa hình, sông, suối
Là nhờ giờ Sử Địa thầy Thu
Anh Văn thì đọc, nói lu bù
Frè Quờ Năng, là người thầy chỉ đạo

Qua micro mà giọng vẫn thì thào
Là frè Quang giảng trong giờ Toán, Lý
Học về sút, bazờ và chất khí
Điều chế thành giờ Hóa Học thầy Tâm
Gọng kiếng dày làm đôi mắt lâm nhâm
Giờ Vạn Vật thầy Mãnh, trò có nhớ?
Còn biết bao nhiêu Frè, Thầy nữa!
Làm sao cho phải Đạo, người ơi!…

Là Ai đã, mới vào thời Tiểu Học
Phải đứng chào trước Lớp Nhất, thầy Long
Ôi, người Thầy ở những Lớp Vỡ Lòng
Không quản ngại, cũng chẳng thèm “lên lớp”

Bao cống hiến với đời không biết mệt
Có trò nào còn nhớ, phút lâm ly
Là mỗi lần Thầy ở lại… trò đi!
Cuối niên khóa, là mỗi lần ly biệt!

Hòa Bình đến!… Thầy Trò xa biền biệt
Ngơ ngác nhìn… còn chỉ mỗi Trường xưa!
Xót xa này, sao nói nổi cho vừa!
Chim vỡ tổ, đàn thì tan… nghé xẻ!
… … …
Rồi đến lúc bốn mươi năm lẻ
Hồi âm được lẻ tẻ vài Thằng
Cũng gặp đứa, hỏi chẳng nói năng !
Thôi thì Lụm đứa nào, hay đứa ấy

Vui buồn gì… cứ đợi ngày hôm đấy
Tay trong tay, chuếnh choáng kể nhau nghe
Chuyện Lasan, và thăm hỏi Thầy, Frè
Ngày hội này, là Tương Phùng nhau nhé…

TĂNG BÁ HẢO

NO COMMENTS