CÔ QUỲ

Tôi đã phải quỳ 40 phút…

Khi đầu gối của cô Bùi Thị Cẩm Nhung, giáo viên trường tiểu học Bình Chánh ở xã Tân Nhựt – Huyện Bến Lức ở Long An chạm đất, truyền thống đạo lý “tôn sư trọng đạo” mà người Việt vốn tự hào sụp đổ, nhiều mảng tối trong xã hội cũng bị phơi bày, trần trụi du côn và đau đớn sau ngành Y tế bị ung thư.

Trong chúng ta, nhờ ơn cha mẹ và thầy cô, khi trưởng thành là tự quyết định cuộc sống và chịu trách nhiệm trước hành vi của mình thì ai cũng trải qua thời cắp sách đến trường. Hầu hết trong mỗi chúng ta đều có ít nhất một vài lần bị thầy cô giáo khiển trách cho hành vi thời con trẻ của mình. Tôi là người đã bị thầy cô phạt cả trăm lần thời tiểu học vì trốn học, không thuộc bài. Những nghịch ngợm, trêu đùa, sai lầm của thời học sinh bị thầy cô phạt quỳ gối giống như nguyên liệu của tuổi thơ để giúp cho con người có những trải nghiệm, vốn sống và tất cả là kỷ niệm đẹp của thời cắp sách đến trường.

Chúng ta ai cũng từng có thời trêu bạn đến khóc, làm bạn bị đau, làm bố mẹ phiền lòng. Vì ngày thơ ấu, trong nghĩ suy của con trẻ, mỗi một chiến tích nó giống như một huân chương để khẳng định mình với lứa bạn. Nếu không bị thầy cô phạt quỳ từ bậc tiểu học thì khi trưởng thành sẽ là người như thế nao đây.

Nói như vậy để biết rằng chuyện học sinh bị cô giáo khiển trách, phạt, kỷ luật là điều không thể tránh khỏi. Và phải chấp nhận để thành nhân.

Năm 1962 tôi đi học vỡ lòng ở nhà cậu Phượng gần nhà ngoại bên phà Mỹ Lợi. Ba có vợ bé, sơ má buồn lấy chồng khác. Tôi chống đi học để ở nhà giữ má vì có mấy ông lính trong đồn Cầu Nổi cứ dê mái tôi hoài. Vậy là tôi ăn mắm còng sống cho chọt bụng. Vô lớp là chảy re re, thúi không ai chịu nổi. Cậu Phượng tưởng tôi bị tiêu chảy nên cho về nhà. Vài lần như vậy thì bị phát hiện, má đánh roi chổi gà bầm đít rồi dắt qua nhà cậu Phượng bảo phạt tôi quỳ gối cả buổi. Mấy đứa bạn sau nầy gặp lại cứ chọc là thằng Hên ở trịnh giả.

Giờ thì cậu Phượng đã xa rồi, ở tít mù bên nước Úc. Cậu Phượng ngoài 80 tuổi rồi. Kỷ niệm nhắc lại cười mà mắt đỏ hoe.

Tuổi thơ của tôi sau nhiều lần bị phạt thầy cô phạt quỳ gối đến giờ chưa một lần tôi thấy oán giận thầy cô của mình. Hình ảnh còn đọng mãi trong tôi là cảnh má tôi liên tục xin lỗi thầy cô và hứa sẽ kết hợp cùng nhà trường để tôi thành học trò ngoan. Tôi không nhớ mình đã phải viết bao nhiêu bản kiểm điểm chỉ biết rằng cứ đến ngày Nhà giáo Việt Nam, về thăm cô giáo cũ, cô lại mang ra kể như một câu chuyện đẹp. Và dù muốn hay không với đặc thù nghề nghiệp tôi từng trải qua trước khi trở thành nhà báo. Tôi vẫn thấy nghề giáo là một nghề cao quý. Nếu không có thầy Nghiêm Dũng làm tôi yêu môn văn thì giờ đây tôi không biết là thằng gì. Thằng nhà thơ, nhà văn hay là thằng nhà báo quèn thì tôi cũng suốt đời tạ ơn thầy Nghiêm Dũng.

Với học sinh khi đi học thì quan điểm “cô giáo luôn đúng” đã trở thành quan điểm “bất khả xâm phạm”. Chỉ cần cô giáo yêu cầu là những đứa trẻ nhớ như in và làm theo răm rắp. Một trong những lý do để cô giáo “có tính thuyết phục” như vậy là vì cái uy của nghề và vì những kỷ luật cô thiết lập ra với học sinh của mình.

Cô giáo Bùi Thị Cẩm Nhung bị bắt quỳ gối xin lỗi khi xử phạt học sinh khiến học sinh sợ không dám đi học, chúng ta thấy gì nghĩ?

Nếu đặt bối cảnh của sự việc vào hệ quy chiếu của thời nay thì việc làm của cô giáo Nhung là không đúng. Tất nhiên rồi.

Xã hội cần cô giáo tôn trọng quyền của trẻ em, thượng tôn pháp luật. Trẻ hư, bướng bỉnh hay không nghe lời thì cô giáo cũng không được quyền đánh hay trách phạt gì trẻ cả. Đúng hay không???

Cô giáo Nhung đã xử phạt bằng cách bắt quỳ gối những học sinh vi phạm kỷ luật giáo. Cuối cùng thì điều gì đã sẽ diễn ra đã xảy ra, phụ huynh đã làm mọi việc thay các cơ quan chức năng, các đơn vị có thẩm quyền. Họ bắt cô giáo của con mình phải quỳ gối xin lỗi lại. Có ai còn nhớ bài hát “cô và mẹ”, một bài hát khẳng định “cô giáo như mẹ hiền”.

Và giờ đây, khi người mẹ đó trách phạt con mình thì lại phải đang quỳ gối để nhận lỗi.

Hãy đọc bài thơ dưới đây của Trần Thị Thơm

QUỲ!

Người ta quỳ khi ở trước vong linh
Những vị anh hùng xả thân vì đất nước
Quỳ trước bàn thờ lạy tổ tiên, vọng tộc
Quỳ trước phật bà, cầu tài lộc, vận may
Cha mẹ phạt con khi làm chuyện không hay
Bắt quỳ gối úp mặt vào tường và tự ngẫm
Bắt con quỳ, mẹ cha đau lòng lắm
Chỉ là răn đe, mong con trẻ nên người
Xã hội ngày nay lắm chuyện ngược đời
Con tôi đẻ ra, là vàng, là ngọc
Cô bắt con tôi quỳ trong lớp học
Cô không biết tôi là ai, mà dám chọc giận à?
Không quan tâm, không cần biết đúng sai
Cô đã phạt thế nào, giờ phạt cô như thế
Bọn trẻ quỳ, giờ cô cũng phải QUỲ
Một kiểu “quỳ” nhục cho ngành giáo dục!
Những phụ huynh đó họ nghĩ gì?
Những đứa trẻ chứng kiến đó nghĩ gì?
Tôi đặt câu hỏi, vai trò của ban giám hiệu lúc đó ở đâu?
Các đồng nghiệp của cô giáo Nhung ở đâu?
Ban chi hội phụ huynh đó ở đâu?

Cuối cùng mới đến các cấp có liên quan họ sẽ xử lý việc này như thế nào khi họ để cho giáo viên của mình bị đối xử như vậy?

Chính những sự việc như thế này, chính những phụ huynh như thế này đã góp phần làm cho lòng tin vào nghề giáo bị giảm sút nghiêm trọng.

Học sinh khi dời khỏi ghế nhà trường lựa chọn cho mình một nghề nghiệp thì nghề giáo chưa bao giờ được ưu tiên trong bối cảnh này.

Chính những phụ huynh đó đã khiến cho lòng yêu nghề của giáo viên bị bào mòn. Giáo viên họ không ngại học sinh kém, học sinh bướng bỉnh hay cá biệt mà giáo viên sợ những phụ huynh như thế này.

Bất cứ ai làm giáo viên, khi đọc thông tin ấy chắc chắn cũng cảm thấy chạnh lòng, thấy tổn thương, thấy thương đồng nghiệp của mình.

Không phải là nghề giáo mà bất cứ nghề nào cũng không thể đối xử như thế được. Đó là nhân phẩm của con người, tuyệt đối không được phép tùy tiện.

“Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, khi đứa trẻ còn chưa dời khỏi vòng tay của cô giáo mà cha mẹ chúng đã hành xử như thế này thì có được coi là vô ơn không?

Tôi đã ám ảnh, thương xót khi nghĩ đến hình ảnh của cô giáo Nhunh phải “quỳ gối” trước sự bất lực của nhà trường, của đồng nghiệp.

Quỳ để nhận tội lỗi khó tha thứ của mình.

Quỳ để nhắc nhở chính mình và tất cả những ai xúc phạm trẻ thơ, xúc phạm quyền được bảo vệ của trẻ thơ đừng bao giờ có hành động như thế.

Nhà báo Lưu Trong Văn đã viết.

“Cô Nhung xin quỳ.

Đó là hành động dũng cảm.

Đó là tấm gương dũng cảm. Tấm gương ấy dành cho ai?

Ở đất nước này có biết bao kẻ gây ác, bất nhân, ăn không từ cái gì của dân, tàn phá đất nước, huỷ hoại văn hoá đạo đức dân tộc, gây bao cảnh nghèo đói cho trẻ thơ, dửng dưng với hàng ngàn trẻ đến trường lội suối, đu dây, học trong lớp tả tơi phên vách lại không hề biết dù chỉ một cái cúi đầu nhận lỗi.”

Cô Nhung nói: Tôi xin quỳ!

Cô quỳ đầu gối có đau lắm không.Đau lắm nổi đau cô giáo

Nhưng nếu không quỳ

Cô sẽ mất dạy và sẽ vô lương không thể sống trong xã hội này.

Trong xã hội có luật sư Võ Hòa Thuận nhân danh công lý bắt cô Nhung phải quỳ

Tôi xin quỳ

VÌ nghĩ tới chồng. Giờ này anh ấy chắc đang cặm cụi ngồi chấm từng bài viết của học sinh. Anh không biết cô đang quỳ, nếu biết chắc anh sẽ giận cô lắm. Anh sẽ trách cô không làm tròn bổn phận một cô giáo, và cô lo sợ nếu anh lên án cô vì đã làm cho anh mất cơ hội thăng tiến

Tôi quỳ

Vì nghĩ tới kỳ lương sắp tới. Không biết chúng có bị khấu trừ vì việc cô bắt học sinh quỳ trong giờ học hay không. Cô lo lắng cho chiếc bếp nhà mình không còn ấm lửa như những ngày trước. Vừa quỳ cô vừa run vì mỏi.

Tôi xin quỳ

Vì tôi nhìn đám người bắt tôi quỳ. Họ như một bầy quạ. Tôi không đủ lời lẽ biện minh hành động của mình dù yếu ớt.

Tôi xin quỳ vì nghĩ tới đứa bé mà tôi bắt nó quỳ hôm qua, thấy tội nghiệp cho nó, tội nghiệp cho tôi vì bắt đầu từ ngày mai nó sẽ trở thành một đứa trẻ con hư hỏng bởi cha mẹ ông bà của nó. Bắt đầu từ ngày mai tôi cũng như nó trở thành một cô giáo không chỗ đứng trong bất cứ ngôi trường nào của đất nước Việt Nam, bởi vì tôi trót dại bắt học trò quỳ gối. Tôi giận ông bà, cha mẹ của tôi đã từng tự hào khi bị phạt quỳ gối mà không hề trách móc thầy cô giáo của họ.

Tôi xin quỳ

Và nhìn xuống nền gạch của ngôi trường xã hội chủ nghĩa, tự hỏi: thầy cô giáo như cô có nên đứng trên bục giảng nữa không?

Chỗ của thầy cô ở đâu sau khi quỳ gối trước những con người này?

Tôi xin quỳ

Tôi không giận mình, giận đời. Chỉ tiếc tại sao mình lại chọn nghề giáo, một nghề mà giáo viên bị cả xã hội khinh thường đến độ sẵn sàng phun nước bọt vào mặt khi mắc sai lầm.

Tôi xin quỳ

Tôi xin quỳ và không khóc được nữa vì đã hết nước mắt rồi.

Luật sư Võ Hòa Thuận là ai.

Vụ nầy luật sư Nguyễn Thế Phong – Ủy viên Thường vụ – Chủ nhiệm Ủy ban xét tố cáo khiếu nại luật sư biết chưa ? Đã biết thì xử càng nhanh càng tốt nhé. Phong nhé.

Bút ký NGUYỄN THIỆN

NO COMMENTS