Nỗi đau của ngành giáo dục…

Nỗi đau của ngành giáo dục…

61
0

hl-1-1478778379

Kính gửi Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phùng Xuân Nhạ!

Thưa Bộ trưởng,

Biết Bộ trưởng nhiều việc, biết giáo dục đang nhiều vấn đề cấp bách cần Bộ trưởng giải quyết. Tuy nhiên tôi nghĩ rằng, nếu Bộ trưởng không lên tiếng về vụ việc giáo viên bị điều động làm lễ tân, tiếp khách tại Thị xã Hồng Lĩnh, tỉnh Hà Tĩnh sẽ vô cùng ảnh hưởng đến tính tôn nghiêm của hình ảnh nhà giáo.

Thưa Bộ trưởng,

Động lực để thúc đẩy xã hội suy cho cùng cũng không nằm ngoài vấn đề cốt yếu chính là tri thức. Và hạt nhân để tạo nên nền tảng này chính là những thầy cô giáo.

Tôi tin, trong ký ức của hàng triệu người dân, không ai lại không có một ký ức tốt đẹp và đầy cảm động nào đó liên quan đến thầy cô giáo. Bởi đó không đơn thuần là những người truyền bá tri thức, đó còn là những cá nhân được lưu giữ trong một phần đời của mỗi học sinh, dẫu ít dẫu nhiều.

Vĩnh viễn tôi bảo lưu quan điểm, một xã hội xem giáo viên đơn thuần là những công chức nhận lương để làm việc chính là một xã hội chậm phát triển. Thậm chí, là vô ơn.

Thưa Bộ trưởng,

Đời sống đại bộ phận những người làm nghề giáo còn khó khăn, thêm định kiến về nghề giáo thông sự nhiệt tình thái quá của báo giới, của những quyết sách đặc thù địa phương còn khiến hình ảnh người giáo viên bị ảnh hưởng nghiêm trọng theo chiều hướng ngày càng xấu đi.

Ngay cả người làm công tác giáo dục hiện tại vẫn đang có vấn đề về nhận thức, ví dụ như văn bản kiến nghị cơ quan công an xử lý nhóm bạn trẻ làm clip nghịch kỳ thi THPT toàn quốc vừa qua của Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Thừa Thiên Huế, hay câu chuyện giáo viên đi làm tiếp tân là bình thường của ông Lê Bá Thiềm – Trưởng phòng Giáo dục và Đào tạo Thị xã Hồng Lĩnh.

Tôi nghĩ, những thầy cô giáo sẽ cảm thấy bị tổn thương nghiêm trọng khi đọc những thông tin này. Nhưng giáo viên thường có tâm lý chung là nhẫn nhịn. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa họ không trông chờ một sự bảo vệ từ người được phân công làm công tác đứng đầu ngành giáo dục.

Thưa Bộ trưởng,

Ở Nghệ An có cây cầu mang tên một cô giáo, cô giáo đồng bằng về miền núi gieo chữ, thương học trò vất vả cô giáo lội suối mỗi ngày mang chữ đến cho các cháu. Cô giáo về xuôi rồi, bà con vẫn nhớ vẫn thương, nên con suối ngày nào có được cây cầu họ quyết định đặt tên cây cầu bằng tên của cô giáo.

Tôi kể chi tiết này để Bộ trưởng thấy rằng nhà giáo trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng luôn có một vị trí đặc biệt thiêng liêng trong lòng nhân dân.

Thế nên, thưa Bộ trưởng, tôi rất hy vọng Bộ trưởng sẽ chính thức có ý kiến xung quanh việc điều động giáo viên phục vụ lễ tân, tiếp khách tại Thị xã Hồng Lĩnh vừa qua.

Bởi đó không chỉ là nỗi đau của ngành giáo dục mà đó còn là sự nhục mạ những người đang đảm nhiệm công tác trồng người.

Kính chúc Bộ trưởng nhiều sức khỏe, vạn sự hanh thông.

NGÔ NGUYỆT HỮU

15027550_684357285056352_8229686068375510510_n

THƯ XIN MẤT DẠY

– Cô đi đâu về mà tóc đầy…bia?

– Đi tiếp khách!

– Khách là thằng nào?

– Chồng ạ! Anh bình tĩnh, sao cứ xồn xồn như loz phải lá han thế nhỉ? Khách có thể là quan chức, lãnh đạo, cũng có thể là bạn bè, thân bằng cố hữu đồng chí Trưởng Phòng Giáo dục – Đào tạo thị xã.

– Đồ mất dạy!

– Chồng nói chính xác! Vợ cũng đang muốn được mất dạy đây! Chứ sáng cho các cháu ăn hồ, ị bô; chiều bóc ghẹ đút mồm thủ trưởng, vợ thấy nhục lắm rồi!

Kính gửi lãnh đạo Sở Giáo dục – Đào tạo tỉnh Hà Tĩnh.

Trên đây là đoạn hội thoại tối nay của vợ chồng tôi, khi tôi (một thằng chồng nhục nhã và đau khổ) bắt gặp vợ mình (một giáo viên mầm non yêu nghề và nhiệt huyết) say mèm, đi ra từ quán Karaoke.

Thưa lãnh đạo Sở! Nếu vẫn chưa hiểu chuyện gì thì mời lãnh đạo đọc báo Người đưa tin, bài ra gần nhất, nói về chuyện đồng chí Lê Bá Thiềm, Trưởng phòng GD – ĐT thị xã Hồng Lĩnh “điều động” các cô giáo mầm non và tiểu học trẻ khỏe đi “tiếp khách” trong các sự kiện cực kỳ quan trọng. Khi về, thưa lãnh đạo Sở, vợ tôi thở ra mùi hồng xiêm, suýt gọi Huệ mấy lần; áo quần có phần rất khiếm nhã.

Vì vậy, hôm nay, tôi (với tư cách một ông chồng đau khổ và nhục nhã) viết thư này đề xuất lãnh đạo Sở mấy việc sau đây.

  1. Lập đề án, tiến tới xây dựng trường đại học quy mô nhất cả nước, đó là Đại học Chăm quan. Trong đó chúng ta đào tạo cho các nữ sinh nhiều kỹ năng iu việt, như kỹ năng bóc ghẹ, kỹ năng mở bia, kỹ năng phòng tránh sàm sỡ và kỹ năng uống rượu.
  2. Nếu điều kiện cho phép, tạm thời đề nghị Sở cấp kinh phí cho Phòng GD – ĐT thị xã Hồng Lĩnh tuyển các em bia ôm chuyên nghiệp để lãnh đạo Phòng trưng dụng khi có khách. Nguồn thì chúng ta có thể điều động các em ở Trần Duy Hưng, Nguyễn Khang (HN), biển Quất Lâm (Nam Định), hoặc sử dụng nhân lực địa phương sẵn có tại bãi tắm Xuân Thành (Hà Tĩnh).

Trên đây là tâm thư viết trong lúc tâm thần bấn loạn sau khi nghe đồng chí Thiềm, Trưởng Phòng GD – ĐT thị xã Hồng Lĩnh phát biểu trên báo: “Chuyện đi tiếp khách là hoàn toàn trong sáng. Tuy nhiên, trong các bữa tiệc, rượu vô thì lời ra; ai đó có một hành động không đẹp thì cũng là chuyện bình thường trong cuộc sống”.

Tôi vốn dốt văn, nên không hiểu “hành động không đẹp” của các đồng chí trong tiệc rượu là gì. Nó có bao gồm các hành động như thuật ngữ hay gọi, ví dụ ngũ hổ vồ xôi, hay thiên lôi bắt bướm không?

Nếu có, tôi tha thiết lãnh đạo Sở cho phép vợ tôi (một giáo viên mầm non trẻ khỏe và yêu nghề), được phép Mất dạy ngay lập tức.

Kính thư, người chồng đau khổ xứ Hồng Lĩnh.

SONG HA

Tửu và sắc

Tửu và sắc!

Tao nhân mặc khách mượn rượu để thi họa, để đối ẩm, để cầu vui. Bọn phàm phu tục tử mượn rượu để buông thả sự dâm dật, thói phóng đãng, suy đồi trác táng.

Tao nhân mặc khách sau rượu đến ngâm vịnh, thơ ca. Bọn phàm phu tục tử nốc rượu đầy bụng ngoác mồm, “Gái, gái”.

Cái ông Nguyễn Văn Hổ – Chủ tịch UBND Thị xã Hồng Lĩnh (tỉnh Hà Tĩnh) có nói, việc điều động nữ giáo viên từ đang chăm trẻ ở mầm non cho đến giảng dạy ở bậc Trung học Cơ sở đi làm lễ tân, rồi sau đó uống rượu với quan khách đến tham dự những chương trình diễn ra tại thị xã này là “đây là một niềm vinh dự, tự hào của các cán bộ công chức khi được làm nhiệm vụ”.

Còn ông Lê Bá Thiềm – Trưởng Phòng Giáo dục và Đào tạo Thị xã Hồng Lĩnh còn vui hơn, “Chuyện đi tiếp khách là hoàn toàn trong sáng. Tuy nhiên, trong các bữa tiệc, rượu vô thì lời ra, ai đó có một hành động không đẹp thì cũng là chuyện bình thường trong cuộc sống”.

Thật ra thì ông Hổ nói đúng, còn ông Thiềm thì nói thành thật. Ông Hổ nói đúng theo quan điểm của ông ấy, còn ông Thiềm nói thành thật theo cách nhìn của ông ấy.

Với loại quan chức như ông Hổ thì luôn luôn nhìn thấy cơ hội tiến thân khi kề cận với quan anh. Quan anh vui thì chắc chắn hoạn lộ của ông ấy sẽ tốt, còn quan anh nhíu mày thì hẳn ông ấy sẽ không thiết ăn, không thiết uống, không thiết sống. Đấy là loại quan chức sẵn sàng đốt tông miếu, phá gia can chỉ mong được lọt vào mắt xanh của quan anh để hy vọng được đề bạt.

Với loại thuộc cấp như ông Thiềm, noi gương ông Hổ nên lấy ý kiến của quan anh làm trọng. Quan anh ra văn bản trưng dụng giáo viên đi làm tiếp tân, tiếp khách thì ngay lập tức phụng sự. Quan anh nói một là một, còn hai là hai, quan anh nói chó là mèo thì ông Thiềm lập tức bóp cổ cho chó sủa meo meo ngay.

Áng chừng quan anh mới trưng dụng nữ giáo viên, chứ giả như quan anh ra văn bản thông báo muốn trưng dựng luôn vợ con của ông Thiềm thì chắc ông ấy cũng vui lòng mỉm cười mà phụng bồi cho quan anh đẹp dạ. Ở Trung Quốc, cũng đã có ông dâng con gái cho sếp lớn để được sếp thương yêu đấy thôi.


Nhà giáo hiện tại đại bộ phận còn trăm đắng ngàn cay, từ chuyện thu nhập ít cho đến góc nhìn đầy định kiến của nhiều người trong xã hội. Sự phản kháng hay phản biện trong nhà giáo gần như là không có, họ nhẫn nhịn vốn đã quen. Họ lại càng không có thói quen kêu than hay thở dài, cứ lặng lẽ như con rùa trong xó bếp năm nào ông Tô Hoài viết Vợ chồng A Phủ vậy.

Nữ giáo viên nhận lệnh điều động của Trưởng phòng Giáo dục thì làm sao dám cãi, cãi thì mất việc, cãi thì bị cắt thi đua, bị đánh giá không hoàn thành nhiệm vụ. Mất việc, cắt thi đua, không hoàn thành nhiệm vụ đồng nghĩa với tiền thưởng bị mất, thu nhập bị giảm, cơ hội được thăng tiến trong công tác không còn. Nghìn nghìn cái khó, vạn vạn cái khó.

Tại sao các quan anh quan thầy lại thích nữ giáo viên hầu rượu, có lẽ là do nữ giáo viên kín tiếng. Lại không bị dư luận dị nghị, xét đoán.

Bởi chân dài da trắng, eo thon tóc nhuộm, móng tay xanh đỏ thì người ta mới thấy. Chứ nữ giáo viên thì áo dài đoan trang, cử chỉ mực thước, thuật ngữ của bọn cơm no bò cưỡi gọi là “rau sạch”.

Nhưng trên cả sự đê tiện có tửu đòi sắc, chính là thái độ hầu hạ bất chấp đạo lý đạo nghĩa nhân cách của bọn quan chức địa phương, những ông vua phía sau cổng làng, những ông ba bị trong một rẻo đất.

Đó đích xác là những con ngáo ộp, là những phường ma cô tú ông, miệng luôn leo lẻo điều hay điều tốt nhưng trong bụng rặt những đen tối, toan tính thâm sâu hiểm độc.

Lấy nỗi khổ tâm của người khác thành cây cầu hoạn lộ cho chính mình, đích xác là loại hèn hạ tận cùng.

NGÔ NGUYỆT HỮU

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY