Nịnh ngu, nịnh thối…

0
167

NỊNH NGU, NỊNH THỐI: TRƯỜNG HỢP NGUYỄN TUẤN CƯỜNG, VIỆN TRƯỞNG VIỆN HÁN NÔM

Nguyễn Tuấn Cường, Viện trưởng Viện Hán Nôm, tài khoản Fb Nandemo Meiyou, khẳng định khi anh ta “khảo cổ” (chắc là “khảo cổ học tri thức” giống Foucault?) thấy có từ “thu giá” đã từng được dùng!

Trạm thu giá?…

Mà đã Viện trưởng Viện Hán Nôm nói thì chắc là đúng như in!

Vậy là Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải đã bắt được vàng. Vàng ròng!

Ông Viện trưởng Viện Hán Nôm ấy nói gì? Rằng thì là, theo ông ấy, Bộ Giao thông vận tải dùng chữ “thu giá” là đúng. Bởi vì từ xưa người Việt đã dùng chữ này và được ghi trong sách vở. Dẫn liệu mà ông Viện trưởng đưa ra là “thu giá mới”, ‘thu giá cũ”, “thu giá riêng”… Có nghĩa là theo ông, chỉ cần gọt cái đuôi “mới”, “cũ”, “riêng” đi thì ta có từ ngữ gọn, chuẩn, hay?

Vậy sao ông không bạo gan đề xuất gọt cái đuôi khái niệm “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” thành “kinh tế thị trường” cho nó chuẩn xác. Hay là vì ông sợ mất ghế?

Thưa ông Viện trưởng, “thu giá mới”, ‘thu giá cũ”, “thu giá riêng”… vẫn là thu tiền sau khi đã xác định giá thu là cũ hay mới, chung hay riêng. Cho nên những cụm từ ấy hoàn toàn có nghĩa. Còn “thu giá” thì hoàn toàn vô nghĩa, trừ phi ông dùng chữ “giá thu”, tức mức giá đã được xác định khi thu!

Thế nào là Thu giá

Cùng nghe giải thích về THU GIÁNguồn: Linh Linh – Otofun

โพสต์โดย Luật sư X เมื่อ 24 พฤษภาคม 2018

Ngôn ngữ nào cũng vậy, dù là tiếng Anh, tiếng Hán, tiếng Nga…, riêng từ ghép chính phụ hay cụm từ, phần kết hợp với danh từ hay động từ phải là cái được hạn định hay xác định về nghĩa gọi là định từ, định ngữ hay bổ từ, bổ ngữ. Nếu không có các từ ngữ xác định đó, từ được dùng sẽ mang nghĩa khái quát, còn kết hợp tùy tiện thì sẽ vô nghĩa! Chẳng hạn, nói ông Cường là Viện trưởng Viện Hán Nôm là xác định, còn nói ông là “Viện trưởng” hay “Viện trưởng Viện” là mơ hồ, gọi “Trưởng Hán” hay “Trưởng Nôm” là vô nghĩa. Nói “Cường nịnh thối Bộ trưởng” khác với nói “Cường nịnh”, vì không xác định Cường nịnh như thế nào, nịnh ai mà chỉ biểu thị một tính chất nịnh chung chung, còn nói “Cường Bộ” là vô nghĩa, “Cường thối” là đã mang nghĩa khác…

Nói “Thu giá” là viết tắt của “Thu theo giá” ư? Tôi lấy ví dụ tương đương sát sàn sạt thế này để các ông khỏi cãi về chuyện viết tắt. “Thu theo giá” mà viết tắt thành “Thu giá” thì “Thu theo đầu người” viết tắt là “Thu đầu”? Thời thực dân có câu văn nói về thu thuế: “Thuế thu bổ theo đầu người”, bọn thực dân có ngu mạt hạng cũng không viết “bổ theo đầu người” thành “bổ đầu”. Viết tắt tùy tiện như vậy thì đến lúc “Thu thuế đất” viết tắt thành “Thu đất”? Kiến tạo như vậy thì tai hại khôn lường! Thảo nào nhiều quan dựa vào sự kiến tạo ngôn ngữ theo cách ấy, thay bằng đi “thu thuế đất” các ông đi “thu đất” của dân dẫn đến mất ổn định, gây hỗn loạn từ địa phương này đến địa phương khác? Hành vi đánh tráo ấy, dân gọi là “cướp” có quá đáng không?

Phân tích trên là bài học vỡ lòng cho trẻ tiểu học. Không hiểu sao Viện Hán Nôm lại có ông Viện trưởng có trình độ như vậy?

Chưa nói chuyện “lách luật” vì doanh nghiệp tư nhân không được phép “thu phí” mà chỉ có thể dùng chữ “thu giá”, Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải giải thích như thể nói chuyện với trẻ em, rằng thì là đã có “Luật giá” thì ắt có “thu giá”, “thu giá” làm cho “phí được thu linh hoạt hơn theo giá cả thị trường” (?).

Thưa ông Bộ trưởng, “Luật giá” là đúng, vì đó là Luật quy định về giá cả để ổn định thị trường. Khái niệm “Luật giá” mang nghĩa khái quát toàn bộ khế ước về giá cả trong nền kinh tế thị trường, trong đó bao quát luôn cả quy định cụ thể về mức phí được thu cho hoạt động kinh doanh, vẫn có thể gọi tắt là “thu phí”. Không có chuyện “thu phí theo giá cả thị trường” mà gọi tắt một cách tùy tiện là “thu giá”.

Bản thân chữ “giá” có thể là giá ổn định hoặc giá biến đổi chứ làm gì có chuyện “giá” là phí có thể biến đổi, còn “phí” là giá ổn định? Trẻ em bị loạn não mới nói lẩn quẩn cối xay như vậy!

Mà nói “thu giá làm cho phí được thu linh hoạt theo cơ chế thị trường” thì liệu cơ quan chức năng và bên hoạt động kinh doanh có chấp nhận các tài xế mặc cả giá cả mỗi lần đi qua trạm BOT hay không? Giả định, cánh tài xế căn cứ vào lời giải thích của Bộ Giao thông vận tải, mỗi lần đi qua trạm cứ cù cưa đòi thỏa thuận giá cả thì giao thông sẽ thế nào? Bởi theo cơ chế thị trường, và theo lời ông, với tư cách là khách hàng, họ hoàn toàn có cái quyền đó!

Cái ông Cục trưởng gì đó nói, thực tiễn cho phép tạo ra từ mới. Dạ thưa, có mới kiểu gì thì bất cứ ngôn ngữ nào cũng có quy tắc kết hợp (cú pháp) chứ không có chuyện gán ghép tùy tiện. Thu thì thu cái gì cụ thể, xác định chứ không có chuyện thu cái “giá cả” trừu tượng. Nếu giữa hai bên thỏa thuận giá cả xong mới thu thì cái được thu vẫn là tiền chứ không phải thu cái “giá”. Tiền đó vẫn là “phí” nếu số tiền đó chi phí đúng mục đích!

Hay là do thứ “phí” đó chi sai mục đích hay chỉ để làm giàu cho một nhóm có thế lực nên mới đánh tráo một cách ngang ngược và ngu xuẩn thành “thu giá”? Mà Bộ Giao thông vận tải chưa thấy hết tai hại về sự cố sẽ xảy ra khi cánh tài xế thực hiện quyền dừng xe cù cưa mặc cả giá cả hay sao mà nói càn cho xong chuyện? Trong khi làm càn dẫn đến nói càn, chính Bộ Giao thông vận tải và ông Viện trưởng Viện Hán Nôm dốt nát đã cố tình phá hoại tiếng Việt đến mức hủy hoại nỗ lực của toàn dân và ngành giáo dục với ý thức giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt suốt cả ngàn năm nay!

CHU MỘNG LONG

BÀI VIẾT HAY NHẤT VỀ “THU GIÁ” LÀ BÀI CỦA NHÀ BÁO TRẦN ĐĂNG TUẤN LẦN CUỐI VỀ “THU GIÁ”

1- “Thu giá” là sự ngu độn về ngôn ngữ. Nhưng đây chẳng phải sự ngu độn thật thà. Ngu cái này nhưng cáo già trong cái khác. Bởi vì:

2- ‘Thu giá” là sự trí trá về lập luận. Đường BOT không phải là “sản phẩm của doanh nghiệp”. Nếu doanh nghiệp mua quyền sử dụng đất, làm đường riêng không dính gì vào các tuyến đường của nhà nước, thì đó mới là sản phẩm doanh nghiệp, họ định giá vé thế nào, có ai đi là việc của họ. Còn BOT là sản phẩm của hợp tác công tư. Doanh nghiệp làm đường trên đất nhà nước cho, cải tạo đường vốn có của xã hội, được khai thác trong thời hạn nhất định để hoàn vốn và có lãi trong khuôn khổ được định ra qua phương án tài chính. Hiện nay đa số các dự án đó ký với nhà nước là hợp đồng “mở”. Nghĩa là thời gian họ được thu tiền căn cứ vào lưu lượng xe đi qua và mức phí xe đi qua phải trả. Cho nên họ mới được kêu ca là thu thấp thì phải thu lâu hơn. Bây giờ nói là sản phẩm của họ tức là phủi cái phần của dân của nước trong BOT đó.Thử hỏi nếu nó là sản phẩm của doanh nghiệp sao lại phải kiểm soát xác minh số tiền thực đầu tư, số tiền thực mỗi ngày thu vào như vừa qua đã buộc phải làm?

3- “Thu giá” là sự xảo quyệt về ý đồ. Việc thu tiền vé đi đường BOT theo cách thực hiện ở Việt Nam thời gian qua xung đột với quy định về phí theo pháp luật. Tách nó ra khỏi phí là để hợp pháp hoá việc thu tiền lần thứ hai đối với người dân trên nhiều đoạn đường BOT, đánh bật khỏi tay người dân vũ khí pháp lý hợp pháp để phản đối sự bất công thiếu minh bạch.

4- “Thu giá” là sự lỳ lợm và trắng trợn trong thái độ đối với người dân. Dân không phản đối BOT, dân không phản đối chuyện đi đường BOT tốt hơn thì phải nộp tiền. Cũng không phải BOT ở chỗ nào cũng không hợp lý. Có những đường, cầu BOT làm cả vùng xưa nay thiếu đường,thiếu cầu nay đi lại giao thương thuận lợi hơn. Cái đó dân ủng hộ. Dân phản đối cái gì?. Dân phản đối chuyện đường quốc lộ số 1 của đất nước tráng lên một lớp rồi thu như thể đường đó họ làm ra từ đầu. Dân phản đối chuyện không có lựa chọn, đi đường nào cũng phải nộp BOT. Dân phản đối chuyện khai khống giá trị đầu tư BOT rồi từ đó định ra giá vé và thời hạn thu. Dân phản đối chuyện cầu nhà nước làm vẫn đi được bị ngăn lại lùa xe sang bắt đi cầu mới phải trả tiền BOT. Dân phản đối chuyện cho thu BOT cả đường mới lẫn đường cũ để lùa dân sang đường mới BOT. Dân phản đối chuyện không dùng đường BOT nhưng buộc phải đi qua trạm và phải mất tiền. Dân phản đối chuyện ém giảm số lưu lượng xe qua trạm BOT để thu lời tối đa. Dân phản đối chuyện chẳng có cuộc đấu thầu nào cả mà chỉ số quan chức cùng doanh nghiệp ký với nhau làm BOT chỗ này, chỗ kia. Dân phản đối chuyện làm BOT có thể “tay không bắt..vàng”. Dân phản đối vì đóng thuế, đóng phí đường bộ và đóng góp suốt bao năm bây giờ đất nước đến con đường xuyên Việt đầu tiên cũng chi chít trạm thu tiền. Dân phản đối vì tiền nộp BOT nhiều hơn chi cho xăng dầu, mọi hoạt động kinh tế hay dân sinh đều bị thêm gánh nặng.

Những cái đó có không? Dân phản đối có sai không?

Đành là có những cái sai đã xảy ra nhưng khó xoá đi làm lại được, mà phải chấp nhận hậu quả, thì cách làm vẫn là phải nhìn vào bản chất sự thật mà nói với dân.

Thay vì thẳng thắn rành mạch với dân, cùng dân tìm giải pháp khắc phục, thì lấy chữ mà che đậy bản chất vấn đề, nặn ra cái cơ sở lý cùn để ép dân phải theo. Đó là cái cách mà ngài Thể chọn.

5- Do vậy, “thu giá” chỉ chuẩn về chữ, chứ rất gian về tâm, về trí. Khi sự gian xảo xuất phát từ một quan chức cấp Bộ và những cố vấn của ông ta, nó là sự phá hoại tính công chính của Nhà nước. Tôi sẽ rất thất vọng nếu cái cách cư xử này được Nhà nước cho qua.

TRẦN ĐĂNG TUẤN

Vài hôm nữa, nếu không thể tranh luận để ông nguyễn văn thể – Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải thừa nhận cụm từ “Trạm thu giá” là vô nghĩa với mục đích lươn lẹo, tận thu của nhân dân.

Nếu không thể chứng minh được ông nguyễn văn thể chỉ đang chăm chăm bảo vệ cho những doanh nghiệp không chân chính kinh doanh BOT, không hề để ý đến cảm xúc của nhân dân.

Nếu không thể quy trách nhiệm về những BOT mà ông nguyễn văn thể đã ký đồng ý, điển hình là BOT Cai Lậy.

Nếu không yêu cầu được ông nguyễn văn thể minh bạch Quỹ Bảo trì Đường bộ, công bố việc sử dụng đã hiệu quả hay chưa Quỹ này.

Quốc hội nên tự xấu hổ và xin lỗi nhân dân về sự hạn chế tư duy của Quốc hội.

Cuối cùng, khi mà Quốc hội còn tồn tại những Đại biểu như cái ông trong ảnh dưới đây, thì nhân dân biết bấu víu vào đâu?!

NGÔ NGUYỆT HỮU

NO COMMENTS