Đỗ Thọ [1935-1964], Sĩ Quan Tùy Viên của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, tốt nghiệp Khóa 12 Võ Bị Quốc Gia Dalat 1956 -tức Khóa Võ Bị đầu tiên của Việt Nam Cộng Hòa, lúc bấy giờ Trường Võ Bị Quốc Gia Dalat do Trung Tá Nguyễn Văn Thiệu [Tổng Thống đệ nhị cộng hòa 1967 – 1975] làm Chỉ Huy Trưởng, năm 1957 theo học khóa bộ binh 9 tháng tại Fort Benning [USA], năm 1958 theo học lớp phi hành 2 năm ở Hoa Kỳ, tốt nghiệp Phi công ngành phóng pháo cơ [T. 28 và Skyraider], năm 1961 Tùy Viên của Tổng Thống Ngô Đình Diêm cho đến cuộc đảo chính 1 tháng 11 năm 1963 và năm 1964 ông tử nạn trong một vụ máy bay rơi ở Quảng Nam.
_________________________________
Trích Từ Nhật Ký Đỗ Thọ

Đỗ Thọ:

Lịch sử sẽ viết rằng Hoa Kỳ đã mượn tay tướng lãnh giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm …
Mai hậu công lao của Tổng Thống Diệm to tát được người người ca tụng như Tổng Thống Lincoln của người Hoa Kỳ.

Đỗ Thọ là trung úy không quân, một trong 4 sĩ quan tùy viên của Tổng Thống Diệm, người duy nhất đi theo và xách chiếc cặp đựng giấy tờ quan trọng của Tổng Thống cho đến lúc ông và ông Nhu leo lên xe bọc sắt để rồi bị giết trên đó sáng mồng 2 tháng 11 năm 1963, chẳng những Đỗ Thọ không phải là tín đồ Công Giáo (những kẻ có ác ý thường cho rằng ông Diệm chỉ tin dùng người trong gia đình hay người theo đạo Công Giáo) mà còn là một Phật tử, cháu ruột Đại Tá Đỗ Mậu, một người rất năng nổ trong việc lật đổ Tổng Thống Diệm.

Ngay sau cuộc đảo chính, ông Thọ, quá xúc động vì thương tiếc Tổng Thống mà ông kính yêu như cha đẻ, đã viết nhật ký kể lại những gì ông được mắt thấy tai nghe trong mấy năm làm tùy viên, theo sát bên Tổng Thống , lúc làm việc hay khi ngủ nghỉ trong dinh Độc Lập, cũng như trong các cuộc kinh lý, và cả trong những dịp lễ, giỗ ở Phú Cam, Huế, khi Tổng Thống về họp mặt với gia quyến và thăm mẹ già.

Ông Đỗ Thọ đã bộc lộ tất cả sự kính phục và thương mến của mình đối với Tổng Thống Ngô Đình Diệm, và nhất là mối xúc động sâu xa mãnh liệt trước cái chết bi thảm của hai ông Diệm, Nhu, có lẽ vì mối xúc động không nguôi khi cầm bút, nên ông viết như người nói, đơn sơ, mộc mạc, có chỗ luộm thuộm, nhưng vì chân thực nên lại thành ra sâu sắc lạ lùng, ví dụ, sau khi ông Diệm chết, bộ ngoại giao Mỹ, các phóng viên Mỹ đều quả quyết đây là một việc thuộc nội bộ Việt Nam, người Mỹ không hề có nhúng tay vào, các tướng lãnh đảo chính đều tự hào nói rằng đó là công việc tự mình lo lấy từ đầu tới cuối, nhưng Đỗ Thọ, ngay trong thời gian đó đã dám khẳng định ngược hẳn lại dư luận chung rằng:

“Lịch sử sẽ viết rằng Hoa Kỳ đã mượn tay tướng lãnh giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm cùng người em bào đệ của mình là ông Ngô Đình Nhu.”

Đó là một lời tiên tri rõ ràng. Sau đó tác giả “Nhật Ký Đỗ Thọ” còn tiên đoán mạnh hơn khi viết : “Mai hậu công lao của Tổng Thống Diệm to tát được người người ca tụng như Tổng Thống Lincoln của người Hoa Kỳ.”

Đến nay thì phần trên của nhận định ấy đúng là lời tiên tri đã được thực hiện, chính Tổng Thống Richard Nixon, 21 năm sau (1985, khi hồ sơ mật liên quan đến vụ đảo chính vẫn chưa được giải mật), cũng phải nhận như vậy trong “No more Vietnams” như chúng ta đã thấy ở chương 17, tuy rằng khi ông Nixon viết cuốn sách đó các văn kiện mật của bộ ngoại giao và quốc phòng Mỹ chưa được giải mật để có bằng chứng trên giấy trắng mực đen như sử gia Hoàng Ngọc Thành đã có vào năm 1992, khi ông này viết “Những ngày cuối cùng của Tổng Thống Ngô Đình Diệm”. Còn phần dưới thì, nếu ý kiến của sử gia Hoàng Ngọc Thành được tán thành, chẳng bao lâu cũng sẽ thành sự thực.

Những lời mà Đỗ Thọ dùng để ca ngợi vị Tổng Thống mà ông kính yêu nhan nhản trong cuốn Nhật Ký 360 trang của ông, đôi chỗ nói đi nói lại một cách vụng về, nói lên mối xúc động luôn luôn tồn tại trong trái tim. Sau đây chúng tôi chỉ xin trích một vài đoạn vắn.

“Quả thật Tổng Thống Ngô Đình Diệm là người đứng về phía quần chúng.
” Thật sự giờ này tôi đang viết thư từ nơi cõi sống về nơi cõi chết.

Tôi viết để thương kính vị Tổng Thống mà tôi đã theo chân trong những giây phút sóng gió đầy nước mắt, từ dinh Gia Long”…

“Tôi thương yêu, kính trọng Tổng Thống với tình cảm thiêng liêng, giữa một tùy viên, một con người, và có lẽ còn nhiều hơn nữa, các thứ ấy chồng chất không thể nào cắt nghiã được. ..” (6)

“Cái chết của Tổng Thống Diệm chẳng đem lại một đổi thay tình hình mà còn làm cho bi đát hơn thì đúng hơn.”…

“Tôi là một sĩ quan tầm thường.. Nếu tôi là một chính trị gia, tôi sẽ
tiên đoán rằng, dù trong tương lai xa xôi, Tổng Thống Diệm vẫn là bất diệt.
“Khi Tổng Thống chết rồi, tôi bắt gặp một số lớn đồng bào vẫn treo ảnh Tổng Thống trong nhà. Tôi cảm động lắm. Cảm động đến buồn tủi mà không nói ra. Còn riêng tôi, khung ảnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm thật lớn, choán khung tường rộng trong phòng ngủ tôi. Tôi sẽ treo ở đó mãi mãi mà không sợ sệt.”

“Tôi cũng xúc động khi gặp một số đồng bào không tin Tổng Thống đã chết. Họ cho rằng Tổng Thống đã xuất ngoại hoặc ẩn ở một vùng nào đó. Thi hài của hai người trên xe M113 là giả. Tôi xác nhận Tổng Thống đã chết thật. Nhưng họ vẫn hoài nghi, dù tin tưởng ở tôi. “ (8)

Nhắc lại sự bình tĩnh lạ lùng của Tổng Thống Diệm, vào những giờ phút cuối cùng tại nhà ông Mã Tuyên trong Chợ Lớn, Đỗ Thọ viết:

“…Nhưng lạ lùng thay Tổng Thống Diệm thản nhiên ngồi uống trà, phải chăng Tổng Thống đang nghĩ tới cuộc đời tiên thánh ở thế giới bên kia, xứng đáng là một Tổng Thống Ngô Đình Diệm bất diệt ngàn đời.” (9)

Thái độ thanh thản của ông Diệm trong lúc nguy nan, kề cận cái chết đối với vị trung úy trẻ chưa vợ con lúc ấy đáng lấy làm “lạ lùng.” Nhưng ông sẽ không ngạc nhiên, nếu biết được rằng Tổng Thống Diệm, tuy có thể nhìn thấy trước là sau ông sẽ là “đại hồng thủy” (10) và “phe quốc gia sẽ thua” (11), nhưng vốn sống bằng đức tin Thiên Chúa Giáo, ông hiểu và đặt “Thánh Ý Chúa” lên trên hết. Ông cũng thấm nhuần triết lý Nho Giáo nên cũng hiểu “Mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên”.

Và ông cũng không phải không biết cái “vô thường” và “sắc sắc, không không” của nhà Phật. Còn đối với cái chết, ông biết hơn ai hết con người ai cũng phải chết và nhiều vĩ nhân trước ông đã chết bất đắc kỳ tử, như bạn ông, Ramon Magsaysay, như thánh Gandhi, như Abraham Lincoln, và đệ nhất vĩ nhân, siêu nhân, “thần- nhân” Jesus Christ còn chết một cách ô nhục trần truồng trên thập tự giá nữa kia. Vậy thì nếu ông có bị chết vào tay người Mỹ, vào tay những bầy tôi của ông thì có gì đáng làm ông thảng thốt mà chẳng bình tĩnh ngồi uống trà như không có gì xảy ra?

Ta hãy đọc tiếp nhật ký Đỗ Thọ.

“Tổng Thống Diệm đã đem đến cho tôi nhiều ưu tư thương mến. Tổng Thống còn cho tôi hiểu rõ được tính vị tha của một kẻ bị phản bội mà tâm hồn vẫn cao thượng.(12)

“Trong giây phút đang viết dòng chữ này, lòng tôi dâng lên tràn ngập.
Nước mắt tôi chảy dài trên má. Tôi đau đớn về cái chết, cái buồn tủi,
cái cô quạnh…”(13)

“Tổng Thống Ngô Đình Diệm được coi là người dựng cơ đồ lớn lao. Người đã bình định miền Nam được ổn định trong một tình thế thật rối reng của 1954… Nhưng rồi trong hai vụ binh biến Tổng Thống Ngô Đình Diệm lại bị những người ông hằng thương yêu rắp tâm hạ bệ và giết chết. Như thế cuộc đời này có nghĩa gì đâu.”

SAIGONXUA.ORG

 

NO COMMENTS