Thưa Bộ trưởng, có một người vừa mất hôm qua!

Tội ác blouse trắng!…

Tiền, tuổi ngoài hai mươi, bé xíu, tóc cháy khét trên đầu xơ xác, răng xỉn mòn dần.

Tiền, không biết chữ, Tiền không đến trường. Tiền chậm phát triển.

Tiền là con út của bà Chín.

Mỗi lần về quê, mình vẫn hay cho Tiền cái này cái kia khi gặp, Tiền cảm ơn cười tít mắt.

Những hôm xưa, Tiền ở trong rẫy cùng mẹ. Những hôm này, Tiền không vào rẫy nữa, Tiền ở nhà. Căn nhà tường gạch vừa mới xây, do mấy anh chị của Tiền làm công nhân góp sức vào.

Tiền ở nhà vì bà Chín mất rồi, Tiền thơ thẩn mãi.

“Hôm đưa đám bả, em khóc ngất xỉu luôn”.
“Mấy bữa em thấy bả về, bả nhìn em không nói gì”.
“Mà bả đi cũng được, chứ không bả nằm rên hoài thương lắm”.

Bà Chín bị ung thư, của nả trong nhà chuyển qua thuốc đặc trị, chuyển qua bệnh viện.

Đó là người phụ nữ hiền lành, cả đời mình chưa nghe cãi nhau với hàng xóm bao giờ. Bà Chín mất đi, điểm tựa nương của Tiền lại thêm một khoảng trống.

Thưa Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến,

Có rất nhiều bệnh nhân không may mắc ung thư vốn khốn khó như bà Chín, họ sớm hôm tảo tần côi cút mưu sinh. Họ không quan tâm đến ai đang giữ chức vụ gì, ai đang quan tước ra sao.

Họ chỉ biết có bệnh thì cố chịu, lúc chịu hết được thì đến bệnh viện, bác sĩ cho thuốc nào về uống thuốc đó. Họ quen nhẫn nhịn, họ vốn thiện lương, họ đầy an phận.

Họ là những cá nhân yếm thế chỉ biết chấp nhận những cú đánh của thân phận mà không biết phải chống đỡ thế nào.

Vì vậy, với trách nhiệm của mình, lẽ ra Bộ trưởng phải bảo vệ họ bằng cách nêu cao trách nhiệm, vạch trần những gian dối trong đầu thầu thuốc, xoá bỏ những tiêu cực đang tồn tại trong ngành y tế.

Đó là việc quan trọng hơn gấp nghìn lần chuyện Bộ trưởng nhanh chóng phân bua Bộ trưởng không từ chức, Bộ trưởng kiến nghị Cơ quan An ninh điều tra ai tung tin đồn.

Thưa Bộ trưởng,

Suy cho cùng thì hết quan hoàn dân, và theo tín ngưỡng phương Đông thì ngoài luật pháp còn có nhân quả khi thác đi, lúc luân hồi.

Tôi không hy vọng Bộ trưởng sẽ từ chức, vì đó là điều tuyệt đối không thể.

Nhưng tôi luôn tin rằng, có những chuyện, “Người không biết nhưng trời biết, đất biết, quỷ thần biết. Chính cá nhân ấy biết”.

NGÔ NGUYỆT HỮU

HÃY NÓI VỀ NHỮNG VONG HỒN ĐÃ BỊ CHIA CHÁC. THƯA BỘ TRƯỞNG TIẾN!

Quê tôi có một bác bị ung thư, trên đầu giường đặt hai sợi dây điện trần. Mỗi lần lên cơn, bác sẽ nắm vào hai đầu dây điện ấy, giật tưng lên một cái, co rúm người… Cứ vậy, cho đến khi ra đi. Một người khác tắm rửa thật sạch, mang bộ quần áo thật đẹp rồi treo mình lên giữa nhà… Tôi tin rằng, đây không phải là những câu chuyện cá biệt ở cả nông thôn lẫn thành thị.

Có 3 con đường cho người ung thư. Can đảm thì làm như vậy. Giàu có đi nước ngoài. Số còn lại chờ chết. K, với chi phí khám chữa 500 triệu trở lên, vượt quá khả năng của đại bộ phận dân chúng. Khảo sát chỉ ra rằng sau 12 tháng điều trị, 66% người bệnh phải đi vay tiền chữa tiếp tục, 34% không đủ tiền mua thuốc, 24% khánh kiệt kinh tế.

Khoảng thời gian “chờ chết” ấy, 70% chi phí đổ dồn vào thuốc. Thuốc đặc trị K đắt đỏ như thế nào không cần phải nói thêm. Đó là khoản tiền không phải để nuôi hy vọng. Đó là tiền lộ phí cho con đường chết từ từ, bớt đau đớn.

Thật uất hận cho những ai đang sống khi biết rằng đã chăm chút cho người thân của họ bằng những viên thuốc giả của VN Pharma. Thật khó siêu thoát cho người nằm xuống khi biết rằng mình đã ra đi trong niềm tin lừa dối.

Thật khốn nạn khi tên đồ tể Nguyễn Minh Hùng – nguyên TGĐ VN Pharma bình thản: “Thuốc ung thư giả là bình thường”. 7,5 tỷ đồng và thậm chí hàng trăm tỷ đồng “hoa hồng” đã được chi để những viên thuốc giả chui vào bao tử bệnh nhân. “Hoa hồng máu”, “ăn trên những xác người”… là những cảm từ đồng nghiệp tôi đã dùng. Với tôi, đó là sự “chia chác trên những vong hồn”. Khi Hùng nói như vậy, có nghĩa là ngay cả những bệnh nhân K cũng là một món lợi!

Nhiều người mặc blouse trắng thành đồ tể. Dân cần nhất người đứng đầu Bộ nói gì đó cho vơi bớt nhục nhằn. Bộ trưởng Tiến lại… soi đèn bắt loăng quăng. Rồi bà lên VNexpress bức xúc về việc bác sĩ bị tấn công. Thưa vâng! Khó có thể thứ tha cho những kẻ đã đánh người níu giữ mạng sống cho mình. Nhưng ở chiều ngược lại, những kẻ khoác trên mình chiếc áo blouse trắng đang âm thầm giết người bệnh để chia chác mới đáng nguyền rủa hơn nhiều.

Im lặng, đã là một tội ác. Đằng này bà còn có thời gian để chăm chút cho hình ảnh bản thân và đánh lạc hướng dư luận. Trong cảm giác của nhân dân, bà thành thừa thải, thành một nỗi đau khác.

Đây nữa, khi có thông tin ngoài luồng, em chồng bà mình là ông Hoàng Quốc Dũng là PTGĐ VN Pharma, con trai bà Hoàng Quốc Cường làm cố vấn. Phản ứng đầu tiên là một thông báo đầy tính đe nẹt trên trang Web của bộ. Đáng lẽ nên chứng minh sự trong sạch thì lại một lần nữa là “cả vú lấp miệng em”, là một kiểu quyền lực trâng tráo.

Thưa bộ trưởng Tiến! Là một người phụ nữ chỉnh chu về hình thức, tôi mong bà cũng thiện lương như một người phụ nữ. Là một người đầu ngành ưa viết lách phản biện, tôi hy vọng bà chưa từng “khoác vai” những kẻ bán linh hồn cho quỷ dữ. Và dù là ai đi nữa, tôi vẫn tin rằng tất cả chúng ta đều sòng phẳng trước nhân quả.

Hãy im lặng, nếu có thể. Nếu nói, xin hãy nói về những vong hồn đã bị chia chác. Thưa bà!

NGUYỄN TIẾN TƯỜNG

NO COMMENTS