NGÂY THƠ CHÍNH TRỊ

Rất nhiều người tin rằng phạt báo Tuổi Trẻ đình bản 3 tháng là chủ trương và quyết định của Trương Minh Tuấn nhằm trả thù báo nầy phanh phui và tấn công y về vụ AVG.

Những người đó không hiểu rằng thời điểm ra quyết định phạt báo TT, Trương Minh Tuấn đang bị kỷ luật về mặt đảng là bị cách hết các chức vụ bên đảng và đang bị vô hiệu hóa để chuẩn bị bay ghế bộ trưởng thì còn gì nữa mà lợi dùng quyền lực để trả thù cá nhân.

Nhưng cho dù Tuấn có còn đầy đủ quyền lực thì cũng không có quyền tự ý trừng phạt báo TT theo ý của y.

Để đình bản được tờ báo có tầm vóc chính trị và có sức lan tỏa lớn trong xã hội như tờ TT phải là quyết định từ BCT hay ít ra cũng từ ban tuyên giáo. Bộ 4T chỉ là kẻ thừa hành ra quyết định để hợp lệ pháp lý.

Nói rõ ra như vậy để chúng ta thấy rằng bóp nghẹt hay trừng trị báo chí là chủ trương của đảng chứ không phải của cá nhân Trương Minh Tuấn. Với thất thoát khủng khiếp qua vụ tham ô tày đình AVG, Tuấn phải nhận án tử hình mới xứng tội. Tuy nhiên lợi dụng vào đó để trút luôn tội bóp nghẹt báo chí lên y là nhằm đánh lạc hướng dư luận một cách tinh vi.

Cũng như lâu nay dư luận đang được định hướng rằng tất cả những vụ việc tham nhũng, sai trái đang phô bày ra khắp mọi nơi là trách nhiệm của chỉ mỗi Nguyễn Tấn Dũng, một cá nhân đã bị loại ra khỏi hệ thống quyền lực sau đại hội 12.

Tất cả những thất thoát của các quả đấm thép, của hàng loạt nhà máy hàng ngàn tỉ bị đắp chiếu, thua lỗ và tác hại nghiêm trọng môi trường của Bô xít, của Formosa, của lọc dầu Dung Quất, xuống cấp y tế, tan nát giáo dục, rối loạn giao thông quy hoạch, tham nhũng như rươi khắp mọi nơi, khắp mọi lãnh vực…đều được cho là do trách nhiệm của Dũng, gây ra bởi Dũng.

Thủ tướng đứng đầu chính phủ, đứng đầu bộ máy điều hành từ trung ương đến địa phương nhưng thành viên quan trọng trong bộ máy ấy từ cấp chủ tịch, bí thư tỉnh thành và các thứ, bộ trưởng đều người của ban bí thư, của bộ chính trị đề bạt và quản lý.

Trong cơ chế nầy thì thủ tướng cũng là người được BCT phân công, giống như các bí thư tỉnh thành và các bộ trưởng, trong đó có các bí thư HN, HCM và các bộ trưởng quốc phòng, công an, ngoại giao và một vài phó thủ tướng cũng hàm ủy viên BCT ngang hàng với TT.

Những Lê Thanh Hải, Triệu Tài Vinh, Nguyễn Bá Thanh, Võ Kim Cự, Phùng Quang Thanh, Nguyễn Thị Kim Tiến, Vũ Huy Hoàng, Phùng Xuân Nhạ, Trần Anh Tuấn, Tô Lâm, Đinh La Thăng, Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc… thì không thể nào nói là người của Nguyễn Tấn Dũng đưa lên và chịu trách nhiệm trước đúng sai của họ dù tất cả họ trên danh nghĩa đều là thuộc cấp của Dũng.

Dũng đứng đầu chính phủ đồng thời cũng là 1 trong 15 thành viên lãnh đạo quan trọng của đảng thì Dũng chịu trách nhiệm trực tiếp hoặc gián tiếp với tất cả những sai trái trong quá khứ là đúng rồi, nhưng tất cả đều đổ hết cho Dũng, trút hết lên một mình Dũng là rất khiên cưỡng và chưa nói là một cách né tránh và làm chệch mũi dùi phê phán của dư luận đầy toan tính.

Đảng lãnh đạo tuyệt đối và tất cả, chủ trương của đảng luôn luôn đúng, cơ chế rất tốt đẹp, chỉ do một cá nhân hư hỏng làm sai nên mới gây ra những sai trái trầm trọng và đều khắp như hiện nay. Chính thằng đó mới là thủ phạm chứ không phải là đảng.

Không có gì tốt hơn khi toàn dân nghĩ như vậy.

Nhiều người rất tâm huyết, đề đạt lên chính phủ những ý kiến về chống tham nhũng, đổi mới quản lý, cải cách giáo dục, chấn chỉnh ý tế, sửa đổi quy hoạch… thậm chí đề nghị cách chức người nầy, thay đổi người kia hầu cứu vãn đất nước.

Một sự ngây thơ lãng mạn.

Vì tất cả chỉ là sự bôi trát vô vọng trên một ngôi nhà có nền móng đã đổ vỡ.

HUỲNH NGỌC CHÊNH

NO COMMENTS