Các cô nói với tôi rằng cũng không biết sao lúc đó lại đủ khả năng, nghị lực để cứu các cháu. Tôi cũng không hiểu được, chỉ thấy xúc động thôi.

Từ đôi mắt bò…
Bình – Tĩnh… hết nổi!
Xả lũ hay xả họa cho dân

Ngủ trưa dậy, vừa cho các cháu ăn buổi xế thì nước tràn vào lớp, thoắt cái mà đã lên đến đầu gối, đến thắt lưng. Bốn cô giáo với mười lăm cháu không còn cách nào khác ngoài ôm chặt lấy nhau mà chịu trận. Bởi phải đi một quãng xa thì mới lên được đường giao thông, khi đó thì vô phương rồi, nước bao vây.

Cháu ôm cổ cô trước ngực, cháu ôm cổ cô sau lưng, hai cháu đu bên tay trái, hai cháu đu bên tay phải. Cô đứng giữa lớp chịu trận. Chín cháu còn lại được các cô hướng dẫn cho đu bám vào cửa sổ, đặt ngồi trên tủ giấy tờ.

Các cháu khóc váng, bốn cô không khóc, bốn cô chỉ nói, “Các con bám chắc, đừng để rơi xuống. Các con có chuyện gì cô không sống được đâu, có chết thì chết cùng”. Nước vẫn giăng khắp, nước lên xâm xấp đến miệng cô.

May mà cô quờ chân chạm phải cái bàn, chắc là bản năng cầu sinh trỗi dậy mạnh mẽ, cô đã đủ sức đứng lên cái bàn ấy với sáu cháu đang đu bán trên người.

Đại tá Phạm Hồng Sương – Trưởng Công an Huyện Tuy An đang họp, nhận được tin báo của người dân. Cắt họp lao đến.

Dừng xe trên đường giao thông, Đại tá Sương chỉ đạo từ cảnh sát kỹ thuật hiện trường cho đến hình sự cởi quân phục, mình trần, mặc quần đùi lao vào vùng nước. Lần mò đưa dây vào lớp học, cột chặt vào tường, chuyển vật dụng vào.

Cứ vậy, các cháu rồi cô được đưa đến nơi an toàn.

Viết cái này là khi nghe Đại tá Hồng Sương kể, “Báo chí đưa tin, mấy anh lãnh đạo nói “Ông vậy là sai nha ông Sương, anh em không đeo phao lỡ có chuyện gì ông chịu trách nhiệm nổi không?””.

“Lúc đó mình nhìn thấy xót ruột quá, mình biết làm sao khác. Nghĩ lại, thấy mình cũng sai nguyên tắc an toàn thiệt”.

“Đứng trước tình huống đó không có đúng sai, nguyên tắc, chỉ còn hành động của con người, anh ạ”, tôi trả lời Đại tá Hồng Sương.

untitled-1

Ảnh chụp vào sáng nay, đêm qua, nước lũ lại tràn vào lớp mẫu giáo vừa được dọn dẹp sạch chiều hôm trước.

Phú Yên vẫn đang ngập trong mưa.

NGÔ NGUYỆT HỮU

Không có Tết, nơi này!

Sáu tuần nữa là Tết, Bình Định vẫn ngập trong lũ. Từ thành phố Quy Nhơn tỏa đi các huyện, đều bắt gặp những con đường đầy nước. Thị xã An Nhơn, có đoạn nước lên đến ngực người lớn.

Hôm Phó Thủ tướng Trịnh Đình Dũng vào thị sát lũ, địa phương không thể đưa Phó Thủ tướng vào điểm ngập nặng để thăm dân. Nhiều khu vực ngoài tầm kiểm soát, thủy điện vẫn báo tin xả lũ.

Năm cơn lũ chồng lũ kéo dài trong hơn tháng qua đã khiến Bình Định không còn sinh khí, không còn hoa màu, mai Tết. Những chậu cúc đã vào chậu chờ tháng Chạp rệu rã, úng, rũ lá.

Chín giờ sáng, nhà trường cho học sinh về sớm vì lũ. Cậu học trò tuổi 11 đã vĩnh viễn không được gặp mặt cha mẹ nữa.

17 giờ chiều, tan ca. Cô công nhân tuổi 23 đã không còn được ôm con thơ vào lòng nữa. Con của cô vừa tròn hai tuổi, chồng được tin báo lặng lẽ đưa thi thể vợ về.

Rạng sáng, người đàn ông mưu sinh bằng nghề mò cua nuôi gia đình vùi mình trong lũ..

Những phận người lặng lẽ rời bỏ cõi tạm này theo cái cách mà chúng ta quen miệng gọi là hậu quả của lũ lụt.

Năm nay, tôi đi công tác nhiều hơn so với mọi năm, những vùng lũ, những nơi hạn. Tôi thật sự hoảng sợ vì đã chứng kiến sự thất thường của thiên nhiên, thứ mà bao nhiêu năm chính ta tiêu pha phung phí, từ rừng cho đến nguồn nước. Nhưng đó là câu chuyện tôi nghĩ sẽ không có hồi kết, khi mà lãnh đạo Bộ Công thương vẫn đang quyết liệt làm thép, thứ đang khiến Bắc Kinh đau đầu vì hệ lụy môi trường.

Trên rừng có thủy điện, dưới biển xoá nhà máy thép, đồng bằng có nhiệt điện. Bức tranh về thảm họa không thể nào rõ hơn được nữa. Tiếc rằng cho đến giờ, vẫn quá ít người lên tiếng về nguy cơ ấy. Dẫu rằng tác động ngay trước mắt đấy thôi.

Nhưng đó là chuyện khác, còn trong status này, chỉ mong các anh chị nghĩ về Bình Định với tinh thần tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách. Nhất là khi còn mấy mươi hôm nữa, Tết đã về.

NGÔ NGUYỆT HỮU

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY