Ngôi vương cho nghệ sĩ không “nhân dân” Minh Vương

Thật tiếc hay là điều may mắn của số mệnh khi một lần nữa NS Minh Vương trượt danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân.

Cho dù không được gắn “đuôi” nhân dân sau chữ nghệ sĩ nhưng về sự tận hiến nghệ thuật và sự mến mộ của công chúng thì Minh Vương ăn đứt rất nhiều nghệ sĩ nhân dân khác, mà cũng có nghệ sĩ nhân dân nhưng nhân dân “không biết”.

Chiều 2/7, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL) công bố danh sách đề nghị xét tặng danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân (NSND) đã vượt qua Hội đồng chuyên ngành cấp Nhà nước, trong số 77 ứng viên không có tên các NSƯT Minh Vương, Thanh Tuấn, Giang Châu. Lý do, như lời ông vụ trưởng Vụ Thi đua khen thưởng (Bộ VH-TT-DL) Phùng Huy Cẩn giải thích thì các nghệ sĩ không đạt 90% số phiếu bình chọn; và ông vụ trưởng cho biết “không có gì tiếc nuối”.

Bà ba Ngành, suốt đời chỉ biết mấy căn chuồng heo và chưa bao giờ đi ra khỏi nhà quá 1 km trừ hôm đi làm chứng minh nhân dân được Minh Vương hát tặng mấy cây vọng cổ hôm đám giỗ ba tôi ở nhà quê cứ kể đi kể lại câu chuyện vì quá hạnh phúc.Mà không chỉ người nhà quê, những ai từng thích thú với cải lương đều dành cho Minh Vương tình cảm hâm mộ đặc biệt.

Báo Phụ nữ TP.HCM có trường đoạn nói về Minh Vương rất thú vị: Khi Minh Vương cất lời trong bản Văn Thiên tường(lớp dựng) – vở Đời cô Lựu (tác giả: Trần Hữu Trang), chỉ vỏn vẹn: “ba hỡi… ba” [oan], cả sàn diễn và khán phòng hoàn toàn thuộc về ông, về chất giọng cao, quãng hơi lớn, nó cho phép người nghệ sĩ đuổi bắt đến tận cùng cái khả năng biểu đạt cảm xúc cho nhân vật và tình huống kịch. Chỉ với 3 chữ, trong đó chữ thứ ba mới vô dây đờn (oan) đã thể hiện tài năng diễn trong ca bậc thầy của NSƯT Minh Vương.

Đó cũng là lý do khi ông ngồi ở vị trí giám khảo của hầu hết các cuộc thi về cải lương sau này, những cú bắt về nhịp, về cách xử lý hơi cho từng bài bản bao giờ cũng tuyệt đối chính xác. Cải lương đẹp đâu chỉ bài vọng cổ, đâu chỉ một tiếng xuống hò ngọt ngào mà từng đường nét ra – vào, thăng – giáng, nội – ngoại… trong nhịp, trong cách ém hơi, nhả chữ của từng lòng bản trong mỗi bài bản.

Còn nếu xem Đêm lạnh chùa hoang, Xin một lần yêu nhau,Mùa xuân ngủ trong đêm mới thấy Minh Vương diễn xuất “xuất thần nhập hóa” như thế nào.

Mà, cuộc đời của Minh Vương cũng là một vở cải lương bi ai.

Con trai lớn của nghệ sĩ Minh Vương có lần kể hồi anh còn nhỏ mỗi ngày gia đình nhận cả xấp thơ của khán giả ái mộ, trong đó đa phần là thơ khán giả nữ muốn làm… dì của anh! Nói đến điều này, nghệ sĩ Minh Vương cười nói: “Nghệ sĩ mà, không đa tình hát sao hay?”.

Ông tiết lộ cũng có tình cảm với bạn diễn nhưng chắc là không có duyên vợ chồng với người cùng nghề. Mà rồi ông lại ngẫm vợ chồng cùng là đào kép, không còn sự tươi mới, lên sân khấu mà nói lời yêu đương chắc không còn độ… ép phê!

Tên tuổi Minh Vương đã có giai đoạn bị ảnh hưởng vì dính líu đến một nữ khán giả ái mộ đến mức gia đình ông (đã định cư ở Úc) muốn làm giấy tờ để đón ông sang. Nhưng đến những giây phút cuối cùng ông đã quyết định ở lại, bởi ông biết khán giả của ông ở nơi này, chính ở mảnh đất này ông mới có thể được sống với nghề hát mà ông thương, ông quý.

Minh Vương tâm sự: “Tôi đa tình nhưng không lăng nhăng. Với người vợ đầu, chúng tôi sống với nhau 30 năm, người vợ hiện tại thì cũng đã ngọt bùi hơn 20 năm. Khi cuộc hôn nhân đầu tan vỡ, đứng trước tòa tôi khóc suốt bởi đâu có muốn gia đình đổ vỡ, không muốn con cái mất đi mái ấm, không muốn người ta nói nghệ sĩ dễ thay vợ đổi chồng, nhưng mâu thuẫn giữa chúng tôi đã quá lớn… ”

Năm 2012, sức khỏe Minh Vương sa sút do căn bệnh suy thận. Tưởng như nghiệp hát đã gác lại khi ông bước lên sân khấu phải có người dìu. May sao, ông đã được ghép thận (từ thận của một chàng thanh niên). Ca ghép thành công, sức khỏe Minh Vương hồi phục nhanh chóng. Người ta thấy ông trẻ trung, yêu đời và… nói nhiều hơn trước!

Minh Vương nói về chuyện này nghe cũng lạ lùng lắm: tôi may mắn được hiến thận từ chàng trai 36 tuổi trong tình trạng chết não. Sức khỏe của tôi tốt lên từ sau ca ghép thận này. Tôi cảm nhận mình đang sống với sức khỏe của chàng trai đang ở tuổi 40. Tôi chọn sinh nhật tuổi 40 cũng là để tạ ơn người đã cho tôi mạng sống. Ngoài ra, còn một nguyên nhân khác là tôi muốn quên đi cuộc đời thật của mình, ở đó có quá nhiều nỗi đau trong lòng. Tôi bước xuống giường bệnh sau ca ghép thận đã là Minh Vương khác rồi, nên cố quên hết chuyện buồn trong đời và chỉ nhớ mình mới 40 tuổi.

Ở cái tuổi tri thiên mệnh, thôi thì Minh Vương tiếc vì một danh xưng hãy “phun châu nhả ngọc”, con tằm đến thác hãy còn vương tơ.

Để tạm đóng lại dòng trạng thái này, tôi xin mượn cái kết từ báo Phụ nữ TP.HCM : Trở lại với ba nghệ sĩ, dù tôi không muốn so sánh họ với bất cứ ai, nhất là những người đã lọt vào danh sách 77 ứng cử viên của Hội đồng Nhà nước, nhưng nếu đặt để độ dày về tài năng, về sức đóng góp, về uy tín nghề nghiệp trong giới của họ bên… dưới một số tên tuổi ứng viên (sẽ là) NSND, đặt họ bên cạnh những nghệ sĩ (sẽ là) NSƯT thì cái chua chát thuộc về nghệ sĩ, cái nực cười thuộc về… danh hiệu.

Tôi vẫn nhớ đêm công diễn Đời cô Lựu ở Tân Châu, An Giang. Từ sân khấu châu Âu tráng lệ, những tên tuổi của sân khấu 2-84 ngày nào là ông hội đồng Thăng (NSND Diệp Lang), là cô Lựu (NSND Bạch Tuyết), Bảy cán vá (NSND Ngọc Giàu), Kim Anh (NSND Lệ Thủy), Võ Minh Thành (cố NSND Thanh Tòng) và Võ Minh Luân (NSƯT Minh Vương)… đã về miệt vườn cù lao, sân khấu được chèo chống giữa bãi đất trống, gió quần quật tứ bề, lấy trăng sao làm luôn đạo cụ, họ ca diễn như thể lần cuối cùng được đứng trên sân khấu. Khán giả đốt đuốc chèo ghe về coi cải lương, mê mệt.

Một thế hệ vàng của sân khấu cải lương, nay người còn kẻ mất, nhưng một khi còn hiện diện, họ vẫn hát vẫn ca, vẫn miệt mài theo từng cuộc thi cốt chỉ mong truyền nghề, giữ nghề. Còn danh tiếng, họ đã chất chồng bấy nhiêu năm tháng. (hết trích dẫn)

Vâng, Minh Vương vẫn là Vương trong lòng người hâm mộ.

HOÀNG LINH

NO COMMENTS