Xe cẩu vào cẩu xe tại BOT Cai Lậy nhưng không thành – Ảnh: Thanh Tú/ Tuổi trẻ

Làm cướp quá dễ

Tôi may mắn làm việc chung với nhiều anh em Tuổi Trẻ, lớp trước ra đi lớp sau tiếp nối nhưng mà chất thép thì bao giờ vẫn vậy.

Tôi viết vài lời phi lộ là muốn giới thiệu một Status đầy khí phách của nhà báo Lê Văn Nghĩa.

BOT: Dân không ở “ngoài rìa”….
Ai cho phép đặt trạm Cai Lậy?…
“BOT Cai Lậy: Không sai, không dời, không mua lại…”
BOT & gái gọi cao cấp…

Vì mê truyện kiếm hiệp, say đắm những trang anh hùng hảo hán cũng như những tên lục lâm hắc đạo lấy đường vắng rừng sâu kiếm ăn bằng cách mãi lộ, nôm na là có tiền thì cho qua.Nhưng cả đời nhà báo Lê Văn Nghĩa thấy anh hùng hảo hán cũng nhiều mà mãi lộ thì chưa từng.

Đùng một cái khi đi trên con đường quốc lộ anh thấy cướp quá trời:

– “Khi Phương Oai Tiêu Cục đến dưới chân núi thì nghe tiếng pháo lệnh nổ đùng đùng. Đá từ trên núi lăn xuống bịt chặt đường đi của Phương Oai Tiêu Cục. Một bọn cướp bịt mặt từ trên núi xông ra, tên đầu đảng hét: “Muốn qua khỏi ngọn núi nầy phải nộp tiền mãi lộ”. Người của Phương Oai Tiêu cục trả lời “Đường đi nầy của quốc gia tại sao phải nộp tiền mãi lộ” “ quốc gia ở đâu đây. Đường nầy của bọn ta chiếm giữ. Nếu không nộp tiền mãi lộ thì tiêu cục các người đừng hòng qua khỏi ngọn núi nầy. Cướp hết hàng hóa cho ta…”

Khi đọc đến đây, tôi đem thắc mắc của mình về hai chữ “mãi lộ” hỏi mẹ thì bà đáp: “ mãi lộ là mua đường để đi. Trong truyện tàu ngày xưa bọn cướp thường chặn đường đi của người qua đường bắt người đi phải mãi lộ. Nghĩa là phải trả tiền theo giá của bọn cướp mới được đi.” “Ông quan huyện, quan phủ gì đó có mãi lộ người dân không?” “Chuyện mãi lộ thì chỉ có bọn cướp chứ quan tri huyện, tri phủ chỉ có ăn hối hộ hoặc ức hiếp dân thôi..Mãi lộ chỉ gắn với bọn cướp đường…”

Từ đó, tôi bỗng dưng có ác cảm với hai chữ “mãi lộ” và nghĩ rằng mình sẽ là những nhân vật trong truyện chưởng sẽ làm anh hùng chống lại bọn mãi lộ. Nhưng thời trước 75 làm gì có mãi lộ . Mỗi lần có dịp theo gia đình đi ngược về miền trung hay xuôi về miền nam thăm ngoại đến tận Cà Mau tôi mong được thấy bóng dáng những tên mãi lộ coi mặt tròn mặt méo ra sao nhưng hoàn toàn thất vọng. Rốt cục, tôi kết luận mãi lộ chỉ có trong truyện tàu như Chung Vô Diệm biến thành một mỹ nhân vậy thôi.

Hôm rồi ra bến xe đi về miền trung. Thi thoảng xe phải ngừng lại để qua trạm. Người tài xế cho biết xe qua trạm phải đóng phí mua đường. Bỗng trong đầu tôi chợt nhớ lại hai chữ mãi lộ. Mãi lộ có nghĩa là mua đường. Hầu như mỗi khi qua địa phận một tỉnh đều có một trạm BOT vì một ciếc xe hơi đi từ bắc vào nam qua 31 tỉnh thì phải qua 40 trạm BOT . Mỗi lần qua một trạm BOT là phải đóng phí mua đường khoảng 35 ngàn. Nếu không đóng tiền thì không qua được trạm BOT. Ủa như vậy BOT có nghĩa là mua đường giống như mãi lộ trong truyện tàu ngày xưa.

Té ra mãi lộ không chỉ có trong truyện tàu ngày xưa mà đã có ở VN ngày nay. Chỉ khác một điều là mãi lộ là của bọn cướp còn BOT là của những nhà đầu tư có thân cận với các nhà quan, thường là “ngụy quân tử”. Mãi lộ ngày xưa còn có “chính nhân quân tử” ra tay “thế thiên hành đạo” còn BOT ngày nay thì chỉ có tài xế trả tiền lẻ thôi…Ai sẽ là người viết truyện Việt thời nay cho hậu thế đọc đây?!

HOÀNG LINH

NO COMMENTS