BUỘC PHẢI VIẾT TIẾP

“Tôi không còn muốn làm một công dân bình thường…”

Người phụ nữ 2 con làm nghề may đi tố cáo đến công an huyện Tân Thạnh, Long An mình bị đối tượng Huỳnh Lý Anh cầm dao kề cổ hiếp dâm 2 lần trong đêm. Đến nay công an thị trấn Tân Thạnh ra thông báo là thông dâm chứ không phải hiếp dâm. Tính chất của vấn đề này là hoàn toàn trái ngược nhau.

Tôi buộc phải viết tiếp về vụ việc này dù về pháp lý, đã có 4 văn phòng luật sư vào cuộc hỗ trợ nữ nạn nhân ấy. Trong đó, không thể không đặt câu hỏi về kết luận của cơ quan điều tra thị trấn Tân Thạnh:

-Chi tiết kề dao vào cổ để đòi “quan hệ” là cơ sở đầu tiên của vụ việc. Cơ sở này có liên quan gì đến việc thông dâm hay nó là cơ sở đầu tiên (và vững chắc) để cấu thành tội hiếp dâm?

-Bà T.P.T.L (tên nạn nhân viết tắt) được công an Tân Thạnh xác định có thể bỏ chạy và kêu cứu. Liệu có người mẹ nào nhẫn tâm chạy và bỏ con 3 tuổi và 7 tuổi (con gái) lại trước một đối tượng cầm dao muốn thỏa mãn thú tính?

-Việc lấy lời khai bà T.P.T.L và hung thủ là do công an thị trấn Tân Thạnh tiến hành và đều khẳng định “đúng quy trình” là có đại diện Hội phụ nữ địa phương cùng tham gia với nạn nhân nhưng thực tế không phải thì sao?

-Công an huyện Tân Thạnh cho rằng bà T.P.T.L và Huỳnh Lý Anh có liên lạc bằng điện thoại nhiều lần trước đó và bà T.P.T.L phải tự đi sao kê danh sách liên lạc để chứng minh mình không làm việc đó. Từ khi nào người dân phải chứng minh hành vi mình không làm như thế này?

-Công an tỉnh Long An họp báo và ra một văn bản thông báo không con dấu, chẳng chữ ký thì có giá trị pháp lý hay không (xem ảnh 2)?

Nữ nạn nhân bị hiếp dâm đi tố cáo để rồi bẽ bàng nhận ra Công Lý đang bận chạy show diễn hài. Uất ức quá, nạn nhân viết đơn xin được đi tù. Sự phản kháng ấy là sự phản kháng của một người bất lực trước thực tế tư pháp nơi họ sống. Nơi mà khách đến may quần áo cũng bị dò xét, nơi mà viết Facebook về câu chuyện chính mình cũng bị giấy “mời uống trà trên đồn” gửi tới nhà.

Thân phận nhiều người phụ nữ ở đất nước này, đôi khi nghĩ đến những bất hạnh họ trải qua, không chỉ đau lòng mà còn rùng mình kinh sợ. Thứ đáng kinh sợ hơn là những người không hề gặp nạn nhân, không hề tiếp cận hồ sơ lại có thể nhận định về nạn nhân bằng những từ trào phúng, cay độc, tàn nhẫn,.v.v.. Trong đó, có cả những phụ nữ…

Đôi khi tôi tự hỏi, những kẻ đó là loại người gì?

Còn những người hôm nay im lặng trước nỗi bất hạnh của người khác thì mai này ai sẽ nói về nỗi bất hạnh (nếu có) của họ?

ANH CHỊ ĐÃ BIẾT CHƯA?

Người phụ nữ làm đơn xin… ở tù tại Long An nói gì, các anh chị đã nghe/xem/biết chưa. Một người phụ nữ vì bảo vệ con mà thành nạn nhân bị hiếp dâm 2 lần lại đáng bị chua cay, cười cợt ư? Trong đó, tôi biết đa số đọc qua báo Tuổi Trẻ với một cái tựa mang tính khẳng định của công an tỉnh Long An (ảnh 1). Nhưng điều đó sòng phẳng chưa?

Tôi xin trích lại vài ý kiến của bà T.P.T.L- người tố cáo bản thân bị hiếp dân để chí ít bạn đọc biết người phụ nữ này nói gì về chính sự việc của mình. Đã đọc những ý kiến không bảo vệ người phụ bữ ấy thì cũng nên biết ý kiến người trong cuộc ra sao.

-“Tôi đâu có bị khùng đâu mà bịa ra chuyện tôi bị nạt nộ, ép buộc. Tôi cũng đâu có ngu và khùng đến mức độ đi Vu Khống Công an. Nếu tôi là người vu khống tại sao không bắt nhốt tôi vào tù đi mà các chú các anh công an phải lẩn tránh nhà báo không dám thông tin cho nhà báo biết những sự thật.”- bà T.P.T.L nói về quá trình làm việc với công an thị trấn Tân Thạnh, Long An.

-“Không phải quá cứng nhắc trong việc giải quyết đơn tố cáo mà là có sự bao che. Ông viện phó Viện kiểm sát Nguyễn Thanh Bình người ký quyết định bác đơn khiếu nại là anh họ của ông Lê Văn hùng đội trưởng đội điều tra công an huyện Tân Thạnh.”- bà T.P.T.L nói về vấn đề phía sau việc thụ lý đơn của bà.

-“Cách đây 2 tháng tôi cũng gửi đơn khiếu nại đến Ủy ban huyện Tân Thạnh nhưng không được nhận thư báo như thế này. Nhà của tôi có bất kỳ người khách nào đến để may đồ hay để thăm viếng đều bị cơ quan Huyện xét hỏi đến nhà tôi để làm gì? Trao đổi những nội dung gì? Hỏi tôi thời gian qua Tiền đâu mà sống.”- bà T.P.T.L nói về cái hậu khi khiếu nại. “Người giúp việc 4 năm trước của tôi cũng được công an huyện Tân Thạnh “nhiệt tình” điều tra.”- bà T.P.T.L cho biết.

-“Tôi chỉ hỏi thẳng mặt chị Diệu rằng chị cùng là phụ nữ như tôi. Tại sao tôi bị xâm hại như vậy mà chị không lên tiếng bênh vực tôi vậy Chị làm bên Hội phụ nữ làm gì. Chị Thanh Diệu trả lời rằng tôi được mời qua đây để lấy mắt nhìn chứ không được phép lên tiếng. Mong chị thông cảm! Tôi đâu có điều kiện nói gì với chị ấy đâu mà chị bảo rằng nói này nói nọ. Và tôi chỉ gặp mặt chị Thanh Diệu 3(ba) lần vào 3 buổi làm việc tại phòng điều tra công an huyện Tân Thạnh không hơn không kém. Lấy đâu ra 5-6 lần như chị ấy nói.”- bà T.P.T.L nói về vai trò của Hội phụ nữ địa phương trong việc cần thiết có mặt trong quá trình lấy lời khai.

-“Bài viết này tôi đăng ngày buổi trưa 23/6/2017 và đã bị yêu cầu gỡ bỏ. Sau đó ông Đội trưởng đội điều tra tổng hợp Lê Văn Hùng đã đem bảng chụp bài viết này ra hăm dọa tôi và cấm tôi đăng những sự thật này lên fb hoặc nói với bất kì ai. Ngày hôm qua tôi đã nhận rất nhiều cuộc điện thoại và tin nhắn khủng bố tinh thần sau khi tôi gửi đơn khiếu nại lên cấp cao hơn.”- bà T.P.T.L nói về việc bà viết status phản ánh cách làm việc của công an thị trấn Tân Thạnh. (Xem ảnh 2, 3)

-“Nếu thật sự tối hôm đó tôi bỏ hai con của tôi mặc kệ chúng gặp nguy hiểm để chạy thoát thân tôi thôi như lời ông Trưởng công an huyện Phạm Công Bô đã nói với tôi, trước mọi người hôm 31/8/2017 tại phòng điều tra công an huyện Tân Thạnh. Mọi người có ủng hộ tôi bỏ chạy không?”- bà T.P.T.L nói về tình tiết công an Tân Thạnh cho rằng bà có thể bỏ chạy thoát khỏi kẻ cầm dao. Tôi bổ sung thêm là kẻ cầm dao ấy đã kề dao vào cổ bà ấy đòi “quan hệ” và 2 con bà T.P.T.L còn khá nhỏ (3 và 7 tuổi).

-“Tôi cũng đã xin giấy để làm cái đơn xin đi tù nhưng chưa được chấp nhận vì Thật sự tôi thấy có thể đi tù tôi sẽ thoải mái hơn và có lẽ sẽ tốt hơn vì ở ngoài tôi có quyền công dân cũng như không. Mà tội phạm thì được bảo vệ, che chở. Nên Tôi thà bị mất quyền công dân là người bị đi ở tù là người phạm tội có lẽ sẽ tốt hơn nhiều.”- bà T.P.T.L nói về việc vì sao làm đơn xin đi tù.

V.v..

Còn khá nhiều ý kiến nữa nhưng tôi chỉ xin trích thêm ý kiến của nhà báo Trương Hữu Danh- người nắm vụ việc từ đầu:

“Cô T.P.T.L đang chịu áp lực rất lớn vì liên tục bị mời do “xúc phạm danh dự người khác trên facebook”. Từ sau vụ cô tố cáo bị hiếp dâm đến nay, trung bình mỗi tuần cô nhận một giấy mời gặp điều tra viên – không phải để xử lý L.A – đối tượng bị tố cáo, mà là xử cô Như tôi đã nói trên các st trước, ở địa phương, cô Long là “cái gai” bởi hay có ý kiến đối với các vụ việc mà cô cho là có tiêu cực… (xem nội dung dưới comment).

Hiện cô Long đang bị áp lực rất lớn từ vIệc doạ xử lý hình sự cô, rồi việc khách hàng của cô cũng bị áp lực nên không dám tới tiệm may đồ, 2 cháu bé đang đói vì hết tiền. Hàng ngày, cháu lớn mới 7 tuổi phải đi xin cơm chùa, cuộc sống khốn khó… Cô Long thì đạp chiếc xe cà tàng đi làm việc với các cơ quan tố tụng. Đứa bé 7 tuổi trở thành “mẹ” bất đắc dĩ khi phải chăm em 3 tuổi, lo từ ăn uống đến tắm giặt…”

Tôi chỉ muốn hỏi những người “nghìn dặm múa phím” rằng các anh chị có hồ sơ vụ việc hay tiếp xúc với bà T.P.T.L chưa mà xúc phạm người phụ nữ ấy?

Hay các anh chị là loại người sẵn sàng bỏ con lại để thoát thân vì an nguy cá nhân các anh chị?

(Còn tiếp)

MAI QUỐC ẤN

NO COMMENTS