Bản án 10 năm tù lấy từ trong túi áo ra dành cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh dấy lên cơn phẫn nộ, nhưng không làm mọi người ngạc nhiên lắm.

Quỳnh là đối tượng nguy hiểm của chế độ bởi vì Quỳnh công khai và miệt mài đấu tranh cho nhân quyền, đồng thời khai sáng cho nhiều người khác hiểu về quyền làm người của mình, bởi vì Quỳnh lên án và chống lại hành vi bạo lực đưa đến chết người của công an, bởi vì Quỳnh viết blog, viết facebook nói lên sự thật về hiện trạng đất nước, bởi vì Quỳnh thường xuyên xuống đường chống Tàu cộng xâm phạm chủ quyền quốc gia, chống Formosa hủy hoại môi trường, và bởi vì tất cả những điều đó làm Quỳnh trở thành người bất đồng quan điểm với nhà cầm quyền.

Chỉ vậy thôi là Quỳnh không còn chỗ sống trên đất nước nầy dù cho Quỳnh có thể hiện quan điểm một cách ôn hòa và trong khuôn khổ pháp luật của nhà cầm quyền đặt ra.

Trước đó, giáo sư Phạm Minh Hoàng, đảng viên đảng Việt Tân, một người đấu tranh ôn hòa, một cựu tù nhân lương tâm, và dĩ nhiên là một người bất đồng chính kiến, vừa bị tước quốc tịch và trục xuất ra khỏi quê cha đất tổ của mình.

Trước đó nữa, chỉ trong 2 năm 2016 và 2017 đã có trên 30 người bất đồng chính kiến bị bắt vào tù. Những Lê Thanh Tùng, Trần Anh Kim vừa bị xử tù lần hai, những Nguyễn Văn Đài, Lê Thu Hà, Hoàng Bình, Nguyễn Văn Oai, Lê Văn Hóa, BS Hồ Hải, Trần Thị Nga, Vịnh Lưu, Đức Độ… chưa biết tạm giam đến khi nào mới xét xử dù bản án cho mỗi người đã được nhóm đầu đàn quyết định rồi.

Việt Nam trong thời đại cộng sản không có chỗ cho những người bất đồng chính kiến.

Sau năm 1954 có cả triệu người không đồng quan điểm với cộng sản phải di cư vào Nam. Sau năm 1975 lại có thêm hàng triệu người nữa phải rời bỏ tổ quốc ra đi dù việc ấy phải đối đầu với tù đày, mất mát tài sản và cả tính mạng.

Những người bất đồng chính kiến khác, hoặc chỉ mới đấu tranh cho nhân quyền, hoặc chì mới phản biện, góp ý đường lối của nhà cầm quyền cũng bị cấm xuất cảnh hoặc bị giam không chính thức ngay chính trong ngôi nhà của mình.

Như TS Nguyễn Quang A, vào ngày 27/6, khi ông vừa bước ra khỏi nhà liền bị an ninh bắt cóc lên xe chở đi lòng vòng suốt ngày đến tối mới đưa về. Chuyện đó xảy ra không chỉ một lần mà thường xuyên mỗi khi ông bước ra khỏi nhà mình.

Hàng trăm những người bất đồng chính kiến như TS Nguyễn Quang A bị giam cầm ngay chính trong ngôi nhà của mình vào những ngày cuối tuần hoặc vào những ngày có sự kiện đặc biệt, mỗi bước đi ra khỏi nhà của họ nếu không bị cưỡng bức trở vào hoặc cưỡng bức lên xe thì cũng bị rình rập theo dõi để sẵn sàng bị bắt cóc hay bị hành hung ngay giữa đường vào bất kỳ khi nào, điện thoại và các tài khoản cá nhân luôn bị nghe lén hoặc bị xâm phạm. Nhiều người bị mât việc làm, nhiều người còn mất cả chỗ ở, thậm chí mất cả thân nhân và gia đình.

Một chế độ sợ hãi với mọi khác biệt bình thường dù chỉ là khác biệt trong suy nghĩ là chế độ gì?

Chỉ có loài thú dữ trên rừng mới có thể chế cho phép con thú đầu đàn bắt mọi con thú khác trong đàn phải tuân phục theo ý chí chí độc đoán của hắn.

Dù là cộng sản hay là thứ chi đó cũng là con người, mà đã là con người thì phải biết chấp nhận và sống chung với những con người khác biệt.

Đất nước không của riêng ai, suy nghĩ mỗi người mỗi khác, không ai có quyền bắt người khác phải suy nghĩ, hành động theo cách của mình.

Một chế độ cố tồn tại bằng cách tiêu diệt mọi sự khác biệt thì sự tồn tại của chế độ ấy có ý nghĩa gì.

HUỲNH NGỌC CHÊNH

MẸ NẤM

Cho dù Nga – Mỹ không chỉ là một vụ án hình sự đơn thuần, diễn tiến của nó cho thấy tố tụng có nhiều dấu hiệu đã bị lũng đoạn; nhưng hôm nay, tôi vẫn sẽ dành toàn bộ sự quan tâm của mình chờ tin vụ xử blogger Mẹ Nấm. Dẫu biết rằng, một khi chúng ta vẫn còn sống trong một không gian chính trị chưa có tự do ngôn luận, tự do biểu đạt… (những gì Mẹ Nấm muốn thực thi), thì con đường tìm kiếm công lý không thể chờ đợi từ một vài phiên tòa. Nhưng, tôi vẫn phải nói rằng, sử dụng án tù với một người phụ nữ đấu tranh ôn hòa chỉ là cách ứng xử của những chính quyền sợ hãi.

TRƯƠNG HUY SAN

Chiếc áo hơn ngàn lời nói…

Công an Khánh Hòa cố tình không cho chị Mẹ Nấm mặc chiếc áo trắng mà mẹ chị gửi vào để mặc dự phiên tòa.

Cô Tuyết Lan chọn màu trắng với ngụ ý vừa muốn tôn vinh sự trong sạch của chị trước pháp luật, vừa thể hiện sự tôn trọng tính nghiêm minh của phiên tòa.

Công an Khánh Hòa chỉ nhận ra ngụ ý thứ nhất nên không cho chị Mẹ Nấm mặc chiếc áo trắng, và để chị mặc chiếc áo thun có hình đứa trẻ xì tin đứng đối diện hội đồng xét xử.

Chúng ta thấy gì qua hình ảnh đó? Nó hơn cả ngàn lời mà chị Mẹ Nấm không cần nói ra, rằng đó chỉ là một phiên tòa nhí nhố và hài hước, không khác một vở tấu hài, trong đó thẩm phán chỉ là những chú hề, mà một đứa trẻ con cũng có thể xem thường.

Còn ai ngu hơn Công an Khánh Hòa không?

LÊ CÔNG ĐỊNH

Không còn gì để nói?!…

Tôi đã tưởng mình không còn có thể ngạc nhiên bất cứ điều gì về đảng và nhà nước cộng sản VN nhưng cứ mỗi ngày đọc tin tức tôi lại lên gan lên ruột vì 3 điều: Một, mức độ ăn và phá hoại của nhà nước này đối với tài sản chung của đất nước. Hai, mức độ tàn bạo, bẩn tưởi trong cách đối xử với người dân, nhất là những ai dám lên tiếng. Ba, mức độ hèn vô đối trước Trung Cộng.

Ngẫm ra trong 4 nước do đảng cộng sản duy nhất lãnh đạo hiện nay là Cu Ba, Bắc Hàn, Trung Cộng và Việt Nam, nhà nước cộng sản VN về một số khia cạnh còn tồi tệ hơn. Ví dụ, Cu Ba nghèo nhưng chả làm mất lãnh thổ lãnh hải vào tay nước nào, xã hội chưa bị tàn phá về mặt đạo đức lương tri đến như VN; Bắc Hàn bị cô lập và bị lệ thuộc kinh tế nặng nề vào Trung Cộng nhưng vẫn không hèn như VN, họ muốn làm gì là họ làm, Trung Cộng cũng chẳng điều khiển được, họ lại phát triển về quốc phòng, tên lửa hạt nhân…đủ khiến nhiều nước phải e ngại; Trung Cộng tàn ác, thâm độc không ai bằng nhưng chí ít đã làm cho nước họ trở thành một cường quốc, có “vai vế” trên thế giới, có thể dùng tiền đi thao túng khắp nơi, còn người dân Trung Quốc bây giờ đi du lịch ra bên ngoài cũng nghênh ngang mang tâm lý nước lớn.

Còn Việt Nam? Tự hào đánh thắng hai đế quốc Pháp Mỹ, thống nhất đất nước để làm gì khi bây giờ vừa phải vác mặt đi xin đi vay khắp thế giới, làm mất đất, biển, đảo và hết sức hèn nhát trước Trung Cộng; vừa ăn vừa phá tàn phá hại khiến cho đất nước kiêt quệ, đi ra ngoài thì thế giới coi khinh…

SONG CHI

Nhà cầm quyền CSVN, Thẩm phán, VKS, Công An Khánh hoà có đọc FB, mạng XH không?

Họ đọc thì họ có biết những người có lương tri nghĩ gì về việc họ bỏ tù Mẹ Nấm?

Họ còn có liêm sỷ để mà biết xấu hổ không?

Chỉ một ngày, ở một nhóm hội những nhà văn, nhà báo, kỹ sư, bác sỹ, trí thức VN…, những người có lương tri quyên góp đã nhận được 100 triệu giúp hai con của Mẹ Nấm. Họ có ” là thế lực thù địch chống lưng” cho Mẹ Nấm không?

TRẦN BANG

Chăm sóc hai con, chúng ta là Mẹ Nấm!

Chỉ sau một ngày khi phiên tòa bất nhân hiếm thấy ở Khánh Hòa tuyên bản án tàn bạo 10 năm tù cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức mẹ Nấm, chúng ta đã thấy rõ lòng người Việt trong cũng như ngoài nước đối với người phụ nữ dũng cảm ấy như thế nào.

Hình ảnh chị và hai con nhỏ đáng yêu, đáng thương, bé Nấm, bé Gấu, tràn ngập không gian mạng.

Không kể hết những lời ngợi ca, nổi bật là tâm trạng “mắc nợ” của những người lâu nay chưa dám cất lên tiếng nói đấu tranh cho công lý, cho dân chủ; không ít người khẳng định “chị đã ở tù thay cho tôi”. Điều ít thấy xưa nay là đã có những nhân vật của giải trí chính thống công khai bày tỏ thái độ ngưỡng mộ, bất chấp việc sẽ gặp khó cho việc làm ăn sau này. Đơn cử lời của một người từ giới thường được coi là khá xa lạ với các vấn đề chính trị xã hội, Hoa hậu Lưu Diễm Hương: “Là phụ nữ – là một người mẹ, Tôi xót xa và ca ngợi chị đã can đảm mà nói lên điều đúng đắn theo quan điểm của mình cho cộng đồng, để rồi con nhỏ của chị bơ vơ chờ Mẹ về! Vâng “ANH HÙNG” là phải như vậy! KHÍ CHẤT là phải như vậy a!”

Chiều nay, 29-6-2017, cũng là một người phụ nữ ra toà – một bà mẹ với 2 con nhỏ cùng 1 người mẹ già trông con gái về. Nh…

Dikirim oleh Lưu Diễm Hương pada 29 Juni 2017

Và, chỉ trong một ngày, lòng yêu mến, kính trọng người Mẹ Anh Hùng đã thể hiện ngay thành hành động: chung tay giúp vào việc chăm sóc hai con nhỏ bị bọn bất nhân dứt ra khỏi lòng mẹ.

Đi đầu là các trí thức văn nghệ sĩ. Chỉ trong vòng một ngày, đã có rất đông các vị đăng ký hưởng ứng lời kêu gọi do một nhà thơ khởi xướng, với tổng số tiền trên 100 triệu đồng: Nguyên Ngọc, Huy Đức, Hoàng Dũng, Giáng Vân, Khánh Trâm, Trang Hạ, Phạm Nguyên Trường, Nguyễn Quang Lập, Mạc Văn Trang, Vũ Thị Phương Anh, Hồ Minh Tâm, Ý Nhi, CLB Lê Hiếu Đằng, Hà Quang Vinh, Trần Tiến Dũng, Chu Hảo, Nguyễn Chí Tuyến, Nguyễn Viện, Nguyễn Thị Hậu, Thùy Linh, Phạm Lưu Vũ, Nguyễn Việt Triều, Nguyen Quoc An, Nhóm Cánh Buồm, Hào Song Trần, Nguyễn Hồ Nhật Thành, Võ Đắc Danh, Nguyễn Thiện, Phạm Chí Dũng, gia đình Hoàng Hưng (trong nước); một nhà báo không muốn nêu tên, Uyên Vũ, Nguyễn Thái Linh, Nguyễn Trung Chính, Thụy Khuê, Hà Dương Tường, Phạm Xuân Yêm, Ngô Vĩnh Long, Nguyễn Ngọc Giao, Tho Nguyen, Như Quỳnh de Prelle, Minh Ngọc, Vũ Quang Việt (ngoài nước).

Trên FB của mình, nhà báo Huy Đức thông báo tổ chức đấu giá tranh: “Luật sư Nguyễn Viết Thanh Lan (Nguyen Viet Thanh Lan) đã gửi tới chúng tôi bức tranh Nàng Bân nhờ đấu giá lấy tiền giúp hai con thơ của Mẹ Nấm. Được phép của bà Nguyễn Thị Tuyết Lan (Tuyet Lan Nguyen), bà ngoại của hai cháu, chúng tôi xin bắt đầu đấu giá với mức khởi điểm là 9 triệu VND, cuộc đấu giá sẽ kết thúc lúc 17:30 chiều Chủ nhật, 2-7-2017”

ĐẤU GIÁ TRANH GIÚP 2 CON CỦA MẸ NẤM+ Bức Nàng Bân đang đứng ở giá 45 triệu VND; Bà ngoại của Nấm – Gấu đã nhận được…

Dikirim oleh Truong Huy San pada 30 Juni 2017

Nàng Bân là một tác phẩm sơn dầu vẽ trên canvas (50x60cm) của họa sỹ tài hoa Tào Linh, bức tranh được luật sư Thanh Lan sưu tập năm 2016.

Đến 21 giờ ngày 30/6, chỉ 5 giờ sau khi mở đấu giá, giá tranh đã lên 40 triệu, đồng thời có những người không tham gia đấu giá mà xin gửi hàng chục triệu đồng ủng hộ vào tài khoản của bà Lan.

Một số kế hoạch lâu dài lo cho việc học hành của hai cháu bé cũng đang hình thành.

Lòng yêu thương sẽ thắng cái ác! Với niềm tin sắt đá ấy, chúng ta tiếp tục chung tay thay Mẹ Nấm nuôi dưỡng hai con cho đến khi chị được tự do.

Trước mắt, tiền ủng hộ xin tiếp tục gửi trực tiếp về:

Nguyễn Thị Tuyết Lan, địa chỉ 24 Đặng Tất, Nha Trang, ĐT: 0986691463, tài khoản tại ngân hàng Vietcombank: 0061000207794 (Chi nhánh Nha Trang).

Từ nước ngoài, có thể chuyển tiền qua dịch vụ Ngân hang như Đông A Bank, Western Union.

Cho tôi được xin phép thay mặt bà Nguyễn Thị Tuyết Lan, bà ngoại của hai cháu, người đang trực tiếp nuôi dạy cháu, cảm ơn tấm lòng vàng của tất cả.

“Chúng ta là Mẹ Nấm!”

HOÀNG HƯNG

ĐỨA CON NÀO CŨNG CẦN CÓ MẸ

Khi hình ảnh trước tòa của Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh xuất hiện trên mạng, nhiều người biết cô phải kinh ngạc kêu lên: Sao lại thế này?

Đó là vì người ta phải thấy Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trong chiếc áo thun mà ngực áo có hình in, còn bên dưới là chiếc quần màu hồng, hoàn toàn tương phản với hình ảnh quen thuộc của cô từ trước đến nay.

Nhưng rồi mọi người lập tức hiểu ra: Như Quỳnh không có quần áo tươm tất để mặc ra tòa.

“Trong suốt tám tháng qua, tôi đã bị lừa khi lặn lội đến thăm con tại một trại tù mà con tôi không có ở đó. Mỗi lần đến nhà tù công an Khánh Hòa, tôi gửi quần áo và thực phẩm cho con mình mà cứ lo lắng không biết có đến tay con mình không. Tôi luôn hỏi những người công an: Tại sao ai gửi thực phẩm vào cho người thân, họ đều được nhận lại giấy gửi thực phẩm ngay, còn tôi hai tuần sau tôi mới được nhận? Vậy khi nhận đồ họ có chuyển cho con tôi trong ngày không, hay thực phẩm đến tay con tôi đã bị ôi thiu? Bây giờ thì tôi đã biết được sự thật. Một sự thật vô nhân tính và lừa đảo”.

Đó là thông tin từ mẹ của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bà Nguyễn Thị Tuyết Lan. Bà Tuyết Lan đã ngoài sáu mươi tuổi, đang nuôi hai cháu ngoại (Gấu bốn tuổi và Nấm mười tuổi) thay con gái, cùng lúc với việc chăm sóc mẹ già hơn chín mươi tuổi đang ngồi xe lăn.

Thông tin từ luật sư Nguyễn Khả Thành, người bào chữa cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nói rõ hơn: “Em nhờ tôi nhắn gửi với mẹ, gửi cho em vài chiếc áo bình thường để mặc lúc ra tòa, một số đồ dành riêng cho phụ nữ. Hơn tám tháng chẳng biết nhắn gửi với ai, hiện Quỳnh chỉ có đồ tù do trại phát. Về nói lại với mẹ Quỳnh, chị nói, là phụ nữ tôi vẫn biêt con tôi sẽ thiếu thốn những thứ cần thiết này, tôi gửi vào nhưng họ không nhận. Tôi nói chị tìm gặp các vị lãnh đạo trại, chị nói gặp tôi họ cứ tránh. Tôi nói gần ra tòa rồi, ai chẳng có tình người, chị cứ thử một lần nữa xem sao…”.

Và cuối cùng, Như Quỳnh đã ăn mặc như chúng ta thấy.

Nhưng bộ quần áo kỳ cục đó có khiến Quỳnh bị “mất tư thế” hay không?

Hoàn toàn không.

Vẻ mặt, khí chất của Như Quỳnh vẫn chẳng khác những lần cô giương cao biểu ngữ lúc xuống đường, dù để “Yêu cầu khởi tố Formosa”, hay “Bảo vệ ngư dân Việt Nam”, “China back-off”…

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã buộc lòng phải xa cách hai con, điều mà bất cứ người mẹ nào cũng không cam lòng dù với bất cứ lý do gì.

Đọc những lời cô nhắn dặn con gái sau khi bị bắt, thật quá xót lòng:

“Nấm nhớ những điều sau:

-Tự học, phải nghe lời bà

-Nhớ uống thuộc bổ hàng ngày & nghe tiếng Anh 30 ph/ngày

-Không chọc em.

Mẹ yêu Nấm nhiều”.

Suốt tám tháng bị bắt, hẳn trong Như Quỳnh dằn xé bao nỗi nhớ thương con.

Vậy mà: “Quỳnh kể với luật sư Nguyễn Hà Luân là, vào ngày sinh nhật của con trai Quỳnh là Gấu, thì điều tra viên của công an có cho phép Quỳnh viết thư chúc mừng sinh nhật con trai, và hứa sẽ chuyển thư. Luật sư Luân cho biết sự thật là gia đình không nhận được tin tức, thư từ gì của Quỳnh cả. Quỳnh đã khóc vì uất ức khi biết rõ sự thật này, khi biết rằng mình đã bị lừa và cứ tưởng là bé Gấu đã nhận được thư của mẹ mình”.

Hãy nghe bà Tuyết Lan tâm sự: “Cô thường bị đánh thức giữa đêm khuya bởi tiếng khóc nấc nghẹn ngào nhớ mẹ của Gấu. Cô sợ nhìn vào đôi mắt đầy nước mắt của Gấu khi cháu hỏi: “Sao Mẹ chưa về hả ngoại?”…

Là mẹ, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh không được ở gần, chăm sóc con. Là con, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cũng không được hưởng sự thăm nuôi, chăm sóc của mẹ mình.

Có lẽ, điều an ủi duy nhất là bởi cô có một người mẹ tuyệt vời.

Bà Tuyết Lan gốc bắc, dân di cư. Trưởng thành ở miền nam trước 1975, bà đã nói về điều này: “Tôi lớn lên ở một xã hội khác, một nền giáo dục khác, nên những chuyện con tôi làm, tôi coi đó là chuyện bình thường. Khi xã hội không tốt ở mặt này mặt nọ, chúng ta phải lên tiếng để người lãnh đạo họ xem xét. Tôi nuôi dạy con tôi bằng điều đó. Nhưng con tôi làm điều bình thường ở cái xã hội bất bình thường nên phải trả giá bằng tù đày, bằng các đòn thù”…

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh từng có công ty du lịch riêng, rồi bị phá sản. Cô đi làm cho công ty khác, nhưng bị công an gây áp lực nên bị đuổi. Cô đã bán nước mía, làm cá khô bán qua mạng, làm đủ nghề…. Mẹ cô cho biết.

Về việc mà một phụ nữ có thể phải chịu đựng trong tù, bạn của Như Quỳnh- cựu tù nhân Đỗ Thị Minh Hạnh đã viết: “Tôi tin rằng mẹ Nấm bị cấm dùng băng vệ sinh trong tù… Nếu tôi nói tôi từng bị giam trong khu giam giữ chỉ một mình, và khu giam giữ đó đã gần hai năm rồi chưa giam ai, như một ngôi nhà ma. Nếu tôi nói, vào ngày hành kinh tôi bị chuyển hơn hai ngàn cây số, và máu kinh nguyệt ướt từ đầu đến chân tôi trên xe tù, ai có tin không? Vì vậy tôi tin mẹ Nấm. Tôi không thể quên được những điều đã xảy ra với tôi…”.

Liệu chúng ta có chia sẻ được với Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bất cứ điều gì mà cô đang hứng chịu, chỉ vì cô đã vượt qua được nỗi sợ hãi…

Tòa án Khánh Hòa đã không cho bà Tuyết Lan vào dự phiên xử con gái mình, đã tuyên Nguyễn Ngọc Như Quỳnh một bản án mười năm, và đã không cho cô gặp mẹ mình ngay cả sau phiên xử.

Những gì đã diễn ra trong cuộc gặp ngắn, tám tháng sau khi Như Quỳnh bị bắt, và một ngày trước khi diễn ra phiên tòa, bà Tuyết Lan kể:

“Tôi dặn: Con phải giữ gìn sức khỏe. Không lo việc nhà. Các con của con, mẹ xin hứa sẽ nuôi nấng nên người. Quỳnh nói: Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ. Nếu làm lại từ đầu, con sẽ vẫn đi con đường này mẹ à. Con vẫn đi con đường để con đấu tranh cho tự do dân chủ. Tôi mới nói: Mẹ chưa bao giờ oán trách con điều gì. Con không làm điều gì sai và mẹ luôn đồng hành với con, đi hết cuộc đời này”.

Buổi tối sau phiên xử, bà Tuyết Lan kể tiếp: “Tôi về nhà, Nấm buồn lắm. Nấm hỏi: Bà ơi, sao rồi bà. Tôi mới nói: Khi con học đại học, ra trường, mẹ con với bà cháu mình mới sống với nhau”.

Ba thế hệ phụ nữ nhà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thật may mắn đã biết cách để có mặt cùng nhau.

Tất cả những việc làm từ trước đến nay của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, trong tư cách một người mẹ-công dân, đã được cô minh bạch một cách hết sức ngắn gọn và đơn giản:

“Tôi không muốn con tôi phải đấu tranh và làm những gì tôi đang làm bây giờ”.

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bạn không hề đơn độc.

NGÔ THỊ KIM CÚC

Thành phố Nha Trang – Thiên Thần Và Ác Quỷ
(Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh)

Thành phố Nha Trang, quê hương xinh đẹp của tôi đã bị bọn ác quỷ CS cướp đoạt kể từ ngày 01/4/1975. Cũng từ ngày ấy, Nha Trang chỉ còn trong tôi như là mảnh đất của kỷ niệm. một nơi chốn đẹp đẽ trong cổ tích. Với tôi, thành phố này đã biến thành một vùng đất chết, kể từ khi nhạc sĩ Minh Kỳ, người viết bản nhạc “Nha Trang” (mà cả một thời trước 75 Đài phát thanh Nha Trang dùng làm nhạc hiệu mở đầu như là một biểu trưng, vang vang mỗi ngày trên thành phố biển), đã bị giết một cách dã man, oan khuất trong trại tù “cải tạo” An Dưỡng Biên Hòa, nơi mà cá nhân tôi cũng từng bị nhốt hơn một năm trước ngày chuyển tù ra Bắc.

Sau hơn 40 năm, bọn ác quỷ và đám con cháu của chúng giờ đây đã trở thành những tên tư bản đỏ, sống phè phỡn trên xương máu của người dân Nha Trang hiền lành, với bằng đủ thứ bạo lực xích xiềng, biến thành phố này trở thành địa điểm dành cho người Nga và đám Tàu Cộng vô liêm sỉ nhất hành tinh, huênh hoang xem Nha Trang như một thành phố trên nước Tàu bọn chúng.

Ngày 29/6/2017, bọn ác quỷ lại tạo thêm một chứng tích nhơ nhớp và hèn mạt, khi dùng thứ luật rừng rú kêu án 10 năm tù đối với một người đàn bà, mà gia tài chỉ có 2 đứa con thơ và một bá mẹ già, cùng với một tấm lòng yêu nước, hiên ngang, bất khuất: Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Cả một bọn ác quỷ với đầy đủ guồng máy bạo lực, tà quyền, quân đội, công an và cả một bọn côn đồ trá hình mà lại khiếp sợ trước một người đàn bà cô thân, ốm yếu, nghèo nàn, trong tay không có một tấc sắt, chỉ duy nhất có một trái tim yêu nước. Chỉ có loài ác quỷ mới khiếp sợ trước ánh sáng. Bởi chỉ có ánh sáng chân lý mới làm cho bọn chúng hiện rõ nguyên hình là những con quái vật, những con thú hút máu người.

Bản án 10 năm dành cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, sinh sau ngày 30.4.75, con gái của một Thương Binh VNCH và một bà mẹ là cựu nữ sinh Trường Thánh Tâm thuở trước, là biểu hiện một sự khiếp sợ của loài ác quỷ trước một Thiên Thần, tỏa ánh đuốc mầu nhiệm đốt cháy bức màn che đậy cuối cùng vốn đã mục rửa, để bọn ác quỷ hiện nguyên hình, trong viễn ảnh bị tiêu diệt bởi hơn 90 triệu người dân chân chính.

Trong nỗi khiếp sợ, chúng đã quên mất lời dạy từ ông tổ Karl Marx của chúng: “Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh!” Và cuộc đấu tranh của những người dân lương thiện, dù bắt đầu trong muôn vàn khó khăn, nhưng ngày càng phát triển, âm ỉ trong lòng muôn dân, dần dà sẽ tạo thành ngọn sóng thần cuốn trôi cả thành trì của loài ác quỷ, sẽ là những nhát cuốc đào mồ chôn bọn chúng!

Khốn kiếp và thối tha hơn, trước một bản án ngu xuẩn và man rợ như vậy mà hơn mấy nghìn tờ báo lề phải câm họng, tất cả chỉ dành để tường thuật phiên tòa đại gia- chân dài, và đăng đầy những lời ca ngợi một cô hoa hậu gái bao như là một nữ anh hùng! Cô hoa hậu hãnh diện và tỏ ra đắc thắng với việc nhận hơn 16 tỷ đồng của một đại gia trong một hợp đồng tình dục! Những người còn lương tri, chắc phải lợm giọng với một loại địa ngục của loài ác quỷ bày ra như thế!

Là người sinh ra và lớn lên ở Nha Trang, chúng tôi rất hãnh diện có một đồng hương Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, có một đồng môn Nguyễn Thị Tuyết Lan, người mẹ can đảm, thương con và luôn hưởng ứng, cổ võ mọi việc làm của cô con gái yêu nước, can trường.

Với tôi, những tuyên dương của các Tổ Chức Nhân Quyền, cả giải thưởng“ Những Người Phụ Nữ Quốc Tế Can Đảm Năm 2017” của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ dành cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, không làm cho bọn ác quỷ khiếp sợ bằng lời nói cuối cùng của Như Quỳnh trước khi nhận bản án tù 10 năm quái gở và man rợ:

“Con xin lỗi mẹ và 2 con vì những gì con làm đã làm khiến tình mẫu tử mẹ con bị chia cắt lâu dài, nhưng con không ân hận về những gì mình đã làm. Và nếu như phải lựa chọn lại, con sẽ vẫn làm như vậy.”

Cho tôi xin cúi đầu cảm phục Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một đồng hương Nha Trang sinh sau tôi cả một thế hệ. Xin cám ơn em đã cho tôi một niềm tin tuyệt đối. Nhất định loài ác quỷ trên thành phố Nha Trang và cả trên quê hương Việt Nam chúng ta, sẽ sớm bị cáo chung, bởi ánh sáng của ngọn đuốc em thắp lên mãi tỏa sáng, được tiếp nối và luôn bất diệt!

Chúc em bình an và có thừa nghị lực, kiên cường trong bất kỳ nghịch cảnh nào. Nhà tù chỉ có thể giam thân xác bé nhỏ của em, nhưng không thể giam được ý chí sắt đá và tấm lòng to lớn của em. Và xin được gởi đến bà Mẹ Quỳnh Lan, cô nữ sinh trường Thánh Tâm ngày xưa, lòng thán phục và ngưỡng mộ của những người Nha Trang xa xứ. Xin cầu nguyện hồn thiêng sông núi và anh linh của bao đời tổ tiên, của liệt vị anh hùng tử sĩ luôn phò trợ cho Như Quỳnh, Mẹ Quỳnh Lan và hai cháu.

Cali. đầu tháng 7/2017
PHẠM TÍN AN NINH

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY