Khi quan chức biểu đạt lòng tốt…

0
88

LÒNG TỐT CỦA CÁN BỘ 

Dàn lãnh đạo của TP.HCM đồng loạt đứng trang nghiêm và thẳng hàng để nhắn tin tới tổng đài của chương trình do Bộ Thông tin và truyền thông phát động nhằm ủng hộ người nghèo (với giá trị mỗi tin nhắn là 20.000 đồng).

Đồng phục không chỉ về tư duy (nhận thức) mà họ còn đồng phục về cách biểu đạt.

Với những người siêu giàu trên thế giới, họ ủng hộ và từ thiện những khoản tiền khổng lồ thường xuyên nhưng họ thực hiện một cách âm thầm và lặng lẽ. Họ cho đi theo cách đó vì họ thực sự dành tình thương, lòng trắc ẩn và trách nhiệm xã hội đối với đồng loại mình.

Hơn nữa, người ta vẫn thường hay nói với nhau, đồng tiền có mệnh giá lớn thì ít gây ra tiếng động còn đồng tiền mệnh giá nhỏ thì thường là những đồng xu và kêu lẻng xẻng.

Lòng tốt đáng ra là một điều đương nhiên trong một xã hội văn minh và tử tế. Và con người ta không cần phải trưng ra những hành động để chứng minh điều đó trước bàn dân thiên hạ. Nhất là những người lãnh đạo, khi thấy nhân dân và quốc gia còn nghèo khó, lạc hậu và tồn tại nhiều tình cảnh khốn quẫn, đáng ra họ phải thấy xấu hổ và coi đó là động lực để hành động thiết thực mà làm cho đất nước ngày càng cường thịnh hơn thông qua các chính sách vĩ mô hợp lý và cụ thể.

Ví dụ như Trump chỉ cần lấy 1 USD tiền lương nhưng bắt tay vào hành động để khiến cho “Make America great again”. Lý Quang Diệu cùng chính phủ của họ khiến một Singapore từ một quốc đảo nghèo túng và nhỏ bé trở thành cường quốc phồn thịnh về nhiều mặt trong khi ông rất bình dị với lối sống thanh bần. Nhật Bản giáo dục mỗi công dân của họ phải luôn là một quốc dân để phụng sự tổ quốc và phải tử tế với nhau đến từng hành vi nhỏ nhặt nhất trong đời sống để từ đó trở thành một trong những quốc gia trung thực và trong sạch, vững mạnh nhất toàn cầu. Và các chính quyền trong lòng các quốc gia ấy luôn cúi đầu trước nhân dân để xin lỗi hoặc từ chức khi không hoàn thành bổn vụ và trách nhiệm của mình mà được nhân dân giao phó.

Diễn viên Châu Nhuận Phát, với một cuộc sống giản đơn đến tối thiểu, vừa hiến tặng để từ thiện cho xã hội toàn bộ tài sản với giá trị hơn 714 triệu đô-la (tương đương hơn 16.000 tỷ đồng). Diễn viên Jolie Angela cũng là một con người lặng lẽ tận hiến tâm sức cho những mảnh đời nghèo khó trên khắp trái đất một cách lặng lẽ. Nhiều tỷ phú hàng đầu thế giới cũng dùng gần như toàn bộ tài sản của mình để dành cho các công việc xã hội cả khi còn sống lẫn sau khi qua đời.

Những người nghèo khổ trên đất nước, thực may mắn là vẫn còn những vị bồ tát với tấm lòng cởi mở và rộng rãi đã chia sẻ bớt khó khăn với sự bất hạnh của họ.

Và giá xăng, điện, các mặt hàng thiết yếu của cuộc sống vẫn đều đặn tăng. Đường cao tốc hàng tỷ đô vừa xây xong đã hỏng. Mưa vẫn ngập lụt. Tội phạm vẫn ngày càng manh động. Đất Thủ Thiêm oan khuất vẫn còn chờ một dự án nào đó hoành tráng chồng lên trong thời gian sắp tới. Giáo dục vẫn từng năm cải cách. Luật an ninh mạng vẫn có hiệu lực sau vài tháng nữa. Đại sứ ra EU họp thì từ chối nói về nhân quyền. Đi viện vẫn nằm chen chúc trong bệnh viện và nhận được thái độ ứng xử không hề tốt của người làm y tế. Tham nhũng vẫn là một thảm trạng và tệ quan liêu, cường quyền vẫn là một nỗi ám ảnh của người dân.

Vấn đề của những người trong hệ thống công quyền là vấn đề của việc thiết lập và thực thi chính sách một cách khoa học và đúng đắn để vận hành xã hội ngày càng phát triển và thịnh hưng. Chuyện từ thiện là từ lòng trắc ẩn và sự cảm thông, và nó sẽ càng trở nên đáng quý nếu đó là một hành động của sự bình dị và khiêm cung.

Và tôi vẫn thích câu nói của bà Merkel: Bất cứ ai thực sự có một điều gì đó để biểu lộ thì không cần đến trang điểm.

LUÂN LÊ

Nhà hát

Tôi muốn nói với ông Bí thư Nguyễn Thiện Nhân thế này:

Tôi hoàn toàn đồng tình với ông việc xây nhà hát và bồi thường cho dân là hai chuyện khác nhau.

Quá đúng, cái nào phải ra cái ấy, đừng có linh tinh.

Tôi cũng đồng tình với ông Nhân và cả ông Phong chủ tịch khi các ông bảo rằng dự án nhà hát đã có từ rất lâu rồi, hơn chục năm nay rồi, đến giờ mới triển khai cũng đã là chậm, là muộn.

Quá đúng, rất muộn là đằng khác, phải làm thôi.

Nhưng, vâng ạ, tôi có tí “nhưng”, các ông cần nghe cho rõ:

Cả việc xây nhà hát lẫn việc bồi thường có điểm giống nhau, đó là: Thủ Thiêm, và tiền.

Người dân ở Thủ thiêm bị cướp đất, đòi mà không được giải quyết rốt ráo những 20 năm nay rồi, đến bây giờ đang vẫn rất bức xúc, đang sôi sùng sục, sao không thấy nói? Dự án đòi đất này dài và lâu hơn dự án nhà hát nhiều.
Tiền trả cho dân, những đồng tiền chính đáng từ mồ hôi nước mắt, từ số phận cha ông họ, sao không thấy trả, cứ ngâm mãi, ngâm mãi, neo đến bao giờ? Tiền này cần kíp hơn tiền chi cho nhà hát nhiều.

Và cái chính là trong khi Thủ Thiêm còn vang tiếng khóc hờn oán ngất trời, chỉ thiếu điều dân và chính quyền hò hét lôi nhau ra ngã ba Cát Lái nện nhau “lành làm gáo, vỡ làm muôi”, thì các ông lại định xây nhà hát vang những âm điệu du dương réo rắt cho át tiếng oán hờn kia. Ông có nhớ cụ Nguyễn Trãi xưa nói về cái gốc của nhạc là gì không, hở ông Nhân?

Tôi trích một đoạn cho ông ngẫm nhé: “Thần vâng chiếu soạn nhạc, không dám không dốc hết tâm sức. Nhưng vì học thuật nông cạn, sợ rằng trong khoảng thanh luật , khó được hài hòa. Xin bệ hạ yêu nuôi muôn dân, để chốn xóm thôn không còn tiếng oán hận buồn than, như thế mới không mất cái gốc của nhạc”. (Đại Việt sử ký toàn thư, bản kỷ, quyển 19).

Còn ông làm ngược lại. Chán ông như cơm nếp nát ăn kèm thịt mỡ, ông ạ.

Không làm gì được những điều tốt thiết thực cho dân, thì tụt mẹ nó xuống đi, cứ đứng bấm bấm điện thoại nhắn tin, ngứa mắt, dở hơi bỏ mẹ.

NGUYỄN THÔNG

CON LỪA.
Trong một ngôi chùa trên núi có nuôi một chú lừa, mỗi ngày lừa đều ở trong phòng xay thóc lúa vất vả cực nhọc. Thời gian lâu dần, lừa bắt đầu chán ghét cuộc sống vô vị với cái cối xay. Mỗi ngày nó đều suy nghĩ: “Nếu như có thể ra ngoài xem xem thế giới bên ngoài, không cần kéo cối xay nữa, như thế thật là tốt biết mấy!”.

Không lâu sau, cơ hội cuối cùng đã đến, vị tăng nhân trong chùa muốn dẫn lừa xuống núi để chở hàng, trong lòng lừa hứng khởi mãi không thôi. Đến dưới chân núi, vị tăng nhân đem món hàng đặt lên lưng nó, sau đó trở về ngôi chùa. Thật không ngờ, khi những người đi đường trông thấy lừa, ai nấy cũng đều quỳ ở hai bên đường cung kính bái lạy.

Lúc đầu, lừa không hiểu gì cả, không biết tại sao mọi người lại muốn dập đầu bái lạy nó, liền hoảng sợ tránh né. Tuy nhiên, suốt dọc đường đều như vậy cả, lừa bất giác tự đắc hẳn lên, lòng thầm nghĩ thì ra mọi người sùng bái ta đến thế. Mỗi khi nhìn thấy có người qua đường thì con lừa lập tức sẽ nghênh ngang kiêu ngạo đứng ngay giữa đường phố, yên dạ yên lòng nhận sự bái lạy của mọi người.

Về đến chùa, lừa cho rằng bản thân mình thân phận cao quý, dứt khoát không chịu kéo cối xay nữa. Vị tăng nhân hết cách, đành phải thả nó xuống núi. Lừa vừa mới xuống núi, xa xa đã nhìn thấy một nhóm người đang đánh trống khua chiêng đi về phía mình, lòng nghĩ, nhất định mọi người đến để nghênh đón mình đây mà, thế là nghênh ngang đứng ngay giữa đường lộ.

Thực ra, đó là đoàn người rước dâu, đang đi lại bị một con lừa chắn ngang đường, người nào người nấy đều rất tức giận, gậy gộc tới tấp. Lừa vội vàng hoảng hốt chạy về chùa, khi về đến nơi thì cũng chỉ còn lại chút hơi tàn.

Trước khi chết, nó căm phẫn nói với vị tăng nhân rằng: “Thì ra lòng người hiểm ác đến thế, lần đầu khi xuống núi, mọi người đều cúp rạp xuống lễ bái lạy ta, nhưng hôm nay họ lại ra tay tàn độc với ta”, nói xong liền tắt thở.

Vị tăng nhân thở dài một tiếng: “Thật đúng là một con lừa ngu ngốc! Hôm đó, thứ mà mọi người bái lạy chính là bức tượng Phật được ngươi cõng trên lưng mà thôi”.

Trong thực tế cuộc sống cũng vậy, nếu như có tiền tài, điều người ta sùng bái chẳng qua là tiền tài, chứ không phải chính bản thân của 1 người nào đó, nhưng lại ôm ảo vọng rằng họ đang sùng bái mình.

Nếu như bạn có dung mạo đẹp đẽ, điều người ta mến mộ chẳng qua chỉ là dung mạo đẹp đẽ mà tạm thời bạn đang có, chứ không phải chính bạn, nhưng bạn lại hoang tưởng cho rằng người khác đang ngưỡng mộ chính bản thân mình.

Và khi tiền tài, danh lợi, vẻ đẹp của bạn không còn nữa, thì cũng là lúc bạn bị vứt bỏ. Có bao giờ bạn nghĩ đến điều ấy chưa? Giá trị một con người xuất phát từ nội tâm chứ không phải những thứ vật chất hay danh vọng bề ngoài, lao tâm khổ sở vì nó thật là điều bất hạnh nhất trên đời.

Chính vì vậy, điều quan trọng nhất trong cuộc sống là chúng ta phải nhận thức được bản thân mình là ai và giá trị của mình ở đâu. Đừng nên quá ảo tưởng để rồi nhận lấy kết cục thảm thương như chú lừa trong câu chuyện trên!

BẰNG KIM LẠC

NO COMMENTS