LỜI KHUYÊN: (Xin gửi tới PGS – TS Bùi Hiền)

Bao năm mòn cả ghế ngồi.
Hôm nay lại thấy ông “bồi” phần hai.
Nực cười ông cứ khoe tài.
Dân không hiểu được bịt tai lắc đầu.
Gạch đá ném đủ hai lầu.
Tưởng rằng như thế nhớ lâu phải dừng.
Hóa ra ông vẫn dửng dưng.
Cải nhưng lại ách mất từng chữ cha.
Lòng tham óc rỗng đó mà.
Chữ Việt đâu phải chữ Hoa – láng giềng.
Hòa nhập nhưng phải nét riêng.
Giáo sư Tiến sĩ chắc kiêng … Lạc Hồng.
Hơn Tám mươi – vẫn lông bông.
Trẻ con học nói cùng ông miệt mài.
Nhiều năm chữ Việt đâu sai.
Tiếc vài tờ giấy – đúng bài … thần kinh.
Trăm triệu dân Việt biết mình.
Rất cần đổi mới – phát minh hơn người.
Nhưng mà đừng có trêu ngươi.
Âm vần đâu phải kiến chơi … leo cành.
Giáo sư tiến sĩ hổ danh.
Tiếng còn chưa thuộc đòi tranh – cải lùi.
Bùi – Đoàn thê tử có đui.
Phí công đèn sách lại thui cả Bằng.
Đúng là đầu ngắn tựa khăng.
Muốn lòe bằng Rởm để chăng DANH – TIỀN.
Từ xưa dân Việt không hiền.
Khuyên ông dừng cải – đỡ điên cái đầu.
Xin chúc ông mỗi một câu:
“Xếp Bằng cùng Chữ” chờ… chầu tổ tiên.

NGỌC LUẬN – 28/12/2017

NO COMMENTS