Đừng “đứng đầu” kiểu như vậy!

0
49

014

Chẳng biết từ bao giờ, người Việt có tục ép rượu ép bia. Ngại nhất là đi công tác về các tỉnh, thôi thì bị ép cho uống đến say mềm. 

Càng miền núi hải đảo, càng vùng sâu vùng xa càng bị ép uống. Có lần người viết bài này bị một trận ép rượu.

Giám đốc sở một tỉnh miền núi, được mệnh danh là hổ dữ trên bàn rượu, chủ trương ép cho mình đổ hẳn hoi. Cái lý cô đưa ra: Anh không uống thì chúng tôi không vui.

Lý hay nhỉ. Thầm nghĩ: nhưng tôi uống đến lăn đùng ra thì tôi không vui.

Uống: chủ nhà vui, nhưng khách có khi không vui.

Cả một bữa nhậu, người ta chỉ mong đánh gục cho được toàn bộ đám khách. Nếu không ai là khách thì bao giờ cũng có xu hướng cả đám đông ngầm ý chọn cho được một kẻ phải hi sinh rồi tập trung đánh gục. Đấy là thành công, đấy là niềm vui .

Hóa ra niềm vui cũng đơn giản, cũng dễ dãi.

Nhưng niềm vui bao giờ cũng phải từ hai phía, không phải chỉ là vui riêng một bên.

Nhiều người thích uống nhưng chỉ uống khi không bị ép, không bị khích bác, nhưng một khi bị ép thì bỗng nhiên mất cảm hứng, không thích nữa. Có người chỉ chọn nước ngọt thì cũng nên tôn trọng sở thích ấy, việc gì đến niềm vui cũng phải là “đồng phục”, chung nhau một kiểu.

Rốt cuộc, việc ép nhau uống rượu đến nôn ra mật xanh mật vàng suy cho cùng là một kiểu phạm vào… nhân quyền. Nói thế lại bảo nâng cao quan điểm, nhưng thực tế là đa số người bị ép uống đều khiếp vía đến nhiều ngày sau, nhiều tháng sau nghĩ đến đi công tác tỉnh xa phải uống rượu vẫn còn ngại.

Người viết bài này không phản đối rượu bia. Mỗi ngày một ly rượu vang, khoa học thậm chí còn cho là tốt cho sức khỏe. Rượu bia vừa đủ độ, không ai ép ai thì mang đến niềm vui, giải tỏa đôi ba nỗi niềm, gây ra đôi ba cảm hứng.

Nhưng ở ta thì biết thế nào là đủ độ. Ngồi vào bàn rượu rồi thì một hai ba… zôôô, rồi tất cả đều đi đến quá độ.

Uống, nhưng mức độ vô biên, đấy mới chỉ là người đưa rượu bia vào miệng.

Uống, nhưng cho nhau tùy chọn, biết đủ là đủ, đấy là cái uống của người biết thưởng thức. Và biết thưởng thức còn là người có ý thức về thời gian uống: phải là sau giờ làm việc buổi chiều, khi không còn phải làm việc, không còn phải lái xe, nhiều thứ đã hoàn tất, đã gác lại. Quá độ đến mức gây tai nạn, gây án hoặc gây xô xát trong gia đình, xung đột với láng giềng.

Không đến mức ấy thì cũng hại chính mình, đầu óc lơ mơ, trạng thái bơ phờ, thân thể lờ đờ, chắc chắn ảnh hưởng đến sức khỏe và chất lượng công việc – năng suất lao động của người Việt thì đứng hàng kỷ lục thấp nhất thế giới.

Đôi khi nghĩ chắc phải như người Pháp, người Đức, người Czech, đứng đầu thế giới về thương hiệu bia rượu, nhưng họ không đứng đầu trong số nước tiêu thụ.

Đôi khi nghĩ chắc phải như người Nhật, làm ra cái karaoke nhưng không đứng đầu thế giới về tần suất hát karaoke.

Chắc phải như người Tàu, hàng đầu sản xuất xe máy rẻ nhưng chẳng dại mà đứng đầu về dùng xe máy vô hạn độ, đã có những nước khác dùng hộ.

Ta thì đang làm ngược: không hẳn đã đứng đầu về sản xuất rượu bia, rượu bia ấy cũng không xuất khẩu đi đâu, mà có ngay một thị trường rộng lớn tại chỗ là 77% đàn ông Việt Nam. Cũng là kỷ lục thế giới, nhưng là kiểu đứng đầu như vậy.

Trong vấn đề bia rượu, kêu gọi, khuyến nghị, tuyên truyền… trên thực tế chỉ có tác dụng rất khiêm tốn. Có khi tham gia mang băng cờ, khẩu hiệu, loa đài đi kêu gọi xong, lúc về lại kéo nhau vào quán làm chầu bia. Cần một chiến lược quốc gia, cần biện pháp độc đoán cứng rắn. Mấy nước Đông Á và Nam Á khi hóa rồng đều trải qua những cơn đau lột xác mang tính độc đoán và áp lực.

HỒ ANH THÁI/TUỔI TRẺ

Những phản hồi của bạn đọc:

– Hãy chứng tỏ sự quan tâm và tình yêu với thế hệ mai sau bằng cách ngưng sử dụng rượu bia. Đừng đem truyền thống hay văn hóa để biện minh cho sự tồn tại của thói quen ăn nhậu để tìm niềm vui vì được bại hoại nhờ bia rượu do mượn rượu làm bậy. Hãy có luật cấm bia rượu. Xin cảm ơn! Mình cũng một thời mượn rượu để bại hoại do được đổ vạ vì say. Dũng cảm vứt hẳn bia rượu để không mất chính mình, để luôn là chính mình thì bạn sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội.

– Văn hóa nhậu của chúng ta bây giờ là không thể kiểm soát. Bản thân tôi trước đây cũng uống nhiều, nhưng bây giờ thì tự nhiên không còn hứng thú, vì mỗi khi vào bàn thì chỉ chực chờ để ép nhau uống tới chết, nên anh em càng ngày càng ít tiếp xúc. Có lúc muốn mời anh em về nhà chơi cũng lại sợ nhậu nên lãng quên luôn. Khổ!

– Đã rất nhiều lần tôi muốn bỏ rượu và bia. Nhưng tôi lại cảm thấy xấu hổ. Mỗi lần nhìn ly bia, tôi lại nghĩ về những người công nhân cực khổ làm ra nó. Họ đều có vợ con để chăm sóc, con cái họ đều có những giấc mơ phải thực hiện. Nếu tôi không uống, có thể họ sẽ mất việc và những giấc mơ của con cái họ sẽ mãi mãi tan biến. Tôi không thể ích kỷ chỉ lo cho sức khỏe của bản thân mình. Đừng vì lợi ích của mình mà làm ảnh hưởng đến những người khác các bạn nhé, nào chúng ta hãy nâng ly và 1…2….3…Dzô!!!

– Bia đã thấm vào máu mấy ông rồi. Tôi không biết uống bia mà mấy người cùng công ty phàn nàn quá trời. Nói: Mày không uống bia thì người ta bán cho ai? Tôi đành im lặng trong ngậm ngùi.

– Là phụ nữ, tôi luôn đánh giá cao những người đàn ông không nhậu nhẹt, họ mới đúng là mẫu người hiện đại trong một xã hội văn minh, là người chồng và người cha tốt để con cái noi theo.

– Kiên quyết dẹp bỏ tệ nạn tụ tập nhậu nhẹt trong các khu dân cư đô thị Sài Gòn như dẹp bỏ xì ke ma túy để xây dựng Sài Gòn văn minh hiện đại. Bà con đang trông chờ hình thành văn hóa đô thị, không có thanh niện ăn nhậu trong khu dân cư.

– Tại các khu dân cư Sài Gòn vẫn còn tình trạng thanh niên nghiện bia rượu rất thiếu ý thức, quen lối sống ăn uống mất vệ sinh thường hay tụ tập ăn nhậu nhếch nhác mất văn hóa trong các con hẻm khu dân cư, tình trạng này cần kiên quyết xử phạt thật nặng vì một thành phố văn minh hiện đại….

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY