Thăm thẳm dọc dài suốt mấy nghìn năm lịch sử, đất nước gian lao mà anh dũng, nguy khốn lại bình yên. Đất nước ngự trong tiềm thức của mỗi người, đất nước như huyết thống, đất nước như mẹ cha, đất nước như nhân tình.

Đất nước là lời tao nôi của mẹ, là mái tóc bạc phơ của ngoại, là gót chân nứt của cha, là tiếng con thơ ấu dại.

Đất nước của những chiến binh, đất nước của những dân cày. Đất nước cưu mang, đất nước chở che.

Đất nước trong vắt một tiếng cười, đất nước xé lòng giọt nước mắt. Trong từng hơi thở sinh tồn, đất nước hiển hiện trên bát cơm, con cá, trên từng gương mặt bạn hữu yêu thương.

Đất nước trong trang sách, đất nước trong giấc mơ, đất nước trong ký tự, đất nước trong lời nói.

Đất nước rì rầm giọng kể tiền nhân, đất nước reo ca giọng vui bây giờ.

Dân trời Nam côi cút làm ăn, sợ cơn giông bất chợt, sợ ngày nắng kéo dài. Sau lũy tre làng giành nhau miếng ăn phần cúng, nhưng cần phanh ngực áo lên đường, đất nước linh thiêng hơn cả lời kinh.

Đất nước có mạnh có suy, cũng là từ dân mà thành. Đất nước có sang có hèn, cũng từ dân mà nên.

Dân sai thì khuyên bảo, dân quấy thì dùng hình luật, dân đúng thì bênh vực, dân khổ thì bảo vệ.

Chứ lẽ nào, lại có thể làm khác đi chăng?

NGÔ NGUYỆT HỮU

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY