Đặc khu kinh tế – mô hình lỗi thời…

Đặc khu kinh tế – mô hình lỗi thời…

0
55

TRƯỚC KHI QUỐC HỘI BẤM NÚT VỀ LUẬT ĐẶC KHU

Giao đất 99 năm…

Có thể trên thực tế Quốc hội dưới sự lãnh đạo của đảng đã bấm nút về Luật Đặc khu rồi, hoặc ai không định bấm rồi sẽ phải bấm (như biểu quyết sáp nhập Hà Tây vào với Thủ đô) nhưng tôi vẫn kiên nhẫn nói thêm với các vị đôi điều.

Các vị đã từng cho phép thành lập những Tập đoàn kinh tế nhà nước, với lý lẽ để tạo nhiều quả đấm thép đưa nước ta bắt kịp Hàn Quốc. Khi đó ai nói khác đi là bị dọa “Bộ chính trị đã đồng ý”. Giờ thì nhìn đấy, mô hình Tập đoàn kinh tế là thảm họa chưa có lối thoát cho đất nước, là nơi công nghệ rác thải của Trung Quốc làm mưa làm gió trên lưng người dân Việt. Và thay vì mau mau sánh kịp Hàn Quốc, chúng ta tụt lại so với họ thêm một quãng dài miên man.

Các vị đã từng cho phép khai thác Bô-xít ở Tây Nguyên cũng với lý lẽ để tạo nguồn thu cho ngân sách và tăng trưởng quốc gia. Khi đó giới trí thức ra sức can ngăn, đều bị quý vị bỏ ngoài tai còn người can ngăn thì bị coi là phá hoại, là thế lực thù địch. Trong Quốc hội nếu có ai nói khác đi là bị dọa “Bộ chính trị đã đồng ý”. Giờ thì các vị đã thấy trắng mắt ra chưa? Lỗ nặng chưa phải là thảm họa đáng sợ nhất. Môi trường bị tàn phá tan nát chưa phải là thảm họa kinh khủng nhất. Hãy hình dung mấy chục năm các cơ sở của Trung Quốc không làm kinh tế, mà chuẩn bị cho việc to lớn hơn là thôn tính lãnh thổ, thì điều gì xảy ra hẳn các vị có thể hình dung, mặc dù thực lòng tôi nghi ngờ lòng yêu nước và trí tuệ của đa số quý vị.

Các vị đã từng cho phép khu công nghiệp Formosa, tập đoàn kinh tế bị xua đuổi khắp nơi vì gây ô nhiễm vào tọa chiếm vùng xung yếu về an ninh của bờ biển Hà Tĩnh, với thời hạn tới 70 năm, cũng vẫn với lý lẽ để tạo cú huých cho tăng trưởng kinh tế, tạo bức tranh sáng cho đầu tư nước ngoài, vực dậy một vùng nghèo đói và nào là đánh thức tiềm năng… Giờ thì quý vị thấy hậu quả đã nhãn tiền. Tôi dám đảm bảo, thứ mà Formosa tạo ra cho đất nước chúng ta, chỉ bằng một phần rất nhỏ thứ mà nó làm mất đi của đất nước. Đấy là chưa kể, trong 70 năm dài dằng dặc, sẽ còn bao nhiêu sự cố kinh hoàng như đã xảy ra, đi kèm sẽ là những cuộc nổi loạn không ai dám nói trước có thể kiểm soát của ngư dân.

Tôi không phải là người cứ muốn là nói lấy được, càng không là tín đồ của chủ nghĩa dân tộc một mực bài Trung Quốc. Có nhiều thứ chúng ta còn xa mới làm được như Trung Quốc. Đó là một sự thật. Nhưng sự thật mà tôi muốn nói ra trước tiên, là chúng ta đang tự trở thành miếng mồi ngon dưới con mắt của con sư tử Đại Hán chưa khi nào tàn bạo và tham lam như hiện nay.

Còn quá nhiều ví dụ khác mà tôi không còn hứng thú và sức lực để dẫn ra. Nhưng những thứ mà tôi đã dẫn và chưa dẫn, không phải để khía thêm nỗi bẽ bàng mà các quý vị đã và sẽ nhận đủ, mà chỉ để nhắc các vị nhớ lại, trước khi quyết định một vấn đề to lớn hơn tới vận mệnh và số phận của đất nước: Vấn đề thành lập các đặc khu kinh tế. Tôi cho rằng, mạng xã hội, với tình cảm quá sốt sắng, đang có sự nhầm lẫn khi hướng chú ý vào sự lựa chọn giữa hậu quả nhỏ và hậu quả lớn. 99 năm hay 70 năm, hay 50 năm không phải là vấn đề.

Vấn đề là có cần phải thành lập các đặc khu trong bối cảnh hiện nay (xét cả về xu hướng phát triển, tiến bộ công nghệ, đòi hỏi của hoàn cảnh đất nước và nhất là KHI MÀ CHÚNG TA, BAO GỒM CẢ CÁC ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI, BIẾT RÕ TRUNG QUỐC đang muốn gì ở cái mảnh đất hình chữ S này?) Mục tiêu cuối cùng của họ là biến cả Việt Nam thành một ĐẶC KHU của họ. Nếu tôi là Tập Cận Bình, thì tôi cũng sẽ làm thế, nhân danh lợi ích dân tộc Trung Hoa. Vì thế (tôi đang nói với tất cả) thay vì trách họ nham hiểm (trách Trung Quốc nham hiểm khác nào trách sao họ có tới một tỉ rưỡi người!), hãy trách mình trước: Vì sao mình lại dại dột để cho họ dắt mũi, vì sao mình không có chiến lược bài bản như họ, vì sao mình thiếu vắng những nhà lãnh đạo có tầm nhìn như họ…

Vấn đề đó không ai giải quyết thay người Việt, vì thế, không ai có lỗi ngoài chính chúng ta. (Tôi thấy lạ, khi tận giờ này vẫn có người lập luận rằng chúng ta gặp khó vì Hoa Kỳ nước đôi, vì Nga thực dụng, vì Campuchia hai ba bốn mặt, vì Lào thân Trung Quốc hơn, vì thế giới tối mắt trước lợi ích…)

Trở lại chuyện đang bàn. Đừng lấy ví dụ thành công của Thâm Quyến hay bất kì sự thành công của các đặc khu nào khác làm lý lẽ thuyết phục cho sự ủng hộ luật đặc khu. Cũng không cần phải mang sự thất bại của mô hình này ở đâu đó ra để tăng trọng lượng cho ý kiến phản đối. Chúng ta nên tham khảo kinh nghiệm của thế giới, nhưng đã đến lúc người Việt phải tập thói quen độc lập khi đưa ra những quyết định liên quan đến sự tồn vong của mình.

Trên tinh thần đó, tôi đồng ý với nhà báo Huy Đức là chúng ta không cần phải có đặc khu kinh tế, không cần ưu đãi nơi này hơn nơi khác khiến đất nước thêm chia rẽ, trong khi tốn tiền xây thành trì cho tội phạm và tư bản thân hữu, mà hãy tạo một không gian mà sự kiếm sống để hưởng hạnh phúc của người dân trở nên thuận lợi, nhân bản cho cả cái đất nước này. Đừng hành hạ dân, hãy tạo ra một thế chế mà không quan chức nào muốn và có thể tự biến mình thành con mối chúa kéo theo cả đàn mối đục khoét đất nước, đừng bỏ rơi người tài chỉ vì họ không thích thú với các nguyên tắc chính trị hiện hành, hay khi họ căm ghét sự xu nịnh, không chịu nói như vẹt.

Và xin đừng cố gắng biến nhân dân thành vật thế chấp cho các mục tiêu tù mù…Chỉ cần ngần ấy thôi, tự đất nước sẽ thanh bình, sẽ phát triển, sẽ giầu có mà không cần phải “lót ổ cho phượng hoàng” khi biết trước là diều cắt, cú vọ sẽ nhảy vào trước.

Các quý vị có tự hỏi và có biết là người dân đang hỏi: Vì sao Quốc hội lại sốt sắng với luật Đặc khu đến thế? Một bộ luật đụng chạm đến an nguy quốc gia, đến sự tồn vong của nòi giống, đến cuộc sống của nhiều thế hệ tương lai, mà sao lại cập rập trong thảo luận, trong tập hợp ý kiến người dân? Khôn ngoan của người Việt để đâu hết cả rồi? Tôi không muốn làm kẻ nói bừa, nhưng tôi tin rằng nhất định là có khuất tất.

Vài hôm nữa, với danh nghĩa là cơ quan quyền lực tối cao, quý vị có thể bấm nút thông qua luật đặc khu, bất chấp mọi sự phản đối và lo lắng của người dân cùng với giới sỹ phu (tôi muốn dùng lại từ này). Nhưng tôi muốn chân thành khuyên quý vị, làm diễn viên tồi quá lắm chỉ đáng chê cười vì thế, nếu vì miếng cơm manh áo mà phải thủ vai thì cũng được. Nhưng đừng tự biến mình thành tội đồ, khi biết rõ hoặc linh cảm thấy khả năng đó là rất cao. Dân tộc này có thể tha thứ mọi tội lỗi-như lịch sử từng cho thấy-trừ tội theo chân Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống.

TẠ DUY ANH

ĐẶC KHU KINH TẾ, MỘT MÔ HÌNH ĐÃ LỖI THỜI

Giáo sư Trần Văn Thọ, người từng là thành viên chuyên môn Hội đồng tư vấn kinh tế của nhiều đời Thủ tướng Nhật, hiện là thành viên Tổ tư vấn kinh tế Thủ tướng nước ta, vừa viết thư cho tôi, hỏi bài “ĐIỀU 62 LUẬT ĐẤT ĐAI, TẬP ĐOÀN FLC VÀ NGUY CƠ MẤT NƯỚC !” có phải do tôi viết không. Ông bảo cần nhiều bài như thế này và nên đăng trên báo chính thống.

Trong thư, giáo sư Thọ còn cho rằng Quốc Hội nên hoãn việc thông qua quyết định về đặc khu kinh tế để tiếp tục bàn thảo. Ông viết: “Tôi thấy không cần đặc khu kinh tế nữa, phải chi làm từ hồi đầu thập niên 1990, lúc đó mới cần và hiệu quả hơn. Các địa điểm chọn lựa cũng có vấn đề. Riêng Vân Đồn, rất gần Hải Phòng là nơi đã có sân bay, có đầy đủ hạ tầng và đang thu hút đầu tư nước ngoài khá manh. Tôi có đến Vân Đồn hai năm trước và có hỏi ý kiến nhiều công ty lớn của Nhật, hầu hết họ không quan tâm. Vậy khả năng Trung Quốc nhảy vào Vân Đồn rất cao. Trung Quốc không cần tính toán kinh tế”.

Tôi hoàn toàn tán thành ý kiến của giáo sư Trần Văn Thọ. Trung Quốc từng thành công với các đặc khu kinh tế. Đó thí nghiệm “kinh tế thị trường trong kinh tế kế hoạch hóa” của ông Đặng Tiểu Bình. Đây còn là sự “dò đá qua sông” để chuyển Trung Quốc sang kinh tế thị trường. Nhưng thành công ngoạn mục này diễn ra từ thập niên 80, 90 của thế kỷ trước. Ngày nay ở Trung Quốc, các chính sách áp dụng cho đặc khu kinh tế gần như đã được phổ cập đại trà.

Lẽ ra, nước ta có thể mở các đặc khu kinh tế từ đầu những năm 1990 để thử nghiệm “cơ chế thị trường đầy đủ” trong phạm vi hẹp trước khi mở rộng, nhưng các nhà lãnh đạo tiền nhiệm đã thận trọng “dò đá qua sông” bằng cách khác. Ngày nay ở nước ta, kinh tế thị trường đã được mở rộng và đang hoàn thiện cơ chế. Nhu cầu phát triển hiện nay không cho phép thử nghiệm nữa. Tự do kinh doanh phải được áp dụng rộng rãi khắp nơi trong cả nước, chứ không chỉ là ưu đãi riêng cho Vân Đồn, Phú Quốc và Vân Phong.

Giáo sư Trần Văn Thọ rất có lý khi nói rằng các nhà đầu tư nước ngoài muốn làm ăn thật sự ở Việt Nam không còn quan tâm đến các chính sách ưu đãi tại các đặc khu kinh tế. Kẻ quan tâm chính là kẻ “không cần tính toán kinh tế” và các nhóm lợi ích bất động sản ở Việt Nam.

HOÀNG HẢI VÂN

ĐẶC KHU LÀ NHƯỢNG ĐỊA. NHƯỢNG ĐỊA TỪNG PHẦN LÀ MẤT NƯỚC

1. ĐẶC KHU LÀ NHƯỢNG ĐỊA

Có bào chữa kiểu gì đi nữa, có tô vẽ kiểu gì đi nữa, có khoác áo mục tiêu gì đi nữa, thì cuối cùng về bản chất, đặc khu là hình thức nhượng chủ quyền lãnh thổ.

Nếu nói về chính sách giảm thuế, giảm tiền thuê đất, ưu tiên thủ tục hành chính, thủ tục hải quan… thì tất cả các điều khoản đó có thể pháp quy cho bất cứ nhà đầu tư nào đáp ứng đủ điều kiện, đầu tư ở bất cứ địa phương nào trên toàn quốc, mà không phải nằm trong một vùng lãnh thổ gọi là đặc khu.

Tại sao lại phải giới hạn trong một vùng lãnh thổ?

Điều đó có nghĩa là, khi giới hạn vùng lãnh thổ, gọi là đặc khu, thì không chỉ là chính sách ưu đãi kinh tế, hải quan, hành chính… mà quan trọng hơn, là nới rộng chủ quyền của nhà đầu tư trong biên giới lãnh thổ mà họ thuê với tường rào biên giới riêng biệt.

Đó là quyền tự do xuất nhập, quyền tự do định cư, quyền tự do lao động sinh sống. Đó là luật pháp ban hành riêng bao gồm cả phân xử tòa án trên vùng lãnh thổ này. Đó là vùng đất có tường biên giới riêng mà người Việt không được phép vào ra, chủ nhân có thể làm điều gì bên trong mà người Việt không thể biết.

Chẳng hạn, lấy thí dụ về dự thảo luật đặc khu.
Điều 46: Người nước ngoài được làm việc dưới 90 ngày và cộng dồn 180 ngày một năm không cần giấy phép lao động.

Chỉ với Điều 46 này thôi thì người Trung Quốc quanh năm suốt tháng ở đặc khu mà Việt Nam không làm gì được.

Có người phản biện rằng chúng ta sẽ kiểm soát ngặt nghèo các điều khoản đặc khu thì không cần phải lo sợ. Đó là ước mơ hão huyền.

Với một cơ chế đẻ ra tham nhũng như ở Việt Nam hiện nay thì chẳng có gì mà không thể mua được. Formosa Kỳ Anh là một điển hình “rực rỡ”. Việt Nam kiểm tra ngặt nghèo như thế nào mà để hàng ngàn lao động Trung Quốc đến không cần giấy phép. Sau bờ tường biên giới Formosa họ làm gì người Việt có biết được không? Huống chi là ở đặc khu, không cần giấy phép lao động, cùng luật lệ riêng.

Ngắn gọn, đặc khu là vùng bán tự trị, tự trị của người nước ngoài, nơi người Việt mất chủ quyền lãnh thổ, từ từng phần cho đến toàn bộ.

2. ĐẶC KHU ĐANG KỲ VỌNG VÀO LĨNH VỰC MÀ TRƯỚC ĐÂY GỌI LÀ NGU DÂN, LÀ TỆ NẠN XÃ HỘI

Những hãng lớn đầu tư về công nghệ không yêu cầu phải nằm trong đặc khu, cũng như không yêu cầu thuê đất thật dài hạn. Chỉ cần những chính sách rõ ràng mà nhà đầu tư thấy có lợi cho họ, khuyến khích họ đầu tư. Còn địa điểm đầu tư thì họ có con mắt đánh giá riêng. Đặc khu có thể là địa điểm không phù hợp với họ.

Chẳng hạn, ngay từ đầu, vị trí Vân Đồn là nhắm vào Trung Quốc. Vân Đồn không phải là địa điểm lý tưởng để Nhật, Mỹ, Châu Âu ưu tiên lựa chọn cho đầu tư công nghệ cao.

Vậy giới hạn vùng lãnh thổ riêng để làm gì?

Đó là tự do đánh bạc ở Casino. Đó là phố đèn đỏ đang rập rình đòi thông qua luật.

Thực chất, những người đề xướng thành lập đặc khu đang kỳ vọng trước hết vào các lĩnh vực mà thời Pháp thuộc chúng ta phê phán là đầu độc, là ngu dân, là tệ nạn xã hội.

3. AI LÀ “ĐẠI BÀNG” ? CHÚNG TA ĐANG HỌC NHẦM MÔN HỌC.

Có vị Phó chủ tịch QH nói rằng, thiết lập đặc khu là chuẩn bị cho “đại bàng” đến làm tổ!

Ai là “đại bàng”?

Tại sao thể chế các nước sinh ra “đại bàng” mà chế độ tươi đẹp của chúng ta lại không sinh ra được “đại bàng”?

Như vậy có phải là thể chế ở các nước sinh ra “đại bàng” ưu việt hơn thể chế của chúng ta có đúng không?

Nếu thế thì điều cần học là thể chế chứ không phải đặc khu.

“Đại bàng” của nước khác có đến thì rồi cũng ra đi. Học mót thì không thể từ chim sẻ biến thành đại bàng được. “Đại bàng” phải được sinh ra từ cơ chế quản lý của thể chế. Chúng ta đang học nhầm môn học.

Một số vị ĐBQH đang lên gân, cố biện hộ cho sự ra đời các đặc khu, cố vỗ yên dân chúng, rằng chỉ có những con “đại bàng thật to, thật sạch, thật đẹp” mới được các vị cho vào đặc khu.

Thật hoang đường. Những hãng công nghệ lớn của Âu, Mỹ, Nhật, Hàn thì đã có mặt ở Việt Nam rồi. Các vị chỉ chờ được các con cú diều đến từ Trung Quốc. Trước hết đó là các chủ sòng bạc, rồi các chủ lầu xanh, các chúa đất, các vua buôn lậu, các đại ca xã hội đen, các kẻ buôn người. Kế đến là các đao phủ công nghệ ô nhiễm, độc hại; các ảo thuật hàng nhái; các siêu lừa đảo.

Thí dụ cay đắng nhãn tiền là Formosa Hà Tĩnh. Các công ty của Đức đã đến Hà Tĩnh rồi ra đi. Chỉ có tội đồ Võ Kim Cự vì mê muội mới hạ giá 70 năm để rước con cú Formosa về. Mà tại hoạ từ Formosa Hà Tĩnh, không chỉ là thảm họa môi trường đã xẩy ra, mà còn đang tiềm tàng ở phía trước.

Các vị ĐBQH này tự hoang tưởng đến nỗi, rằng đặc khu của các vị rất có giá, đến mức có quyền tuyển chọn “đại bàng”. Quả là nực cười. Đặc khu của các vị chẳng có gì quý, ngoài sự hạ giá đến ê chề.

4. ĐẠI LÃN CHỜ ĐẦU TƯ: THÓI HƯ VÀ QUAN NIỆM SAI LẦM CƠ BẢN

Tại sao phải ngọi chờ vào đầu tư nước khác mà hạ mình thành “đặc khu hạ giá vượt trội”?
Tại sao phải mời “đại bàng” nước khác đến làm tổ mà không phải “đại bàng” của nước Việt mình?

Đó là do thói hư ngọi chờ người khác. Đó là do quan niệm sai lầm về nhân tố phát triển. Con người mới là nhân tố trụ cột trong phát triển kinh tế, làm cho đất nước hùng cường, chứ không phải ngọi chờ đầu tư nước ngoài mà trở thành sức mạnh của đất nước.

Thật là hồn nhiên khi nghĩ rằng, “một đồng rót vào đặc khu để thu hút về hàng chục, hàng trăm đồng”. Ở đâu có điều đó? Chỉ có buôn ma túy và phố đèn đỏ, chỉ có cướp bóc và lừa đảo, còn đồng tiền là mồ hôi nước mắt, chẳng thể dễ dàng từ trên trời rơi xuống, càng không thể lừa được các kẻ kiếm tiền lọc lòi.

Từ bao giờ chúng ta có quan niệm sai lầm tai họa này? Từ bao giờ chúng ta học cái thói hư mà từ khi sinh ra bố mẹ đêm ngày răn đe, đi học sáng chiều thầy giáo nhắc nhở phải xa tránh?

Chỉ từ ba chục năm lại đây mà thôi. Từ khi xã hội nháo nhác chộp giật làm giàu. Từ khi những kẻ tham nhũng cướp đoạt trở thành những nhà tư bản cộng sản kếch sù. Từ khi một bộ phận lớn trong chính quyền khát tiền.

Khát tiền đến bán hết tài nguyên. Khát tiền đến bán hết đất đai. Khát tiền đến nợ chồng chất. Và bây giờ cơn khát tiền đang dẫn đến nguy cơ nhượng lãnh thổ.

5. BA ĐẶC KHU VÂN ĐỒN, VÂN PHONG, PHÚ QUỐC SẼ TRỞ THÀNH BA CỨ ĐIỂM QUÂN SỰ MỚI CỦA TRUNG QUỐC

Tại điễn đàn Shangri La bế mạc hôm qua ngày 3/6/2018, Trung Quốc đã công khai việc quân sự hóa ở Biển Đông Nam Á mà trước đó họ đây đẩy lấp liếm chối bỏ. Để thêm một lần thấy được sự tráo trở trắng trợn của lãnh đạo Trung Quốc. Muôn thuở họ là những kẻ nham hiểm lật lọng không thể tin.

Ai đã nghĩ ra ba đặc khu ở ba vị trí trọng yếu của Tổ quốc mà không phải là một?
Trung Quốc đã chiếm Hoàng Sa và 7 đảo ở Trường Sa để kiểm soát phía Đông, ai đã đề xuất ba điểm Bắc Trung Nam ở phía Tây để Trung Quốc không chỉ chiếm trọn đường lưỡi bò mà còn thọc ba lưỡi gươm vào đầu vào ngực vào bụng Việt Nam?
Thật là thâm độc.

Cùng với Hoàng Sa, 7 đảo ở Trường Sa, ba đặc khu Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc sẽ trở thành ba vùng lãnh thổ mới của Trung Quốc, giúp cho Trung Quốc khống chế toàn bộ vùng biển và vùng trời của Việt Nam. Không chỉ thế, còn đe dọa cả đất liền Việt Nam.

Với trình độ công nghệ và thâm mưu của Trung Quốc, trong cơ chế tham nhũng của Việt Nam mà đồng tiền mua được cả chức cao quyền to, thì Việt Nam không có cách nào để kiểm soát được hoạt động quân sự bí mật của Trung Quốc tại ba đặc khu này. Trung Quốc có thể xây cả hầm chứa tên lửa mang đầu đạn hạt nhân tại ba đặc khu này mà Việt Nam không thể biết được. Trung Quốc sẽ chôn lại nhiều thứ mà nhiều kiếp người Việt phải chịu tang thương.

Chưa bao giờ đất nước đối mặt với nguy cơ mất nước trong cái trở bàn tay của Trung Quốc như hiện nay. Từng ngày từng giờ ngàn vạn dây thòng lọng từ Trung Quốc đang vươn rộng đón chờ khắp mọi nơi trên đất nước Việt Nam. Trong số đó là ở ba đặc khu mà người Việt đang sắp tự nghĩ ra để tự mình chui đầu. Không chỉ về mặt không gian, mà còn là thời gian, từ trước, hiện nay, và nhiều đời kế tiếp mai sau. Nếu cháu con có thoát được tai họa thì sự trả giá sẽ vô cùng to lớn.

Không ai bắt chính quyền hiện nay phải làm giàu cho con cháu đời sau. Càng không được kiếm tiền bằng cách bán đất tổ tiên. Và vì thế, không ai được phép tước đi chủ quyền lãnh thổ truyền đời của con cháu.

Hãy dừng đặc khu. Khi đặc khu mở ra, thì không có cách gì để cản trở sự thâu tóm của Trung Quốc. Chính quyền hiện nay không phải là đối thủ của Tập Cận Bình. Đừng tự mình chui vào thòng lọng.

Đừng nghĩ rằng muôn dân đang thổi phồng sự nguy hiểm giả tưởng. Mà kẻ say bạc nên không thấy được tai họa nhãn tiền.

NHƯỢNG ĐỊA TỪNG PHẦN LÀ MẤT NƯỚC.

TS. NGUYỄN NGỌC CHU

TÔI KHÔNG ỦNG HỘ QUAN HỆ HỮU NGHỊ VIỆT NAM – TRUNG QUỐC

Tôi không thù địch với nhân dân Trung Quốc cũng như không thù địch với bất cứ dân tộc nào, đảng phái nào. Tôi không thích có chiến tranh, mặc dù tôi đã từng phải cầm súng trong chiến tranh.

Nhưng với tư cách là một trí thức có hiểu biết về lịch sử, tôi công khai tuyên bố không ủng hộ quan hệ hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc.

Bởi quan hệ bịa đặt và giả tạo đó đã từng biến Việt Nam thành quận Giao Châu, Giao Chỉ của Trung Quốc, nhân dân Việt Nam trải qua nhiều thế kỷ phải còng lưng làm nô lệ cho người Trung Quốc.

Bởi quan hệ bịa đặt và giả tạo đó đã nuôi nanh vuốt bành trướng gieo rắc chiến tranh và chết chóc ở biên giới phía Bắc và Tây Nam; đất, rừng, biển, đảo của Việt Nam mất dần vào tay Trung Quốc.

Bởi quan hệ bịa đặt và giả tạo đó đã làm cho người Việt Nam sống trong độc lập, tự do ảo; suốt bốn nghìn năm Việt Nam phải lệ thuộc toàn diện từ chính trị đến kinh tế, văn hóa, giáo dục.

Bởi quan hệ bịa đặt và giả tạo đó đã làm méo mó văn hóa, nhân cách Việt, làm cho người Việt nhiều lần đổ ra bao nhiêu xương máu để đấu tranh giành độc lập nhưng vẫn không có được tự do để thoát Trung.

Bởi quan hệ bịa đặt và giả tạo đó có tính chất bịp bợm, kẻ thống trị cố tình lợi dụng quan hệ đó để củng cố và duy trì sự thống trị độc tài, trục lợi trên xương máu của nhân dân; kẻ bị trị với niềm tin ngây thơ hết thế hệ này đến thế hệ khác chấp nhận cúi đầu khom lưng để phục dịch cho kẻ độc tài.

 CHU MỘNG LONG

NO COMMENTS