Còn đó, nỗi lo

1
46

maxresdefault

Lâu lắm rồi, Tám Sài Gòn tui mới có dịp về ăn cỗ tận miệt quê đồng bằng sông Cửu Long, hổng biết có phải vì quá lâu nên tư duy của Tám tui lạc hậu so với thực tế chăng? Bởi vì, trước đây khi đi ăn cỗ, dù thức ăn không có gì cao lương mỹ vị nhưng mâm nào mâm nấy cũng hết sạch sành sanh, còn bây giờ, khách khứa đứng cả dậy rồi mà bàn nào cũng còn đầy thức ăn. Ở nông thôn bây giờ, người ta tổ chức đám cưới, nhiều gia đình dùng bia chai chứ không dùng rượu đế nữa.

Trong dịp này, hay tin một đứa cháu vừa mua chiếc xe hơi, Tám tui tìm hiểu cháu mua xe hơi để làm gì, vì thấy công việc nhà nông của nó đâu cần gì đến xe ô tô con. Nó trả lời gọn lỏn và đầy thoả mãn “Cháu mua để giải quyết khâu oai!”.

Thế đấy, người nông dân quê tôi bây giờ đời sống có vẻ khấm khá hơn xưa nhiều! Bây giờ họ làm nhà to, cao, cửa gỗ, cửa kính. Tường ốp, nền lát gạch men, gắn quạt điện, đèn chùm không thua gì ở thành phố. Cái ăn cái mặc cũng khác xa, trước kia còn phải ăn độn, nay ăn cơm gạo trắng không. Có nhà còn xay xát lúa cho bò ăn. Giờ đây rất ít thấy ai mặc áo vá. Quần áo thì đủ màu không khác dân phố thị. Mỗi gia đình nay đã có một xe máy, bên cạnh chiếc xe bò, thêm chiếc xe đạp mi-ni. Công việc đồng áng, thu hoạch mùa màng đỡ vất vả hơn bởi không phải gồng gánh bằng sức người mà được thay thế bởi máy nông cơ.

Đời sống vật chất của bà con đã được ăn đủ no, mặc đẹp. Cũng mừng!

Nhưng, bên cạnh đó Tám tui lại đụng một thực tế có thể nói rất đang lo là ở quê bây giờ, người trẻ hầu như đi làm ăn xa hết, sức lao động đang bị già hóa. Và điều nan giải nhất hiện nay là không ít nông dân mất đất. Ở một số vùng nông thôn ven đường lớn, hay ven đô thị, đất nông nghiệp đã biến thành khu công nghiệp,  khu vui chơi giải trí mà ta quen gọi là du lịch sinh thái. Một số nông dân còn bán đất hương hỏa với giá rất rẻ. Anh phố thị nào muốn có cái nhà nghỉ, hay trang trại ở quê, chỉ bỏ ra chừng non tỷ bạc là đã có một vùng mênh mông cả nghìn mét vuông đất quê. Người phố đổ về quê để được nghỉ ngơi. Còn dân quê thì lao về thành phố để kiếm sống.

Người nhà quê ra phố, mang theo những luộm thuộm, nhem nhếch của làng quê đi gọi là “khai hoá” thành phố. Còn anh thành phố thì lại mang xi – măng sắt thép về bê tông hóa làng quê. Một thực tế quá xót xa!

Tám tui cảm thấy bất an khi nhận ra cái giàu của nông dân quá bấp bênh. Người ta bán được ít đất, có thể mua được xe máy, thậm chí có người còn tậu được cả ô tô. Nhưng trong nhà thì rỗng tuếch, con cái vẫn chẳng được học hành.

Nghị quyết Trung ương 7 về tam nông đã có rồi, chúng ta không thể để tình trạng chia sẻ may rủi kiểu này kéo dài mãi được. Muốn đánh giá hiệu quả của công cuộc đổi mới đất nước thì phải nhìn vào chất lượng đời sống của những người nghèo nhất xã hội là nông dân. Nếu người nông dân không thay đổi được số phận mình thì xem ra công cuộc đổi mới của chúng ta vẫn chưa đi đến đâu. Tám tui nghĩ vậy, không biết phải sai?

8 Sài Gòn

1 COMMENT

LEAVE A REPLY