Chim Diva…

0
149

CHIM DIVA

Nghệ sĩ cũng phài học làm người…
Giao hưởng ta, tây…
“Giao cho lãnh đạo hưởng” chứ dân không cần…
Xấu hổ…
Thất vong…
Không ai có quyền phán xét người khác…
Toàn chuyện lạ lùng!…
20 năm nước mắt…
Hát trên những xác người…
Nhà hát giao hưởng 1.500 tỷ và nước mắt Thủ Thiêm!

Bà hàng xóm đang muốn bán con khướu. Hỏi sao lại bán, bà kể. Trước kia hót líu lo vui tai lắm, nhưng từ khi được tay thợ bẫy chim phong cho cái danh “diva chim”, sướng quá không hót nữa mà chuyển sang bắt chước tiếng người.

Ban đầu nó nói tương đối đúng, ví dụ thấy bà già đội nón thập thò ở cửa, nó kêu “Tiền điện, tiền điện”. Anh công nhân bận áo xanh bấm chuông, nó hét “Tiền nét, tiền nét”. Ngó thấy xe rác đi ngang ngõ, nó la “Vệ sinh, vệ sinh”.

Nhưng dạo này đến nói tiếng người cũng dở rồi. Hôm qua có mấy đứa trẻ ăn mặc rách rưới, hôi hám đến xin ăn, nó ngồi xỉa lông trong lồng, vừa mổ cám con cò vừa thò mỏ ra hét um lên.

– Nước hoa, nước hoa!

Ừ thế thì phải bán thật, chim nuôi để nghe hót, đã không hót được còn nói lăng nhăng mất cả tư cách của một diva chim chân chính.

– Chưa hết. Nhà dột tứ bề, mưa xuống xung quanh ngập úng ngang bụng, con cái ốm đau nheo nhóc khổ sở không để đâu cho hết, thế mà lão nhà tôi còn định vay mượn trăm rưỡi triệu nói là để xây phòng hát karaoke. Can mãi không được đã chớ, nó còn ngoạc mỏ hùa theo.

Nó bảo sao?

– Xây luôn, xây luôn!

SONG HÀ

https://www.tienphong.vn/nhip-song-thu-do/dat-hang-lon-tha-vuon-nghe-nhac-giao-huong-948256.tpo

BỐ EM

Trong giờ học Văn lớp 3 với đề tài “Kể về Bố em”, thầy giáo lần lượt hỏi các học sinh về người bố kính yêu của mình:

– Tuấn, em hãy kể cho cả lớp biết, buổi sáng ngủ dậy bố em thường làm gì nào?

– Dạ, ngủ dậy bố em thường đi ỉa ạ!

– Ừm… Thế bố em làm nghề gì?

– Bố em làm bốc vác ạ.

“Con của bốc vác có khác, tư duy thật thô lỗ” – thầy giáo nhăn mặt nghĩ.

– Nào Tùng, sáng dậy bố em hay làm gì?

– Dạ, bố em cũng đi ỉa như bố bạn Tuấn.

– Thật sao? Thế bố em làm nghề gì?

– Bố em làm thợ mộc ạ.

“Hừ, con cái dân lao động đúng là óc ngắn như nhau” – thầy giáo tiếp tục nghĩ.

– Minh, sáng dậy bố em thường làm gì?

– Dạ, bố em nghe nhạc giao hưởng ạ!

– Tuyệt! Thế bố em làm nghề gì?

– Dạ, bố em là bác sĩ.

“Có thế chứ, con cái của trí thức trả lời cũng có khác” – thầy giáo gật gù.

– Em kể tiếp đi, thế bố em thường nghe nhạc giao hưởng trong bao lâu?

– Dạ, bố em nghe nhạc giao hưởng đến khi… đi ỉa xong ạ !!!

THẰNG BÁN KEM 

GIAO HƯỞNG…

Con trai hỏi ba:

– Ba ơi! Nhạc giao hưởng là loại nhạc gì mà người ta gọi là nhạc hàn lâm, nhạc bác học, rồi là tinh hoa và quý tộc vậy hở ba?

– Người ta hù dọa nhau thôi, con cũng có thể nghe, cũng có thể trở thành kẻ tri âm của vị ”chúa tể” trong vương quốc âm nhạc này.

– Con ư… Con có học được bao nhiêu chữ đâu?

– Không cần phải nhiều chữ, chỉ cần con biết lắng nghe, không chỉ bằng tai mà bằng cả trái tim mình, khi nghe một bản giao hưởng, dù đang ở trong phòng lạnh con vẫn nghe được tiếng cây rừng gãy đổ, nghe tiếng kèn đưa tang trong bão lũ, hay cảm nhận được nỗi oán hờn chất ngất của người dân thủ thiêm.

– Con vẫn không hiểu

– Không hiểu ư? Vậy con đi mà hỏi vợ chồng cô Mỹ Linh – Anh Quân nhé, ba phải đi bán vé số đây.

– …!!!

LÊ HUỲNH LONG ÂN

NO COMMENTS