Chiếc giày “Thủ Thiêm”…

0
1820

تم النشر بواسطة ‏‎Du Lê‎‏ في السبت، ٢٠ أكتوبر ٢٠١٨

Người dân Thủ Thiêm chửi SML chụy Nguyễn thị quyết tâm cướp đất của dân để xây nhà hát giao hưởng 1500 tỷ ![ Mion ]

تم النشر بواسطة ‏‎LISA PHẠM‎‏ في السبت، ٢٠ أكتوبر ٢٠١٨

Cử tri Thủ Thiêm “yêu cầu xử lý hình sự Lê Thanh Hải, Tất Thành Cang”

Cử tri Thủ Thiêm “yêu cầu xử lý hình sự Lê Thanh Hải, Tất Thành Cang” Ông Cao Văn Ca, cử tri ở phường Bình Khánh, Quận 2 lên phát biểu đề nghị chính quyền TPHCM xử lý nhóm lợi ích gây nên sai phạm ở Thủ Thiêm là Cựu Bí thư TPHCM Lê Thanh Hải và Phó Bí thư thường trực Thành ủy TPHCM hiện nay – Tất Thành Cang. Sáng ngày 20 tháng 10 năm 2018, đoàn đại biểu Quốc hội TPHCM tiếp tục có buổi tiếp xúc người dân Thủ Thiêm dưới sự chủ trì của Bí thư TPHCM Nguyễn Thiện Nhân để tiếp tục lắng nghe ý kiến về các vấn đề liên quan đến việc giải toả đền bù, thu hồi đất và tái định cư cho người dân. Mặc dù, Bí thư TPHCM Nguyễn Thiện Nhân đã có nhiều trả lời, hứa hẹn nhưng người dân cho hay họ chỉ đồng tình với 10% phát biểu của ông Nhân.

تم النشر بواسطة ‏‎Đài Á Châu Tự Do‎‏ في السبت، ٢٠ أكتوبر ٢٠١٨

Chiếc giày trong phiên tiếp xúc cử tri QUẬN 2 sáng ngày 20/10/2018.

Chiếc giày đã bay thẳng tới trước mặt bà Quyết Tâm. Chỉ một chút nữa thôi nó đã phang vào mặt.

Cử tri phóng tay quá trớn bị bắt ngay tại chỗ, cưỡng chế giữa hàng chục anh công an, an ninh, nào khóa tay, bấm vào người.

Dù gì thì chiếc giày đã làm xong sứ mệnh thử lòng quan chức đi xin lỗi. Chỉ là một chiếc giày mà còn không chấp nhận được vậy thì lời xin lỗi chẳng khác một màn kịch. Màn kịch vụng về của Ủy ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh

Một chiếc giày khiến ông bà thấy nguy hiểm, thấy bi sỉ nhục vậy khi các vị cướp đất, đập nhà dân các anh chị thấy sao?

Dân vung tay phóng 1 chiếc giày dân bị bắt. Các ông bà đánh người, chích điện. Dân vẫn bị bắt.

NGUYỄN THÙY DƯƠNG

Chiếc giày của chị Dương…

Chị Nguyễn Thùy Dương 28 tuổi, ngụ tại Q.2 vừa có một hành động vượt qua mọi suy nghĩ của người dân cả nước. Chị ném chiếc giày của mình đang mang vào bà Nguyễn Thị Quyết Tâm vào sáng ngày 20 tháng 10 trong một cuộc họp của thành phố với người dân oan Thủ Thiêm, khi bà Tâm trên bục giảng thuyết, cố gắng xoa dịu người dân oan trong giải pháp đền bù cho họ bằng việc tiếp tục hứa hẹn những điều mà họ đã nghe không biết bao nhiêu lần từ hơn hai mươi năm qua.

Chiếc giày của chị Dương không trúng bà Tâm nhưng lại trúng vào tâm điểm của cả guồng máy chính trị mang tên Đảng Cộng sản Việt Nam.

Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên người dân ném giày dép vào lãnh đạo, nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên chiếc giày của chị Dương được chú ý nhiều đến thế. Chiếc giày như một thứ vũ khí của người dân đen, nó đơn sơ như thời kỳ Đảng Cộng sản vận động người dân dùng tầm vông vạt nhọn để chiến thắng quân thù. Chiếc giày tuy không nhọn và làm nguy hiểm tính mạng như tầm vông nhưng nó lại mang hình ảnh của những gì tệ hại nhất, mọi thứ nhơ bẩn đều nằm dưới gót của nó, vì vậy, nó mặc nhiên được xem là thứ vũ khí cần thiết khi người ta muốn hạ bệ một hình tượng, một chủ thuyết hay ngay cả một chế độ. Chiếc giày là hình ảnh gây ấn tượng khi nó được ném vào ai đó. Ở đây chị Thùy Dương ném vào bà Quyết Tâm, người phụ nữ quyền lực nhất thành phố. Bà Tâm được người dân xác định là không thuộc phe nước mắt bởi bà không biết khóc, vụ Nhà hát Giao hưởng là ví dụ mới nhất sau một loạt tuyên bố đầy tai tiếng của bà.

Nhưng chiếc giày của chị Dương không chỉ nhắm vào bà Quyết Tâm. Nó nhắm vào cả hệ thống quyền lực của Việt Nam. Thông điệp của nó là bọn dân cùng khổ của chúng tôi không còn sợ hãi guồng máy này nữa. Chiếc giày là tiếng nói chính thức không những của dân oan Thủ Thiêm mà là dân oan khắp nước. Những người sống không ra sống, chết không ra chết, đang vật vã trong những công viên, khu phố ngập ngụa sình lầy, dưới gầm cầu, trong nhà lồng chợ…..những con người ấy đã và đang kêu gào khản cổ nhưng không một ai trong guồng máy trả lời cho họ. Thủ Thiêm hai mươi năm. Đồng Nai hai mươi sáu năm, Long An, Bà Rịa, Văn Giang, Dương Nội, Nam Định….không biết bao nhiêu năm nữa. Chất chứa lâu và dày như thế liệu một chiếc giày có làm cho hệ thống này tỉnh giấc hay không?

Nếu chính quyền không tỉnh thì người dân sẽ tỉnh.

Bởi họ sống quá lâu trong sợ hãi. Người dân không thể tưởng tượng ra được vào một ngày nào đó trong một buổi họp quan trọng, trong một công sở nguy nga lại có một phụ nữ 28 tuổi cũng cùng khổ như mình dám ném chiếc giày vào lãnh đạo thành phố. Người phụ nữ ấy là ai mà bạo gan như thế? Đơn giản lắm, cô chẳng phải là anh thư nữ kiệt gì, cô chỉ là một người dân oan Thủ Thiêm mất đất, bị chính quyền lừa lọc quá lâu, quá nhiều lần. Sự nóng giận nhiều ngày đã biến thành phẫn nộ và từ đó chiếc giày được phóng ra bằng sức mạnh của sự oan ức, lầm than trong bao nhiêu năm tích tụ.

Chính quyền thành phố lần này tỏ ra khôn ngoan hơn khi không bắt giam chị như những lần khác, bởi họ biết bắt người dân oan Thủ Thiêm lúc này sẽ không khác nào đẩy sự cuồng nộ trở thành bão tố.

Chiếc giày của chị Dương làm người dân bình thường chợt tỉnh sau hơn bốn mươi năm sợ hãi chỉ biết cặm cụi mưu sinh và âm thầm tuân theo quy luật do người Cộng sản đưa ra, bất kể quy luật ấy bất công đến thế nào chăng nữa.

Nhiều năm qua, người dân đã biết chống lại công an giao thông khi bị bắt xe xử phạt những lỗi mà họ không vi phạm. Người dân đã biết bất tuân dân sự khi những BOT được dựng lên cốt để thu tiền một cách bất công nhưng ra vẻ hợp pháp. Người dân đã biết biểu tình chống ô nhiễm môi trường bất kể những hậu quả tàn độc mà họ phải nhận. Người dân cũng đã biết họ có quyền từ chối một tờ giấy triệu tập bất hợp pháp của công an cũng như không chấp nhận mở cửa cho an ninh khám nhà khi không có trát tòa. Họ đã biết dạy dỗ công an khi bị canh giữ tại nhà cũng như tố cáo hành vi bất hợp pháp của lực lượng an ninh bằng cách livestream công khai trên mạng xã hội.

Những cái biết ấy tuần tự xảy ra, nay họ biết thêm một điều nữa: người dân có thể ném giày dép vào lãnh đạo, giữa đám đông và giữa ban ngày.

Chiếc giày của chị Dương được ném đi bằng sức đẩy của bất công và bạo lực từ chính quyền thành phố. Bất công khi lấy đất của dân mà tiền bồi thường như của bố thí. Bạo lực khi cưỡng chiếm hàng ngàn căn nhà và đẩy người dân vào đường cùng của đêm tối. Chiếc giày của chị Dương không làm ai bị thương dù có bị ném trúng, nhưng chiếc giày có khả năng sát thương cả một chế độ khi chế độ ấy tiếp tục con đường bắt người dân hy sinh cho đảng trường tồn.

Chiếc giày của chị Dương rồi đây sẽ được người dân nhớ tới trong các cuộc trà dư tửu hậu. Bên gánh hàng rong, trong những quán cà phê chật chội cáu bẩn, hay trên những bàn nhậu vỉa hè. Người dân thấp cổ bé miệng tự dưng cảm thấy lớn lên bởi họ phát hiện rằng những người Cộng sản cũng là con người như họ, cũng biết sợ hãi và đầy rẫy hèn mọn, nhất là khi bị dân chúng nổi lên chống lại.

Đối với người trí thức, chiếc giày của chị Dương làm họ bứt rứt, bất an. Mặc cảm trước một người đàn bà 28 tuổi làm cho họ nhỏ bé và tổn thương. Nhỏ bé vì bất lực, tổn thương vì tự ái. Và biết đâu chiếc giày của chị Dương sẽ khiến họ bừng tỉnh và bước ra khỏi căn chòi “cầu an” mà họ tự nhốt mình bao năm nay một cách tự giác và đầy những bao biện.

VOA TIẾNG VIỆT

Chiếc giày và sợi dây treo cổ…

Cái ngày mà một người mẹ trẻ ở Thủ Thiêm ném chiếc giày của mình vào đại diện chính quyền vì bọn quan tham khốn nạn ăn cướp nhà đất của chị và chòm xóm của chị giá hàng ngàn tỷ, chưa bị trừng trị, đớn đau thay cũng là ngày một người mẹ trẻ ở Hà Tĩnh đi đôi giày mới cho hai đứa con thơ rồi cùng chồng và hai đứa con thơ ấy treo cổ chỉ vì không chịu được cái nhục mang tiếng kẻ ăn cắp cái điện thoại chưa đến 5 triệu của chồng trước chòm xóm.

Chua xót quá!

Thương quá hai đứa trẻ chưa cắp sách đến trường, chúng nào có tội tình gì đâu, nhưng đã phải bị cha mẹ chúng cùng treo cổ chết để lớn lên khỏi phải mang tiếng có cha là kẻ cắp.

Kẻ cắp và lũ ăn cướp.

Khi người cha ăn cắp chiếc điện thoại chỉ nghĩ sẽ cho hai đứa con một manh áo ấm, một bữa cơm có thịt, một con búp bê, trái bóng nhựa.

Còn lũ những bí thư, chủ tịch, những tể tướng, những quan nhất phẩm triều đình giàu có ngàn tỷ vẫn thô bỉ cướp nhà, cướp đất của dân nghèo vì không bằng lòng với những ngàn tỷ ấy mà phải chục ngàn tỷ, trăm ngàn tỷ mới thoả lòng tham.

Công lý đang mon men án đường.
Cánh cửa mới chỉ he hé cùng những lời xin lỗi như lời xin lỗi ghi trên đít xe bus: xin lỗi đã làm phiền vì ra vô trạm.
Chiếc giày ném đi cùng cơn giận dữ.
Những tiếng thét gào.
Những giọt nước mắt.
Còn lũ cướp vẫn có thể rung mép… cười.
Đừng chỉ trông chờ vào một người đốt lò dù người đó là thánh nhân!

Chỉ khi Nhân dân là người đốt lò thì Bầu trời của Dân tộc mới bừng sáng. Niềm tin không còn là hy vọng nữa mà hiển nhiên là Đức tin.

Một chiếc giày ném đi.
Một con én.
Báo hiệu mùa xuân?

Nhưng chao ôi, hai đưa trẻ ở Hà Tĩnh kia chẳng thể nào được nữa đưa bàn tay trong trắng thơ ngây của chúng vẫy chào bầy chim én: Mùa xuân.

LƯU TRỌNG VĂN

THỦ THIÊM SÁNG NAY

Chiếc dép này sẽ đi vào lịch sử, rất mong bảo tàng ở Thủ Thiêm hãy lưu trữ

Đây là chiếc dép trong phiên tiếp xúc cử tri ở QUẬN 2 sáng nay ngày 20/10/2018.

Chiếc dép đã bay thẳng tới trước mặt bà Quyết Tâm. Chỉ một chút nữa thôi nó đã bay thẳng vào mặt bà Tâm.

Do quá bức xúc mà cử tri phóng tay quá trớn và bị bắt ngay tại chỗ, cưỡng chế giữa hàng chục anh công an, an ninh, nào khóa tay, bấm vào người.

Dù gì thì chiếc dép đã làm xong sứ mệnh thử lòng quan chức đi xin lỗi. Chỉ là một chiếc dép mà còn không chấp nhận được vậy thì lời xin lỗi chẳng khác một màn kịch. Màn kịch vụng về của UBND thành phố Hồ Chí Minh.

Một chiếc dép khiến ông bà thấy nguy hiểm, thấy bị sỉ nhục như vậy khi các vị lấy đất, đập phá cưỡng chế nhà dân thì các vị cảm thấy sao?

Dân vung tay phóng 1 chiếc dép thì dân bị bắt. Các ông bà đánh người, chích điện, phá nhà lấy đất của dân.

P/s: rất mong anh chị nào kinh doanh giày dép, ủng hộ tôi 1 đôi để tôi gửi tặng lại cho chị sáng nay.

THÁI ĐƯỜNG

Chiếc dép đi vào lịch sử 

Cả nhà nuôi giấu cách mạng, cha là tù chính trị, nhưng cả nhà chị Nguyễn Thùy Dương lại bị mất đất trong uất ức.

Hôm nay, chị là một trong 5 người đến sớm nhất nhưng khi đăng ký “phiếu phát biểu” lại là số 39 trong khi mọi người chỉ được phép phát biểu trong 120 phút. Những uất ức dồn nén vào chiếc dép hiệu Uyên (sản xuất tại quận 2) đã bay thẳng vào cán bộ.

Câu chuyện đau lòng của gia đình chị, sẽ sớm phơi bày.

Những người bị tù oan vì chống lại Tất Thành Cang, họ sẽ lên tiếng trong những ngày sắp tới.

Anh Cang, hãy đợi đấy!

TRƯƠNG CHÂU HỮU DANH

Mất đất, mất dép

Từ giây thứ 10, một phụ nữ xinh đẹp tay phải cầm một chiếc dép ném véo về phía chị Quyết Tâm.

Rất nhanh, một anh an ninh kịp thời can thiệp nên chị chưa thể ném chiếc thứ hai.

Xin bà con hết sức bình tĩnh. Cuộc đời đã mất đất mấy chục năm, giờ mất dép nữa thì không nên.

TRƯƠNG CHÂU HỮU DANH

Phẩm giá của chiếc giày.

Sáng nay ngày 20/10 trong buổi tiếp xúc cử tri ở TP.HCM, một phụ nữ đã tháo chiếc giày dưới chân ném thẳng về phía bà Nguyễn Thị Quyết Tâm ( ném hụt, tặng quà 20/10 bị hụt).

Trước đó vào năm 2017, ứng cử viên tổng thống nước Pháp, bà Marine Le Pen đã bị một nhóm người ném trứng sống vào mặt để phản đối vì cho rằng bà không xứng đáng (bị dính chưởng).

Năm 2012,Người lãnh đạo Đài Loan, ông Mã Anh Cửu cũng từng bị những người biểu tình ném giày khi đang phát biểu trong ngày kỷ niệm nhân quyền thế giới (cận vệ đỡ được).

Năm 2008, tổng thống Mỹ, ông George W. Bush khi đang họp báo tại thủ đô Baghdad, Iraq cũng bị một nhà báo nước này ném giày vào mặt (tránh được).

Chuyện ném trứng thì nhiều nhưng ném giày thì số ít.

Bản thân CL thì không cổ suý việc ném đồ vật vào ai đó. Nhưng qua đó để chúng ta hiểu được sự căm phẫn trong lòng dân.

Ở những quốc gia tự do, việc người dân phản đối một chính sách, một điều luật hay một lãnh đạo là chuyện hết sức bình thường. Họ xuống đường phản đối, hô hào hò hét, thậm chí những người quá khích ném trứng vào mặt lãnh đạo khi cần thiết.

Còn Việt Nam là một quốc gia “dân chủ không đồng bộ”, những hành động bình thường cũng được cho là bị kích động, lôi kéo ví dụ như việc lên án sự bất công, biểu tình phản đối những việc họ cho là không đúng… Ở quốc gia mà người dân sợ chính quyền, sợ những người làm thuê cho dân, sợ những người “vì dân phục vụ”, sợ luôn cả sự thật, thậm chí nịnh hót, hoặc bỏ ngoài tai những sai trái,… thì việc ném giày vào mặt lãnh đạo là “câu chuyện lịch sử”.

Tại sao người dân phải phẫn uất như thế ?

Trong khi hàng chục năm họ mất nhà cửa, gia đình ly tán, phải tha phương cầu thực, ăn bờ ở bụi vì cái “chính sách” ngu nát của lãnh đạo. Cướp không của dân. Không quan tâm đến sự sống chết của dân. Họ sung sướng trên xương máu của đồng loại thì đến tận hai chục năm sau vẫn chưa một cơ quan nào giải quyết. Đã hứa lên hứa xuống khóc lóc đủ thứ chưa giải quyết thì lại đẻ ra cái dự án Nhà Hát giao hưởng.

Chiếc giày hôm nay nó có phẩm giá của nó, đó là lời cảnh tỉnh cho tất cả các lãnh đạo, đặc biệt là đang ở những vị trí quan trọng của đất nước. Quý vị nếu muốn được dân ủng hộ thì đừng phản bội dân, nếu đủ tỉnh táo sáng suốt thì đây là thời cơ cho quý vị. Còn không thì đừng dùng sự ngu dốt của mình mà huỷ hoại đất nước, ngàn năm sau sử sách sẽ còn ghi. Nhân phẩm của con người là thứ vô giá, đừng tự huỷ hoại.

Thế giới đang ngày một thay đổi văn minh, sau này sẽ không còn có chuyện bịa đặt, tô vẽ lịch sử đâu. Vì thế hãy nghĩ đến chiếc giày hôm nay.

CAT LINH

ĐÔI DÉP

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng Tâm 
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi Thủ Thiêm đã trở thành đất cướp
Những vật tầm thường cũng ném mặt em

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu Tâm ở những điều dối trá
Xin lỗi dân ở tận “đáy lòng”

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia …

Tâm ơi, trả dép anh về… Anh đã mất đất, ko thể mất thêm dép cho em.
(Xin lỗi tác giả Nguyễn Trung Kiên)

HOÀNG VĂN DŨNG

CHIẾC DÉP THỦ THIÊM

Chiếc Dép chứ có gì đâu 
Làm gì đến nỗi phải đau thế bà 
Mặt bà son phấn nước hoa 
Làm dân dỵ ứng – Thưa bà Quyết Tâm

Nếu tôi chẩn đoán không nhầm 
Dân đen mất đất ném lầm đó thôi 
Làm chi bà phải kêu trời 
Lẽ ra phải cảm ơn người – Dậy khôn

”Trăm năm bia đá thì mòn 
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ” 
Bao gia cảnh sống bơ vơ 
Mất nhà mất đất bây giờ còn đâu

Thương tằm thì phải lụy dâu 
Tim bà đau một – Dân đau ngàn lần 
Nên đứng về phía nhân dân 
Cùng dân đoàn kết – Vạch trần Quan tham !!!

Hôm qua ngày PNVN 20/10 /2018, Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm PCT UBND thành phố HCM suýt ăn một chiếc dép vào mặt

Hai mươi năm có lẻ tiếng kêu oan khuất tầy trời và nước mắt của người dân Thủ Thiêm đã chảy thành sông. Liệu những ông bà ĐBQH có biết không? – Tôi khẳng định họ thừa biết nhưng không hiểu tại sao họ cứ lờ đi. Phải chăng đồng tiền phân bạc hay lợi ích nhóm đã làm mờ mắt họ làm mất đi tố chất của những người cộng sản

Cô gái ném dép là con của một gia đình có công với cách mạng từ khi bà Tâm mới bập bẹ nói tiếng người

Em dũng cảm quá, ngây thơ quá. Theo tôi chiếc dép lịch sử này phải được đưa vào Bảo tàng Thủ thiêm để nhắc nhở những người đại biểu cho dân khỏi hống hách cửa quyền quan liêu và coi thường quần chúng !!!

HẢI LƯU

Em đi bỏ lại chiếc giày
Mùa mưa nước mắt đong đầy Thủ Thiêm

NGỌC VINH

KHÍ PHÁCH THỦ THIÊM

Thùy Dương quê ở Thủ Thiêm.
Giận quân tàn bạo tham tiền hại dân.
Hy sinh chiếc dép một chân.
Em nhắm phang thẳng mặt tâm hội đồng.
Tuy rằng không trúng mặt mâm.
Nhưng em là một nữ nhân anh hùng.
Em là con cháu Bà Trưng.
Đẹp người khí phách lẫy lừng Thủ Thiêm.

NGUYỄN KHOA PHƯỚC

Tôi đã tìm thấy nhân vật nữ mình cần.
Lịch sử sẽ ghi lại: Người Thủ thiêm đòi công lý cho mình bằng một chiếc dép.
Chiếc dép của giới hạn chịu đựng bất công và vô lý.
Chiếc dép phản kháng ném vào một tập đoàn tội phạm.

BẠCH HOÀN

Hậu tiếp xúc cử tri. Dương về, giày ở lại

Sáng bị giáo huấn sớm! Anh công an cố giảng giải cho em biết bà Tâm ko liên quan gì tới việc mất đất của dân. Bà không biết gì. Ừ thì em có nói gì đâu. Em ngoan lắm!

Anh ấy nói nếu không khéo an ninh họ làm việc em. Động cơ chính trị của em. Có ai lôi kéo xúi dục không?

Nói rõ luôn: Em xưa nay không có động cơ chính trị. Em chỉ là bà nội trợ bình thường thôi.

Sẵn cho em hỏi động cơ chính trị nào khiến mấy cô chú xịt nước, đập nhà, đổ đất vào đầu dân vậy? Các cô chú là chủ tịch là ông là bà. Dân là súc vật à?

Việc nhỏ như vậy mà cố làm quá thì đúng là chữa lợn lành thành lợn què

NGUYỄN THÙY DƯƠNG

Con /em chân thành cảm ơn sự quan tâm của tất cả mọi người. Con về từ trưa hôm qua, lúc không còn một nhà báo nào ở lại khu vực đó cả.

Về việc tặng giày và tiền: con không được ai thuê mướn để làm như vậy. Nên con không nhận tiền từ ai hết.

Mình cũng không đứng ra nhận quỹ tiền quà gì hết

Nếu bà con muốn tặng giày hay tiền có thể xin phép nhà nước ủng hộ xây cầu, làm đường giúp đỡ trẻ em các vùng sâu ở phía Bắc đang đi học bằng bao nilong hay qua cầu dây văng nguy hiểm.

Con xin một lần nữa cảm ơn cô, bác, anh chị, em, bạn bè!

NGUYỄN THÙY DƯƠNG

NO COMMENTS