Chỉ còn tôi…

0
102
Trường tiểu học An Đồng, nơi xảy ra sự việc giáo viên phạt học sinh uống nước giẻ lau bảng – Ảnh: T.Thắng

Việt Nam đứng hàng thứ 19/20 quốc gia tốt nhất trên thế giới về giáo dục?
Giáo dục nặng mùi tiền…
Xin thầy hãy…!!
Thơ ngỏ gửi Bộ trưởng Bộ Giáo dục…
Cô gái Việt ở Nepal viết thư gửi Bộ trưởng Giáo dục
Thạc sĩ trứng vịt…
Danh sách đề tài luận án tiến sĩ “không thể tin nổi” ở Việt Nam
TS.Nguyễn Văn Khải: “Tiến sĩ dởm vào hùa với nhau là thảm họa cho dân tộc”
“Học Thạc sĩ, Tiến sĩ ở Việt Nam là một hiện tượng kỳ dị”

Chào bác. Bác là bảo vệ trường phải không ạ? Tôi là học trò cũ trường này, cho tôi vào thăm thầy cô giáo cũ một lúc. Xin hỏi cô giáo A đang dạy lớp nào nhỉ? Cho tôi xin gặp cô giáo A.

– Cô A mới bị cho nghỉ việc vì bắt học sinh uống nước giặt khăn lau bảng.

– Thế thầy B đâu ạ?

– Thầy B đang đánh nhau với thầy C ngoài kia kìa.

– Thế cho tôi gặp cô D cũng được ạ.

– Cô D bị phụ huynh bắt quỳ chưa đứng dậy được.

– Thế còn thầy E cũng được

– Thầy E nhắc nhở học sinh xóa hình xăm bị nó đâm thủng bụng đi cấp cứu rồi.

– Vậy gặp cô F dạy hợp đồng trường mình cũng được ạ.

– Cô F mới bị cắt hợp đồng bây giờ ở nhà chăn lợn rồi

– Cô G thì sao ạ?

– Cô G xinh nhất trường. Hôm nay có thanh tra sở về, cô ấy phải đi tiếp các vị lãnh đạo.

– Thế thì này thì thật quá đáng, giáo viên còn mỗi cô H, tôi muốn gặp cô H.

– Cô H cũng mới bị đình chỉ vì mấy tháng đi dạy không chịu giảng bài.

– Vậy cho tôi gặp Hiệu phó.

– Hiệu phó đi ô tô vào sân trường cán gãy chân học sinh nên đang phải làm việc với công an.

– Thôi, thế cuối cùng cho tôi gặp thầy hiệu trưởng vậy.

– Thầy hiệu trưởng bị tố lừa chạy việc bị công an bắt hai hôm nay. Bây giờ cả trường chỉ còn mỗi tôi thôi.

– À mà hình như bác mới vào làm, thế bác bảo vệ cũ ở đây đâu rồi?

– Ông ấy đang đi tù anh ạ! Bị bắt vì tội xâm hại học sinh tiểu học.

 SƯU TẦM TRÊN INTERNET

Phùng Bộ trưởng Nhạ!

Cô giáo im lặng 3 tháng, Phùng Bộ trưởng Nhạ im lặng.
Cô giáo bắt học sinh uống nước lau giẻ, Phùng Bộ trưởng Nhạ im lặng.
Cô giáo tố bị Hiệu trưởng bắt phá thai để đảm bảo thành thích cho trường, Phùng Bộ trưởng Nhạ im lặng.
Học sinh nhảy lầu tự tử, Phùng Bộ trưởng Nhạ im lặng.

….

Rất rất nhiều câu chuyện liên quan đến giáo dục nhưng Phùng Bộ trưởng Nhạ vẫn điềm đạm phảng phất khí chất của kẻ sĩ sinh bất phùng thời, thoái ẩn giang hồ trốn vào núi chăn dê nuôi bò trồng rau xưa, lánh đời lánh người tịnh khẩu, nhất định im lặng.

Vậy thì có lẽ chúng ta không nên tiếp tục phung phí ngân sách trả lương cho Phùng Bộ trưởng Nhạ làm gì, lại càng không cần vị trí ấy cho cồng kềnh bộ máy hành chính.

Cuối cùng, không hiểu nhân dân đã trót dại khờ gây thù chuốc oán gì với Phùng Bộ trưởng Nhạ, mà mãi cho đến giờ Phùng Bộ trưởng Nhạ vẫn cương quyết không chịu buông tha cho nhân dân.

Haizzzzz!

NGÔ NGUYỆT HỮU

Uống nước giẻ lau

Lúc còn dạy học ở Nhật Bản, tôi học được hai cách để động viên người học. Một là giúp họ tạo động lực từ bên trong (intrinsic motivation); hai là tạo động lực từ bên ngoài (extrinsic motivation).

Jesse PetersonGiáo viên

Tạo động lực từ bên trong là giúp học sinh tìm ra điều mình yêu thích và muốn học nó. Bởi vì khi mình tìm hiểu, khám phá về điều mình thích thì chất dopamine trong cơ thể tăng lên. Nó giúp mình cảm thấy hưng phấn với môn học, và còn giúp mình nhớ nhanh, thích học thêm tiếp nữa. Dopamine làm mình có đam mê.

Hóa học thần kinh cho rằng, đam mê là dopamine kích thích bộ não và cơ thể. Ví dụ tôi học yoga vì thích cảm giác khi tập nó, và sau đó có sức khoẻ tinh thần và thể chất rất tốt. Họa sĩ thích học vẽ vì họ cảm thấy từng tế bào hòa vào nét vẽ. Bạn tham gia một môn thể thao, giải quyết một câu đố, chơi một trò chơi bởi vì bạn cảm thấy thú vị. Tôi đoán đó là gốc rễ của công thức giáo dục thành công. Giáo dục thực ra chỉ là cách khơi ngọn lửa đã có sẵn nhưng bị giấu đi trong mỗi con người.

Ở lớp tôi dạy học sinh Nhật Bản, không có ghế và bàn. Tất cả ngồi trong sân. Giáo viên phải tìm hiểu và chuẩn bị rất kỹ, cố gắng làm mọi bài học đều vui và hay, khiến trẻ con không thể chú ý điều gì khác.

Cách thứ hai, tạo động lực học từ bên ngoài là lập ra các quy định với học sinh khiến họ phải tuân theo, như là sợ bị phạt, bêu tên; hay là cả động lực từ những gì mình sẽ có sau khi mình làm điều đó. Ví dụ: tiền. Rất nhiều người làm việc họ không thích chỉ vì tiền. Sự khác nhau cơ bản ở đây là thích làm và phải làm.

Việc học ở Việt Nam gần như toàn là “phải” chứ không được “thích”. Tôi đoán điều này xảy ra với cả học sinh và giáo viên. Tôi đã dạy ở một trường cấp 2 tại TP HCM. Thật khó, học viên không muốn học, rất khó tập trung. Tôi phải nghiên cứu và “diễn” rất nhiều mới hút được sự chú ý của họ.

Vấn đề là lâu dài, khi một bài học phải theo quy định, nó không thú vị. Như trong phương pháp giáo dục ở đây thì học viên dễ bị mất động lực, mất tập trung, rồi mất kỷ luật. Giáo viên phải cố gắng hết sức làm học viên của họ tập trung và cuối cùng sẽ kiệt sức. Nếu họ vẫn phải làm việc vì tiền thì họ sẽ hết yêu công việc, thấy khổ sở, thậm chí ghét việc mình làm.

Hôm qua tôi đọc thấy chuyện của cô giáo Nguyễn Thị Minh Hương và rất nhiều giáo viên nữa. Họ không chỉ ra lệnh với học sinh, họ còn bắt học trò uống nước giẻ lau.

Người trẻ tuổi là một mớ hỗn độn. Ai đã từng trẻ cũng từng nhớ, rằng mình chưa học cách biết tập trung tốt và rất hiếm có ai biết cách quản lý bản thân tốt hơn (thực sự rất nhiều người lớn cũng không biết đâu).

Khi đi học, nhiều người đang nghĩ rằng mình chỉ cần ngồi ngoan, nghe giáo viên, nạp rất nhiều thông tin vào cái đầu, và cả học thuộc lòng tất cả bài thầy cô giao là không vấn đề gì. Thực tế là khác, thực sự ngày nay, học sinh rất khó tập trung và khó học tốt vì cái đầu họ nghĩ nhiều thứ: các vấn đề về dậy thì, tình yêu, gia đình, tài chính, bạn bè, tương lai trong khi hàng nghìn thứ trên Internet, quảng cáo luôn gọi mời. Rất nhiều thứ đang cố gắng giật lấy sự tập trung của họ. Ý tôi là việc học giờ đây khó hơn xưa.

Hôm qua tôi cũng thấy rất nhiều người đang đổ lỗi, kết tội cô giáo Hương. Đúng là cô đã làm một hành động khủng khiếp. Nhưng ngoài sai lầm ấy, tôi thấy đây là một cơ hội tốt để chúng ta cùng hiểu nhiều hơn về môi trường đã khiến cô ấy trở nên như vậy.

Ở Việt Nam, có thể thấy rõ rằng hệ thống này có vấn đề từ gốc rễ sâu xa. Để xem vì sao cô giáo Hương đã làm sai thì mình phải xem môi trường của họ trước. Nghiên cứu về tù nhân và lính canh cho thấy người lính canh ở nhà tù cũng cảm thấy họ là tù nhân ở tù luôn, bởi tác động từ môi trường của họ.

Trường học ở Việt Nam vẫn thiết kế theo cách rất cũ, rất tốt cho làm việc tại nhà máy, nhưng phá hủy khả năng sáng tạo. Đặc biệt cách dạy học thuộc lòng, rồi quên hết ngay sau đó.

Lỗi lầm này, hệ thống giáo dục phải chịu trách nhiệm. Để dạy học trò tốt, người thiết kế ra hệ thống, người dạy phải tốt trước, để họ theo mình. Khi mình sống thiếu nghiêm ngắn thì tất nhiên những gì mình làm sẽ gây ra hệ lụy.

Ở một môi trường khi tất cả làm sai thì rất là khó sống nếu bạn không giống như họ. Tôi từng làm cho trường học ở Việt Nam, rất khổ. Đó là lý do tôi quý giáo viên Việt Nam. Họ phải cố gắng dạy một lớp học nhiều học viên thiếu kỷ luật, phải chịu lương thấp. Và thỉnh thoảng họ không chịu nổi, rất dễ phát điên.

Trong mắt tôi, giáo dục Việt Nam thiếu nhiều điều: chương trình học khác, lớp học nhỏ hơn, ít học sinh hơn, giáo viên hiệu quả hơn… Giáo dục Việt Nam không chỉ cần tiền. Mà nó bị trống rỗng ở vị trí những người thiết kế, tổ chức quản lý các trường học và quản trị giáo viên, những người không bị hư hỏng.

Jesse Peterson (Nguyên tác tiếng Việt), theo VnExpress

NO COMMENTS