Ca sĩ Pha Lê bị giật túi xách trong đó có cuốn hộ chiếu mà cô đang rất cần để sang Mỹ biểu diễn, nếu không sang đó đúng hẹn, cô sẽ bị phạt nặng vì phá vỡ hợp đồng.

Cô đăng đàn cầu cứu cư dân mạng kèm theo những giọt nước mắt. Những giọt nước mắt thể hiện cho sự bất lực, cho cái xui rủi khi những bất ổn xã hội ngày càng nhiều lên mà giờ, cô chính thức trở thành một trong số các nạn nhân của nó. Pha Lê cũng như hàng trăm hàng nghìn những nghệ sĩ có tầm ảnh hưởng khác, họ luôn im lặng trước bất công, luôn nghĩ cứ làm tốt phần việc của mình, lo cho bản thân gia đình trước đã, các vấn đề khác họ không quan tâm, hoặc nếu có thì là rất ít.

Đa số chúng ta ai cũng nghĩ rằng nếu nói ra những điều mà mình cho là bất hợp lý, nói ra những cái thối nát của xã hội thì nó cũng chẳng thay đổi được gì, có khi còn rước thêm phiền phức vào thân. Chúng ta cứ nghĩ đơn giản như thế cho đến khi cái rủi vô tình tìm đến, và ta nhận ra mình đã sai hoàn toàn.

Pha Lê đã ở đâu khi đồng bào miền trung oằn mình gánh chịu hậu quả của thảm hoạ môi trường mà Formosa gây ra? Cô ấy ở đâu khi hàng nghìn dân oan mất đất tuyệt vọng kêu cứu trên khắp mọi nẻo đường? Cô ấy ở đâu khi những nạn nhân chết oan trong đồn công an cần những tiếng nói có tầm ảnh hưởng như cô ấy để tìm lại công bằng?

Khi các sự việc trên xảy ra, cô ấy cũng như các nghệ sĩ Việt có tầm ảnh hưởng khác đang bận bàn về biệt thự, siêu xe và túi xách. Họ bận nói về những điều cao siêu ở các khách sạn, resort hạng sang, về những chuyến lưu diễn nước ngoài. Xăng tăng, viện phí, học phí hay thuế có tăng cũng đâu ảnh hưởng gì đến họ. Cát xê cho mỗi đêm diễn của họ bằng một người lao động bình thường làm cả năm cơ mà.

Những nghệ sĩ Việt, họ sống được và giàu lên nhờ vào sự ủng hộ của người dân, nhưng họ luôn quay lưng làm ngơ với những vấn đề rắc rối mà người dân gặp phải từ sự thối nát của chính quyền. Họ biết hết nhưng họ im lặng để được yên thân, im lặng để được đồng loã vặt lông vịt cùng đám lưu manh đang nhân danh chính nghĩa. Họ im lặng khi bất công xảy ra thì tất nhiên, chỗ của họ là phía phe áp bức.

Những xui rủi hôm nay đến với họ, thật ra cũng là những gì họ đáng phải nhận từ sự thờ ơ từng gieo trước đó. Họ là nạn nhân của chính họ, và chúng ta cũng là nạn nhân của chính chúng ta. Tất cả chúng ta, chẳng ai là vô tội cả!

HOÀNG THẾ NHÂN

NO COMMENTS