Đã định không viết gì về ngày hôm nay vì các ACE cùng đi đã viết bài và up hình lên rất đầy đủ rồi, nhưng một số ACE khác ở trong nước cũng như ở hải ngoại đều inbox và muốn tôi viết về ngày này theo cảm nhận của riêng mình. Có lẽ không cần nói thì hầu như tất cả mọi người đều biết rõ lý do tại sao tôi muốn xuống đường đồng hành ngày hôm nay cùng với các ACE bên cạnh nhiều ý kiến trái chiều về tính chính danh của lời kêu gọi.

Người Việt Nam không hèn…

Tôi đã quyết định xuống đường theo lời kêu gọi của trái tim tôi. Tôi xuống đường vì tôi nghĩ đến đồng bào tôi đang là nạn nhân trực tiếp và gián tiếp của Formosa từng ngày, từng giờ và trong tương lai gia đình tôi và tôi cũng sẽ là những nạn nhân tiếp theo.

Tôi xuống đường vì tôi thương những người đồng bào mình đã bị đánh đập tàn ác bởi những con quỷ khát máu đội lốt người trong ngày Lễ Tình Yêu vừa rồi chỉ vì họ muốn đi đòi lại công lý cho tất cả chúng ta và con cháu chúng ta sau này.

Tôi xuống đường vì tôi thấy cá nhân mình không thể cam chịu câm lặng trước cường quyền và tôi muốn lên tiếng cho bản thân tôi và cho những ai cần tôi lên tiếng. Tôi cũng có thể đã được nghỉ ngơi và hưởng thụ một ngày chủ nhật sau cả tuần làm việc bận rộn không ngừng nghỉ, nhưng tôi đã gác cái quyền lợi cá nhân của mình lại, vì tôi thấy rằng tôi còn nhiều thời gian để có thể hưởng thụ những điều đó bên quê hương khi đã đổi thay. Còn vận mệnh của dân tộc chúng ta thì cấp bách hơn, như ngàn cân treo sợi tóc và thời gian chỉ còn như chiếc đồng hồ đang đếm ngược mà thôi…

Đơn giản, tôi chỉ đang làm bổn phận của một công dân khi thấy Tổ Quốc lâm nguy và trách nhiệm của mình là cần phải lên tiếng kêu gọi nhà cầm quyền và làm cho những người chưa tỉnh có thể nhận thức được sự nguy hiểm đang đến thật gần đó. Có thể một mình tôi sẽ không làm được gì nhưng tôi biết trên chặng đường này tôi đã không và sẽ không bao giờ chỉ có một mình.

Xin hãy coi hành động xuống đường của ngày hôm nay và các ngày chủ nhật sắp tới chỉ đơn giản là cách biểu thị của quyền tự do ngôn luận mà chính chúng ta đang đi đòi, đi thương lượng, thậm chí đã có lúc phải cúi đầu đi xin, để có được chút tự do đó!

Dù sáng nay, biểu tình đã nổ ra tại Nhà Thờ Đức Bà Sài Gòn và đã bị đàn áp một cách chóng vánh, nhưng nhiều video clip, nhiều hình ảnh cùng những lời xác nhận của các ACE khác có mặt tại thời điểm biểu tình cho thấy có rất nhiều những gương mặt mới không phân biệt tuổi tác và vùng miền, đã có mặt tham gia biểu tình để cất lên tiếng nói thật sự của chính họ trong việc đi đòi lại quyền lợi của bản thân và của dân tộc.

Dưới góc độ cá nhân, tôi nhìn nhận đó là một tín hiệu đáng mừng cho công cuộc chung của chúng ta vì điều đó thể hiện được sự thức tỉnh trong nhân dân trước thời cuộc của đất nước! Như vậy là những việc chúng ta đã làm và đang làm là không hề vô ích! Không mừng sao được khi nhiều nhà đấu tranh luôn than phiền về sự cô đơn trong các hoạt động dấn thân của họ khi dân chúng vẫn cứ vô cảm! Chính vì vậy, xin hãy nhìn sự việc một cách tích cực, dưới góc độ xã hội và nhân bản, thay vì tìm cách “chính trị hóa” những hành động xuống đường của những “con người trần mắt thịt” theo suy nghĩ hay theo “định hướng” của một “trường phái” nào đó.

Nhiệt tình + ngu dốt = phá hoại! Nếu không quen thì ít nhất trong chúng ta cũng đều đã từng nghe công thức này rồi đúng không? Tôi xuống đường ngày hôm nay và kể cả sau này với tư cách là một công dân độc lập. Những gì tôi đang làm hàng ngày đều chỉ mong có thể góp một phần sức mọn của mình cho xã hội, cho những người đồng bào thân yêu của mình. Với kinh nghiệm nhỏ bé và khiêm tốn, tôi không dám nhận mình là nhà đấu tranh cho dân chủ và lại càng không phải là nhà hoạt động chính trị mà chỉ nghe tên gọi thôi tôi đã thấy to tát và “sợ” lắm rồi.

Tôi là tôi và tôi chỉ muốn bản thân mình hữu ích cho những nơi cần tôi và nếu có thể làm cho cuộc sống này bớt xấu hơn, bớt bất công hơn thì tôi cũng đã mãn nguyện lắm rồi. Chính vì vậy, những người xuống đường ngày hôm nay nếu có “non” mà vô tình để sự “nhiệt tình” và “ngu dốt” của họ làm ảnh hưởng hay phá hoại công cuộc chung thì rất mong sẽ có được sự đồng hành của các ACE có kiến thức và kinh nghiệm cho những lần sau để chỉ cho mọi người cùng thấy cái “thuyết âm mưu” nào đó ẩn sau hành động xuống hay không xuống đường trong trận chiến đấu này.

Chỉ có sự thật, thẳng thắn và chân thành mới khiến cho chúng ta tìm được giải pháp tương đồng mà xích lại gần nhau, tạo được niềm tin nơi nhau thay vì chỉ giữ im lặng một cách bí hiểm, nhân danh “tôn trọng quyền tự do nhận thức” để rồi sự chia rẽ ngày càng trở nên sâu sắc. Những người dân thì sẽ lạc vào ma trận vì không biết phải làm sao cho đúng, vì rõ ràng trong chế độ này, xuống đường là đi kèm với đàn áp, bắt bớ và đánh đập nhưng họ vẫn bất chấp hiểm nguy vì quyền lợi của bản thân, của đất nước mà họ liều mình để lên tiếng.

Ấy thế mà, bên cạnh sự đàn áp của chính quyền, họ lại gặp phải sự im lặng hoặc phải nghe những tiếng nói bất cần của những người đã từng được coi là cao thủ và gạo cội trong hàng ngũ những người đấu tranh. Người dân vì thiếu kinh nghiệm, vì thiếu tư duy nhận thức sắc bén nhưng lại quyết định đến với lần xuống đường lần này với một tâm ước giản dị nhất là đòi đóng cửa nhà máy tội ác Formosa để trả lại quyền được sống chính đáng trong môi trường xanh, sạch của họ, của các bạn và của tôi.

Có những ý kiến cho thấy trong những người xuống đường lần đầu ngày hôm nay, có nhiều bạn trẻ đã bị bắt và họ đều có cảm giác như đã bị lừa. Cảm xúc của tôi lúc đó là chua xót và cay đắng. Tôi thấy họ dường như đang chơi vơi, và đang cố tìm một điểm bám để níu lấy và để ai đó có thể giải thích cho họ là phải làm gì cho đúng! Tự nhiên tôi thấy thương họ, thương cho những người bạn đấu tranh một cách chân thành, vô tư lợi của mình. Vậy ai mới thực sự là những người cô đơn trong cuộc chiến đấu này?

Chúng ta không nhất thiết phải luôn có cùng quan điểm với nhau, vì mỗi người đều có một xuất phát điểm khác nhau trong xã hội, nhưng ít nhất chúng ta cũng cần sòng phẳng và thẳng thắn với nhau về lý do của việc bất đồng quan điểm đó. Phần lớn người dân của chúng ta đã phải chịu sự nhồi sọ, phải chịu sống chung với giả dối đến mức nếu có làm một việc tốt trong xã hội này thì lại bị nghĩ là đánh bóng tên tuổi, nếu có làm một điều bình thường thì lại được tôn vinh lên là phi thường.

Chúng ta đã phải chịu đựng một xã hội sống ngược do thể chế này mang lại đã quá mệt mỏi rồi, bây giờ thì sự mập mờ, nước đôi, ảo ảo thực thực của ma trận thông tin một cách vô tình hay hữu ý chỉ khiến đầu óc con người như lạc sâu thêm giữa ma trận trong một nền tảng vô hình không thể đoán định. Và như một bản năng tất yếu, người dân của chúng ta sẽ lại quay trở về cái quan niệm phó mặc ban đầu vì “không làm thì chẳng sợ bị sai” và “đấu tranh thì tránh đâu” nên tốt nhất là “mặc kệ nó”.

Nếu cái vòng luẩn quẩn đó mà cứ lặp đi lặp lại thay vì tìm một phương pháp đồng hành cùng nhau để giải quyết sự khác biệt thì các nhà đấu tranh sẽ chỉ mãi bước đi trong cô đơn trước sự vô cảm của nhiều người và việc dấn thân cũng sẽ chỉ là việc của một số người mà thôi ! Vài dòng tâm sự chân thành, có thể đúng và có thể sai, nhưng không thể không nói. Xin cảm ơn cả nhà đã đọc và thấu hiểu!

VÕ HỒNG LY

VÀI SUY NGHĨ VỀ CUỘC TỔNG BIỂU TÌNH NGÀY 05/3/2017

Từ sáng thứ năm (ngày 02/3) cảnh sát khu vực đã làm bộ đi kiểm tra hộ khẩu khu chung cư, nhân tiện lên nhà hỏi thăm tôi. Sau khi biết tôi còn ở nhà, họ tiến hành lập chốt canh giữ tại cổng chung cư. Tuy tôi không tham gia được nhưng bà xã tôi đã tham gia biểu tình thay tôi.

Qua tường thuật của bà xã và những nguồn thông tin loan tải trên mạng internet, tôi rút ra một số suy nghĩ về cuộc biểu tình ngày 05/3/2017 như sau:

  1. Trước hết, phải nhìn nhận cuộc biểu tình ngày 05/3/2017 là một thành công lớn vì hôm nay hầu như không thấy các gương mặt nòng cốt, hầu hết là những người dân mới tham gia chưa có kinh nghiệm, tự hô khẩu hiệu, tự hát hùng ca tự phát.
  2. Cuộc biểu tình này đã biến lời kêu gọi của Linh mục Nguyễn Văn Lý thành hành động, người dân đã nhận thức được hiểm họa môi trường độc hại tràn lan trên cả nước, sự tụt hậu mọi mặt của nền kinh tế-văn hóa-xã hội, sự tha hóa của nạn tham ô-tham nhũng và đặc biệt là nguy cơ xâm lược thâm độc của Trung Quốc đã cận kề.
  3. Cuộc biểu tình này là kết quả của cuộc vận động, tuyên truyền rộng rãi trên các phương tiện thông tin, đã thức tỉnh được lòng dân trên khắp 3 miền đất nước. Mặc dù nhà cầm quyền đã dốc toàn lực ra ngăn cản, lập chốt canh giữ những người mà họ cho là có tầm ảnh hưởng tới số đông để ngăn chặn nhưng cuộc biểu tình vẫn nổ ra khắp nơi trên cả 3 miền Bắc – Trung – Nam.
  4. Cuộc biểu tình này là sự tự nguyện của toàn dân, không có người tổ chức, không có người lãnh đạo. Điều đó đã phá tan luận điệu gian xảo của cái gọi là “ban tuyên giáo” luôn tuyên truyền bịa đặt đổ thừa cho các thế lực thù địch, các tổ chức phản động, các vị Linh mục và đảng Việt Tân xúi dục.

Cuộc biểu tình này cũng nói lên người dân không còn bị nhồi sọ, không chấp nhận sống chung với tuyên truyền giả dối của cái gọi là “ban tuyên giáo”.

  1. Mặc dù người dân biết trước đi biểu tình sẽ bị đàn áp khốc liệt, đánh đập đổ máu, bắt bớ và có thể phải hy sinh tính mạng nhưng họ vẫn can đảm dấn thân. Đặc biệt lần này những người nòng cốt bị canh giữ, hầu hết người tham gia là người mới nhưng cuộc biểu tình vẫn diễn ra quyết liệt, thể hiện quyết tâm cao không lùi bước trước bạo quyền.
  2. Thiết nghĩ, cuộc biểu tình ngày 05/3 như là một phép thử thể hiện lòng yêu nước của người dân đang ngày càng nóng bỏng. Chúng ta thành công không phải vì biểu tình thành công, mà chúng ta thành công vì người dân ngày càng ý thức được nguy cơ mất nước, họ đã vượt qua được sự sợ hãi và họ đã tự nguyện tham gia biểu tình.
  3. Hy vọng lực lượng công an và quân đội sẽ nhìn ra được tâm tư nguyện vọng của nhân dân, thấy được sức mạnh của lòng dân mà xác định lại trách nhiệm của mình đối với tổ quốc, dân tộc và nhân dân để mà quay đầu, không gây thêm tội ác.

Tôi trân trọng biết ơn những người đã xuống đường biểu tình ngày hôm nay (trong đó có bà xã tôi). Họ đã nói giùm những người yêu nước (trong đó có tôi), nói giùm dân tộc này rằng đất nước Việt Nam là của người Việt Nam phải do nhân dân làm chủ.

Không một đảng phái nào, thế lực nào hay một nhóm người nào có thể cai trị được dân tộc Việt Nam. Khí phách của họ thật hào hùng, xứng đáng tiếp nối truyền thống 4.000 năm văn hiến của cha ông.

Theo tôi, ngày 5/3 chỉ mới là một phép thử tập dợt ban đầu, tuy còn rời rạc, thiếu sự liên kết và không có tổ chức nhưng cũng thể gọi là thành công bước đầu. Kêu gọi người dân ý thức được trách nhiệm với tổ quốc, mạnh dạn xuống đường biểu dương sức mạnh đã là một thành công rồi.

Nếu được rút kinh nghiệm lại, tổ chức chặt chẽ bài bản như các cuộc biểu dương lực lượng của bà con giáo dân và ngư dân miền Trung dưới sự dẫn dắt của quý Linh mục công giáo, tôi tin rằng trong một ngày không xa nữa cuộc đấu tranh dân chủ hóa đất nước sẽ thành công.

Viết tại Sài Gòn lúc 7:45 tối 05/3/2017
MANH HUNG NGUYEN

MUỐN LẬT ĐỔ CỘNG SẢN THÌ ĐỪNG DỐI TRÁ!

Tôi không phải là một nhà báo giỏi, theo nghĩa năng động, nhanh nhẹn, sắc sảo, khéo léo (để có quan hệ tốt), dũng cảm (sẵn sàng lao vào mọi đề tài và không bao giờ bỏ cuộc trước bất cứ đầu mối thông tin nào)… Nói chung, tôi là một đứa chậm chạp, nhát và hay nhường nhịn (nên đã chậm càng chậm hơn).

Nhưng tôi có một niềm tự hào nho nhỏ là từ ngày bắt đầu làm báo đến giờ, mình chỉ có hai lần sai. Xin nói rõ là hai lần phạm lỗi mà tôi và độc giả đều biết, chứ lỗi mà chỉ tôi biết, độc giả không biết, hoặc ngược lại, thì chắc chắn là… nhiều.

Trong hai lần phạm lỗi đó, lần thứ nhất hoàn toàn do lỗi của tôi – nhanh nhẩu đoảng. Đó là hồi National Geographic để tên Trường Sa, Hoàng Sa bằng tiếng Anh theo cách gọi của Trung Quốc là Tây Sa, Nam Sa, và còn ghi rõ hai quần đảo này của Trung Quốc (năm 2010). Do nhanh nhẩu đoảng nên tôi nhìn nhầm là họ đã sửa lại sau khi có phản ứng từ phía Việt Nam, nhưng thực chất thì thời điểm đó họ chưa sửa, và thế là cả toà soạn bị “hố” theo cái sai của tôi. Số báo hôm sau, ban biên tập phải đăng đính chính, còn tôi thì xin lỗi độc giả như bổ củi trên mạng.

Lần thứ hai thì không hoàn toàn do lỗi của tôi. Nói đúng hơn, lần thứ hai, tôi đưa tin theo phản ánh của một blogger hoạt động dân chủ, nói rằng một cuộc tuần hành nào đó bị công an phá và đàn áp dã man… mà thực tế lại không phải như thế. Cuộc tuần hành có sự kiểm soát của công an thật, nhưng không có đàn áp dã man và nó tự kết thúc chứ không phải do bị phá.

Sau khi đăng bài, tôi bị một số độc giả mà phần lớn là người đọc trẻ tuổi chỉ trích – nói thẳng ra là bị họ chửi cho tối tăm mặt mũi. Mà vì tôi cũng là một con người, có cảm xúc, nên tôi cay cú lắm và… không gỡ bài, không xin lỗi.

Tất nhiên là tôi sai. Nhưng đôi khi tôi cũng nghĩ: Tôi có hai lần sai, thì một lần do tôi ẩu, một lần do tôi dựa vào nguồn tin khác mà nguồn tin ấy lại nói sai sự thật. Và tôi nghĩ thêm, không hiểu blogger ấy và những người tự xác định họ là nhà hoạt động dân chủ như blogger ấy cảm thấy thế nào, nếu họ ở địa vị tôi năm ấy: Một nhà báo trẻ, hoàn toàn “lề phải”, hoàn toàn sống và làm việc trong sự kiểm soát của cả một hệ thống tuyên giáo nhồi sọ và trấn áp với bàn tay sắt. Nhà báo đó đã tự mình nhìn thấy thực trạng xã hội, tự mình có cảm tình với “phong trào dân chủ”, tự tìm đến với dân oan và những người hoạt động dân chủ để quan sát, tìm hiểu và viết bài về họ, dù hoàn toàn không có chủ trương nào của toà soạn, và tất nhiên là nhà báo đó cũng không có nghĩa vụ phải làm việc ấy. Nói cách khác, không ai bắt ép hay dụ dỗ tôi phải đưa tin về cuộc tuần hành ngày hôm ấy cả, tự tôi đã đến, đầy nhiệt tình, ngây thơ, trong sáng nữa… và bị lừa – tức là bị một nguồn tin cung cấp thông tin sai sự thật, mà vì tin họ, tôi đã không kiểm chứng.

Liệu có nhà báo khác nữa cũng như tôi hồi đó? Có cảm tình và ủng hộ phong trào dân chủ, nỗ lực để tìm đến với họ, và bị một người trong phong trào – vâng, may mà mới một thôi – lừa. Ở địa vị ấy, ta nên cảm thấy gì?

Không chỉ là nhà báo. Nếu ta là một sinh viên đang hăm hở bước chân vào đời, thấy tò mò và thú vị với thế giới của những blogger chính trị nổi tiếng, và thử “mon men” làm quen, gia nhập, để rồi tiếp nhận những thông tin sai sự thật, bị lợi dụng tiền nong, tệ nhất là bị… lừa tình hay bị rủ đi biểu tình mà tới lúc ra hiện trường, chẳng thấy người rủ mình đâu, rồi bị dân phòng bẻ tay hay công an tát cho nổ đom đóm mắt… Mà chuyện còn chưa kết thúc đâu: Sau biểu tình sẽ là theo dõi, trấn áp hậu biểu tình, là gây sức ép đuổi khỏi phòng trọ, là đánh nguội, nói xấu, bôi nhọ để cách ly khỏi cộng đồng… Nếu ta là sinh viên đó thì ta sẽ cảm thấy gì?

Tôi không dám lên án ai, ngay cả những nguồn tin từng cung cấp thông tin sai sự thật cho tôi. Tôi càng không muốn và không thể lên án những người kêu gọi biểu tình, vì biểu tình trong hoàn cảnh Việt Nam hiện nay không chỉ là quyền công dân mà còn là một cách gần như duy nhất để gây được chút ít sức ép với chính quyền độc tài này hay ít ra để những cái lỗ tai ấy, cái đầu ấy hiểu người dân nghĩ gì. Nhưng tôi muốn dập đầu… trên bàn phím mà lạy họ, những người đưa thông tin sai sự thật, tung các clip giả, rêu rao những nội dung dối trá trên mạng rằng: Các bạn làm ơn nói thật, nói đúng được không? Các bạn làm ơn đừng nói dối được không? Hàng triệu người Việt Nam qua bao thế hệ đã bị lừa rồi, các bạn làm ơn đừng góp thêm những tiếng lừa bịp người dân nữa.

Biểu tình nào mà có thể toàn quốc ngày hôm nay để làm sụp đổ chế độ? Biểu tình nào mà có thể tới hàng nghìn người lúc này? Thủ tướng nào mà có thể bảo vệ dân? Thủ tướng nào mà có thể huy động quốc tế vào cuộc ngay để cứu dân, đuổi Formosa khỏi Việt Nam, lại còn đòi lại Hoàng Sa cho Việt Nam nữa chứ?

Đấu tranh dân chủ, đấu tranh chính trị, làm truyền thông, thay đổi xã hội… muốn gì cũng phải trên nền tảng sự thật. Chỉ có đúng sự thật, người ta mới mạnh được (và lấy lòng dân được).

Mà những gì đang diễn ra ở Việt Nam đây, nếu kể đúng sự thật cũng đã dữ dội và gây ấn tượng lắm rồi, và đủ để chính quyền lúng túng lắm rồi, còn phải bịa đặt thêm làm gì nữa hả các bạn?

NHÀ BÁO ĐOAN TRANG

KHI BẠN ĐƯỢC CHO LÀ PHẢN ĐỘNG! 

2 COMMENTS

LEAVE A REPLY