Tiến sĩ Hà Thanh Vân – Ảnh: Tiểu Vũ

Đồng ý với chị Hà Thanh Vân. Và đây cũng là một trong các lý do giờ mình không coi bóng đá nữa. (Mình nói thiệt, các bạn bình tĩnh đừng ném đá vội).

http://motthegioi.vn/van-hoa-giai-tri-c-80/world-cup-tien-si-ngu-van-chan-benh-huyen-thuyen-tren-song-truyen-hinh-91411.html

Bóng đá: Thắng thua là chuyện bình thường!…

Đọc thử một đoạn:

Việc sử dụng ngôn ngữ bình luận, ngôn ngữ báo chí về World Cup bị nhiều người cho rằng đang quá đà. Chị có nhận xét như vậy không, theo chị thì cần có những chuẩn mực nào?

Tôi cũng nhận thấy việc sử dụng ngôn ngữ báo chí cho World Cup đang đáng báo động. Ở đây tôi đang nói đến một khuynh hướng nguy hiểm của ngôn ngữ bình luận thể thao nói chung, đó là tinh thần cuồng dân tộc, tự tôn dân tộc cực đoan. Điều này thể hiện qua các từ ngữ mà các nhà báo hay dùng, ví dụ như trong dịp U.23 vào chung kết giải châu Á vừa qua. Chẳng hạn như: “Đêm không ngủ với khát vọng Việt Nam”, “Cơn địa chấn mang tên Việt Nam”, “Báo Trung Quốc: Tiền không mua được thành công như Việt Nam”, v.v…

Từ quan sát thực tế thường ngày của tôi, tôi thấy những quốc gia văn minh, phát triển, thì lòng tự hào về thể thao thấp hơn những quốc gia còn kém phát triển.

Nói cho khoa học, thì phải nhắc đến bài viết của Ørnulf Seippel, một giáo sư người Na Uy, bài viết của ông có tựa đề “Sports and Nationalism in a Globalized World” (Tạm dịch là: “Thể thao và chủ nghĩa dân tộc trong một thế giới toàn cầu hóa – P.V) đăng năm 2017 trên tạp chí Xã hội học Quốc tế. Nghiên cứu này thực hiện trên 25 quốc gia, từ châu Âu sang châu Á, từ nước giàu sang nước nghèo. Cuộc khảo sát đi đến kết luận là lòng tự hào dân tộc trong thể thao là rất phổ biến, song nó thay đổi tùy thuộc vào hoàn cảnh, trình độ giáo dục và văn hóa. Ở những nước càng giàu, tinh thần tự hào này càng thấp. Ở những nước càng nghèo, tinh thần tự hào này càng cao. Những quốc gia có chỉ số GDP (tổng sản phẩm quốc nội) càng thấp và mức độ dân chủ càng thấp thì lòng tự hào về thể thao càng cao.

Tôi có thể lý giải được rằng đây là “mặc cảm dân tộc”. Khi đất nước mình nghèo, khi đời sống mình thấp, có một thành tích tốt trong một lĩnh vực nào đó có vượt qua những nước giàu hơn, thì lập tức thành tích ấy được thổi phồng vì giúp người dân tạm quên đi thực tại nghèo đói hàng ngày.

Vậy nên tôi nghĩ là, khi nhà báo bình luận thể thao, trước hết phải tránh tinh thần tự tôn dân tộc mù quáng, phải am hiểu sâu sắc về chuyên môn, phải dùng từ ngữ trong sáng, hợp lý.

DƯƠNG NGỌC HÂN

NO COMMENTS