Ngày của Ba

Lâu lắm rồi tôi không viết về ba, không phải bởi cảm xúc về ba đã bị chai sạn, mà tôi không biết phải viết như thế nào cho thỏa với ước nguyện những điều mà từ sâu thẳm tâm hồn tôi muốn nói cùng ba.

Chưa bao giờ tôi lý giải được điều đó, dẫu rằng trong tiềm thức trái tim, tình yêu tôi dành cho ba chưa bao giờ vơi cạn. Đã gần 30 năm mồ côi mẹ, hơn 20 năm không còn ba nhưng lúc nào trong tâm thức tôi cũng thấy ba luôn đồng hành và dõi theo những bước đi của tôi, cảm nhận rõ nhất là những lúc tôi gặp bế tắc trong suy nghĩ dường như đâu đó ba có mặt kịp thời động viên, tiếp cho tôi nguồn năng lượng để đứng lên tiến về phía trước, vòng tay yêu thương của ba vẫn ôm ấp vỗ về tôi trong mỗi bước đi khó khăn giữa đường đời.

Đã hơn 20 năm tôi không còn được chạm vào thân thể của người ba thân yêu của mình. Tôi thèm khát cảm giác được ngồi cạnh ba, được nghe ba kể về tuổi thơ của ba, được nhìn thấy ba cười khi thấy các con ba lớn lên từng ngày. Tôi đã không ngăn nổi những giọt nước mắt khi mỗi lần nghe mọi người kể về người người ba thân yêu của mình.

Hôm nay khi đang soạn đồ để tiếp tục một chuyến đi xa, một anh bạn gửi cho tôi nghe bài hát “tình cha” của Ngọc Sơn do ca sỹ Quang Lê hát. Tôi nghe xong mà thẫn thờ, cả một bầu trời nhung nhớ lại ùa về trong tim. Và lúc đó tôi hiểu rằng mình đang rất nhớ ba. Tôi nhớ về ba cũng như bạn của tôi đang nhớ tới ba mình, chỉ khác một điều, tôi không còn ba tồn tại ở trên đời, còn ba bạn ấy diễm phúc được chia sẻ cùng ba mỗi ngày.

Tôi bật dậy là lục lại đọc tất cả những gì mà ngày xưa ba từng viết cho tôi. Tôi vẫn giữ tất cả những gì ba gửi tặng. Mỗi lần đọc thư ba xong, tôi luôn thấy chạnh lòng và rơi nước mắt. Trong một lá thư gửi tôi, ba từng viết: “Con thương yêu! Biết rằng sức lực, tài năng con người là có hạn. Để chinh phục được đỉnh cao là cả một quá trình. Con hãy bước, bước đi từng bước vững chắc. Ba tin con có thể làm được, hãy mạnh mẽ lên con nhé!”. Tôi đã đọc thuộc lòng những lời viết đó tự khi nào và những lời viết đó tự khi nào cũng trở thành động lực cho tôi. Mỗi khi buồn hay thất vọng vì một điều gì đó, tôi thường nghĩ đến ba.

Tôi biết mình hạnh phúc vì có một người ba như thế. Tôi biết mình không đựơc may mắn hơn nhiều người vì ba mẹ đã ra đi mãi mãi khi tôi còn quá trẻ, để mỗi khi buồn, khi nhớ tôi không biết gọi ai! Ngày xưa khi bài hát “Tiếng rao” mới ra đời, lúc đó tôi còn là một cậu học trò ngây thơ, tôi cứ bắt bạn tôi hát đi hát lại cho tôi nghe bài đó, càng nghe tôi càng tự nhũ với lòng mình “hãy biến nỗi đau thành hành động” như ba thường kể cho tôi nghe mỗi lúc ba gặp điều gì đó bất trắc trong cuộc sống.

Mọi người thường nói ba tôi hiền, bản tính hiền lành là tài sản ba để lại cho anh em tôi soi vào để phấn đấu hoàn thiện mỗi ngày. Song tôi thấy ba rất mạnh mẽ, đằng sau cái vẻ bề ngoài hiền hậu và lịch lãm ấy của ba là một trái tim nhân hậu. Ba dạy con không bằng đòn roi, ba luôn dạy anh em tôi “làm gì cũng từ tâm” – làm điều có ích, điều tốt thì phát huy, việc gì ảnh hưởng tổn thương đến người khác thì tuyệt đối không nên, làm gì ba cũng nói suy nghĩ cân nhắc…Ba thường dạy anh em tôi, tài sản quý nhất cần tích luỹ là tri thức, sống sao để mọi người quý mến…

Tôi vốn là đứa con trai ngang ngạnh và bướng bỉnh, muốn gì là làm bằng được. Nhiều khi tôi đã làm ba buồn vì cái tính “thích là làm” của mình. Nhưng tôi biết tận đáy lòng mình, ba vẫn rất tự hào về tôi. Nhiều bạn trẻ nói với tôi rằng họ ngưỡng mộ ý chí và con người tôi, họ lấy tôi làm tấm gương để noi vào, họ tìm thấy ở tôi một nghị lực phi thường. Tính tôi không thích nói nhiều, không thích xuất hiện những nơi đông người, tôi thích làm một con ong thợ, tôi thích làm người đứng phía sau sân khấu, tôi thích làm nghề…tôi biết ngày tôi vào đại học ba rất tự hào về tôi dù chưa bao giờ ba nói với tôi điều đó cả. Ba vẫn âm thầm dõi theo những bước đi của tôi, từng ngày và từng ngày như thế.

Nhiều người nói với tôi rằng họ ghen với hạnh phúc của tôi vì có một người ba như thế, cho dù ba tôi đã không còn trên cõi đời này nữa. Họ kể cho tôi nghe những khát khao của họ. Có bạn gửi cho tôi cả một bức thư dài nói rằng ba đã bỏ mẹ con bạn ấy từ khi còn quá nhỏ để chạy theo một người đàn bà khác, có bạn thì nói với tôi rằng ba bạn ấy đã vĩnh viễn ra đi trong một tai nạn giao thông để lại trong lòng bạn ấy nỗi nhớ thương mòn mỏi. Tôi đọc những dòng viết của các bạn ấy cùng với một niềm trân trọng đến vô biên nhưng tôi lại không biết mình phải chia sẻ như thế nào. Tôi thường im lặng trước những sẻ chia của các bạn, tôi không nói gì không có nghĩa là tôi không có gì để nói. Tôi chỉ ước giá như tôi được ở cạnh bạn lúc đó, tôi sẽ cầm tay bạn nắm chặt. Có lẽ đó là điều duy nhất tôi có thể làm và muốn làm như một lời chia sẻ.

Tôi có một người bạn có ba mà lại không có ba, vì ba đã bỏ mẹ bạn ấy và bạn ấy khi còn quá nhỏ. Một mình mẹ bạn ấy chắt chiu nuôi bạn ấy khôn lớn từng ngày, mẹ bạn ấy hy sinh cả tuổi trẻ của mình, vất vả đi làm để có tiền chữa bệnh cho bạn ấy. Bạn ấy từng nói với tôi rằng bạn ấy hạnh phúc vì có mẹ và bạn ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho ba. Khi lắng nghe những lời tâm sự của bạn ấy, tôi cũng đã không cầm được nước mắt. Tôi không dám khuyên bạn ấy rằng hãy tha thứ cho ba của mình, bởi tôi không phải là người trong cuộc, làm sao tôi có thể hiểu được những gì mà bạn ấy đã phải trải qua suốt hơn 20 năm qua.

Nhưng tôi biết ở một góc sâu thẳm trong tâm hồn, dù không bao giờ có thể tha thứ cho ba mình, song hẳn bạn đã cũng đã có những ngày khao khát được ủ ấm bởi tình cha. Người mẹ dù có tuyệt vời đến thế nào cũng chẳng thể nào ban tặng được cả một tình cha. Tôi thương và đồng cảm những người có hoàn cảnh mồ côi, con đã mất ba mãi mãi, nhưng tôi lại càng thương hơn những con người có ba mà như không có. Khi xưa tôi đã tự nhủ với lòng rằng sau này nếu được tôi hy vọng mình có thể làm được một điều gì đó để bạn ấy có thể mỉm cười và tha thứ cho ba, vì trên đời này người ta chỉ đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh kẻ chạy lại. Nhưng ước mơ đó của tôi đã không bao giờ có thể trở thành hiện thực vì chúng tôi đã không cùng quan điểm, bạn tôi không thể nào mở rộng cánh cửa từ bi để tha thứ cho ba mình, song trong thẳm sâu cuộc đời tôi vẫn nguyện cầu một ngày bạn ấy mở rộng lòng mình và tha thứ cho cha.

Đêm nay trời Sài Gòn se lạnh, tôi tua đi tua lại bản nhạc “Khúc hát cha yêu“ mà nhớ tới ba mình quay quắt. Bất chợt tôi đọc khẽ lá thư ba viết cho tôi ngày đầu xa quê vào xin tá túc ở nhờ nhà một người anh họ để học đại học mà ba đã viết cho tôi cách đây hơn 20 năm về trước trong nỗi nhớ thương đứa con trai thân yêu của mình: Con trai yêu quý! ….Con nhớ giữ gìn sức khoẻ và cố gắng vượt qua bao khó khăn đề học tốt…Quê mình nghèo, chỉ có con đường học mới giải thoát khổ cực con nhé…Đời ba khổ rồi, ba vất vả bao nhiêu cũng chiụ được nhưng các con của ba phải học…Ba rất vui và tự hào về con….

Tôi đọc qua những dòng chữ viết tay đã ô vàng trên trang giấy học trò mà không kìm được nước mắt. Lời ba đó, một vài dòng đơn sơ và chứa đựng tất cả nỗi lòng của ba. Ba không bao giờ la tôi dù là những điều nhỏ nhất, những gì ba dạy tôi nên người chỉ là qua hành động và cách sống của ba. Ba không nói nhiều, nhưng khi ba đã lên tiếng thì tôi không bao giờ dám tranh luận trở lại bằng những câu đại loại như “nhưng mà….”. Khi ba không vừa ý với tôi điều gì, ba chỉ nói vài câu rồi lẳng lặng dõi theo những bước đi của tôi. Chưa bao giờ ba bắt tôi phải làm điều gì theo ý muốn của ba, ba luôn để cho tôi mọi quyền quyết định. Có thể sẽ không tránh khỏi những vấp ngã và đớn đau, nhưng đó là bài học vững chãi nhất để tôi bước vào đời.

Ngày tôi bước vào Sài Gòn khi còn non trẻ, ở cái tuổi đó bạn bè tôi còn đang được gia đình ru ấm bằng bàn tay yêu thương thì tôi đã phải chống chọi với bao nỗi lo….Ngày tôi đi, ba không nhìn thấy tôi lo lắng và tôi cũng chỉ thấy một chút thoáng buồn trên khoe mắt của ba. Tôi nói với ba và mọi người rằng khi ổn định chỗ học, con sẽ đi làm để lo việc học, con sẽ làm thêm, con sẽ đi dạy, con sẽ làm mọi việc có thể…Không ai tin điều đó là sự thật, tôi vượt qua bốn năm đại học, trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, đã có biết bao nhiêu giọt nước mắt chảy ngược vào trong, trong đó có ba.

Ba ơi, đến bây giờ thì con thật sự không biết phải viết như thế nào để diễn tả hết tình yêu quí của con dành cho ba nữa cả. Bao câu chữ chắc cũng chẳng thể nào đong nổi những nhớ thương. Trên đời này người ta có nhiều cái để tự hào, kẻ tự hào vì giàu sang, vật chất, có xe hơi, nhà lầu…còn con tự hào vì mình đã có một người ba như thế ! Cảm ơn ba vì tất cả những gì đã dành cho con.

PHAM SONG THU

NO COMMENTS