20 năm nước mắt…

0
421

20 NĂM NƯỚC MẮT

Hát trên những xác người…
Nhà hát giao hưởng 1.500 tỷ và nước mắt Thủ Thiêm!
Đất Thủ Thiêm…
Kết luận của Thanh tra chính phủ về đất đai ở Thủ Thiêm…
Văn tế Thủ Thiêm…
Từ sự kiện Thủ Thiêm…
Nước mắt ở Thủ Thiêm…
Lẽ nào là đại diện nhân dân?…
Chí Phèo chịu thua…

1 – Một giờ khuya đêm qua, ảnh hưởng bởi thời sự “nhà hát lớn” qua miệng lưỡi của một người đàn bà nói nhiều bị công chúng ghét cay ghét đắng, tôi cùng vài anh em vượt hầm Thủ Thiêm qua bên kia quận 2, để ngắm khu đô thị Sa La lộng lẫy ánh đèn cùng các đại lộ mới toanh rộng rãi. Phải công nhận là nó đẹp, nếu so với một vài khu đô thị cũ nằm bên kia sông. Nếu nhà hát 1500 tỷ cùng quảng trường thành phố mọc lên, quả tình đây là khu đô thị đáng mơ ước đối với những kẻ ít tiền, thuộc thành phần ăn lương nhà nước như tôi. Nếu được ở đây, tôi sẽ ở chứ?

Vâng, dĩ nhiên tôi sẽ ở – tôi tự hỏi và trả lời với chính mình.

Nhưng làm sao tôi có thể đặt chân mình vào khu đô thị đắt tiền này được khi giá đất của nó mấy trăm triệu đồng/m2, lại kKông có xe hơi để đi lại? Vậy thì chắc có lẽ để đến kiếp sau vậy!

Chỉ là một người ngoạn cảnh, nhìn ngắm Thủ Thiêm qua con mắt ko có ký ức gì với mãnh đất này, nên tôi chẳng phải nặng lòng trước ánh đèn của các khu đô thị như Sa La, có khi còn là vui thích nữa vì cái đẹp của nghệ thuật kiến trúc. Nhưng, giả như tôi là một người dân Thủ Thiêm, bị cưỡng ép rời khỏi nơi cư trú, nhìn thấy cái nền nhà của mình bây giờ biến thành cái nền của khu đô thị Sa La thì sao nhỉ? Tức tối? Uất hận? Hay nguyền rủa?

2 – Trong những hình ảnh mà nhà báo trẻ Trương Châu Hữu Danh quay được về Thủ Thiêm, tôi ấn tượng nhất với đoạn phim bà cụ già cùng con chó nhỏ của bà, đã lang thang 20 năm ròng rã sau khi mất đất mất nhà, để rồi cuối cùng, chủ và chó cùng dắt díu nhau chui vào một cái gầm cầu thang trú ngụ. Còn trong “bút ký Thủ Thiêm” của nhà báo về hưu Võ Đắc Danh, ấn tượng sâu sắc nhất của tôi là hình ảnh viên thiếu tá công an đang có tương lai sáng lạn trong guồng máy chuyên chính vô sản, đảng viên, cũng vì phản ứng trước việc bị tước đoạt nhà cửa đất đai oan ức của gia đình nên bị giáng cấp, ra khỏi ngành để rồi cuối cùng kết thúc thân phận bi thảm của mình bằng một sợi dây treo cổ.

Khi màu sắc ánh đèn của khu đô thị Sa La bị ám bởi máu và nước mắt của những người dân Thủ Thiêm, sự lung linh của nó ở trước mắt tôi đã không còn nữa. Tinh thần của cái đẹp kiến trúc mà nó có được dường như đã bị hoen ố bởi những oan khốc mà một số vị cựu lãnh đạo thành phố này đã gây ra cho những cuộc đời người như cụ già, con chó và viên sĩ quan công an kia…

3 – Khi Ủy ban nhân dân TP HCM tổ chức họp báo để xin lỗi nhân dân Thủ Thiêm sau 4 nhiệm kỳ chủ tịch thì người dân Thủ Thiêm đã trải qua nỗi đau của 20 năm bị đẩy đuổi khỏi căn nhà thân yêu của mình, ra khỏi nơi chốn mà họ đặt bàn thờ ông bà và chôn nhau rốn của nhiều đứa trẻ. Cũng trong khoảng thời gian dài đó, tại Hà Nội, có một khu nhà trọ được đặt biệt danh là “làng Thủ Thiêm”, nơi những người dân Thủ Thiêm khăn đùm cơm gói từ Sài gòn ra thủ đô tá túc để tìm cách cất lên tiếng nói oan ức của mình. Nhưng một hệ thống chính quyền lớn mạnh cùng với Đảng quang vinh đã ko lắng nghe tiếng nói của họ.

4 – Lời xin lỗi của UBND TP HCM hôm nay được đánh đổi bằng nước mắt trong 20 năm dài của người dân Thủ Thiêm- khoảng thời gian bằng với cuộc chiến Bắc Nam mà TCS đã phản ảnh trong ca khúc “Gia tài của mẹ”. 20 năm đủ để giải quyết một cuộc chiến tàn khốc nhất nhì thế giới ảnh hưởng đến cục diện chính trị toàn cầu nhưng vẫn không đủ để giải quyết một ổ ung nhọt bé nhỏ Thủ Thiêm, thật là vô cùng nghịch lý!

Một lời xin lỗi nhẹ nhàng, thoáng qua với một câu ghi chú thòng theo: “Không thể tùy tiện nêu danh tính của những người gây ra lỗi lầm”. Quá thông minh, kính thưa quí vị, danh tính những kẻ gây lỗi lầm quan trọng hơn nước mắt ,nỗi đau, thân phận khổ ải của hàng ngàn người dân trong 20 năm của cuộc đời họ! Có thứ công lý nào nghiệt ngã bần cùng như vậy trên thế giới này không? Chắc là chỉ có ở Việt Nam chúng ta.

5 – Năm 2010, khi làm trưởng Ban thời sự Xã hội của Tuổi Trẻ, tôi có chỉ đạo PV phụ trách nhà đất tìm hiểu về vấn đề đất đai ở Thủ Thiêm. Đó là phận sự của tôi, của vị trí mà tôi phụ trách. Một tuần sau, cậu PV 11 năm tuổi nghề báo cáo: “thưa anh, ko làm được đâu anh ơi, vì có làm báo cũng ko dám đăng; nếu đăng cũng sẽ ko đi đến đâu, vì đất ở đó đại gia đình “anh Hai” đã thâu tóm hết rồi”.

Chúng tôi, và rất nhiều nhà báo nữa đã ko làm tròn được cái gọi là “sứ mệnh” của kẻ được xã hội gọi là nhà báo, nhưng trong hệ thống đó, lúc ấy, một thằng nhà báo như tôi, như cậu phóng viên nọ sẽ làm được gì khi Tổng biên tập mới được cử về là phó Ban tuyên giáo thành ủy, là đệ tử ruột của anh 3 Đua – người đã ký quyết định số 6565 ngày 27/12/2005 chỉnh sửa quy hoạch khu đô thị mới Thủ Thiêm, dẫn đến nỗi đau của hàng ngàn người?

Báo chí hầu như im lặng. Mà im lặng là đồng lõa.Thời điểm đó, nỗi đau của người dân Thủ Thiêm đã kéo dài được 12 năm! Chỉ có súc vật mới thờ ơ trước nỗi đau của đồng loại- đó là câu nói khá nặng nề của ông tổ chủ nghĩa cộng sản. Vậy mà ở đất nước cộng sản này, có quá nhiều quan chức thờ ơ trước nỗi đau của con người…

6 – Mất 20 năm, mất rất nhiều thứ, từ tài sản vật chất và tinh thần, mất những năm tháng hạnh phúc quý báu của đời người, mất niềm tin và…rất nhiều nước mắt, thì một lời xin lỗi mới được đưa ra từ phía chính quyền. Những kẻ gây tai họa cũng là những kẻ cầm nắm chính quyền trong tay. Sau lời xin lỗi đó, người dân Thủ Thiêm sẽ được đền bù gì cho những tổn thất của họ?

Hay chỉ vỏn vẹn là một lời xin lỗi?

Với người dân Thủ Thiêm, nhà hát 1.500 tỷ đồng không phải là một cách đền bù. Họ cần được trả lại (và phải trả lại họ) những gì họ đã mất đi và… có lãi.

Vay thì phải có trả, và trả thì phải có lãi như luật của ngân hàng, đất nước của tôi ạ!

NGỌC VINH

HỒN MA THỦ THIÊM

Tiếng nhạc giao hưởng vang lên, những hồn ma oan khuất lởn vởn, tiếng rên rỉ ai oán uất hận cùng hòa vào khiến tất cả đều sởn gai ốc và nổi da gà.

Hồn ma ấy chính là người dân lầm than, để có được miếng đất cơ nghiệp làm kế sinh nhai, họ phải đổ cả máu và đùng một cái bị đẩy ra đường, sống chui lủi gào thét hơn 15 năm qua, tất cả đều quằn quại trong đau đớn.

Nhà hát Giao hưởng mang tầm quốc tế là khát vọng chính đáng nhưng trong tột cùng của uất hận, những cánh tay nở nụ cười cho rằng “xây dựng nhà hát giao hưởng là ước nguyện vì dân”.

Ai có thể có chấp nhận được tiếng gào thét bất công ngần ấy năm không được đoái hoài nhưng chỉ cần ba giờ đồng hồ là quyết “vì nguyện vọng dân muốn xây nhà hát”.

Hỡi những trái tim lương tri, hãy đứng lên và đi đến từng phận người hỏi rằng “chúng tôi đang lựa chọn xây dựng bệnh viện, trường học, bồi thường xứng đáng cho dân Thủ Thiêm hoặc xây nhà hát, ý ông bà thế nào” sẽ biết ngay.

Thêm nữa, du khách Quốc Tế nếu biết Nhà hát xây trên đất của tiếng kêu ai oán, họ không nghe đâu vì ai cũng hiểu rằng, con người phải mang trong mình trái tim lương tri.

Người dân luôn bao dung và vị tha nhưng sẽ nguyền rủa nếu ai đó nhân danh chính quyền làm điều sai trái. Chắc chắn, khi chết, họ sẽ hóa thân thành con ma đi kêu khắp nơi, tang thương vô cùng.

Tất cả mọi người, trong đó có tôi ủng hộ những quyết sách hướng đến sự văn minh nhưng điều chúng tôi cần trước mắt là người bệnh không nằm hành lang, là trẻ con được đến trường học hành đủ đầy và được đi trên con đường ngát hương không lụt lội…

P/S: Không đồng ý sự xa xỉ nằm trong những hồn ma.

Sài Gòn, ngày 09/10/2018
LS LÊ NGỌC LUÂN

NGƯỜI DÂN KHÔNG CẦN NHÀ HÁT GIAO HƯỞNG…

Với tư cách là một công dân đã có 6 năm sống tại TP.HCM và hiện vẫn thường xuyên lưu trú tại nơi này, với tư cách là một công dân Việt Nam nộp thuế vào ngân sách nhà nước, với tư cách một người cầm bút, với tất cả lương tâm và trách nhiệm của một công dân, một con người, tôi – Bạch Hoàn, xin khẳng định rằng, tôi hoàn toàn không có nhu cầu về một nhà hát giao hưởng 1.500 tỉ đồng, tôi không có bất cứ bức bách gì.

Về việc xây dựng nhà hát giao hưởng 1.500 tỉ đồng, bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, Chủ tịch Hội đồng nhân dân TP.HCM đang bao biện rằng đó là nhu cầu bức bách của người dân, chắc chắn “người dân” ấy không phải là tôi. Tôi xin được khẳng định điều này.

Tôi tuyên bố phản đối dự án xây dựng nhà hát giao hưởng 1.500 tỉ đồng bằng tiền xương máu và nước mắt nhân dân mà TP.HCM đang mưu đồ muốn làm cho bằng được.

Các anh chị là bạn bè và follow tôi trên trang facebook này, nếu nghĩ đến nỗi oan khiên, đau đớn thấu trời mà người Thủ Thiêm phải chịu đựng, nếu nghĩ đến những con người mất đất mất nhà, mất cuộc đời, mất cả tương lai, xin hãy dành vài giây ngắn ngủi để comment trả lời, cái nhà hát ngàn tỉ ấy có phải là các anh chị muốn xây không, có phải là nhu cầu bức bách của các anh chị không?

Xin hãy cho tôi biết các anh chị có đồng ý không mà cái loại quan chức như Nguyễn Thị Quyết Tâm dám lớn tiếng nhân danh đó là mong muốn bức bách của người dân?

Tôi sẽ đấu tranh để dự án này phải dừng lại. Tôi mong các anh chị share status này để nhiều người vào đây trả lời họ có muốn xây cái nhà hát ấy hay không. Các anh chị và tôi, và những người khác nữa cần lên tiếng, vì chúng ta chính là nhân dân. Chúng ta không cho phép ai nhân danh mình để mưu đồ bất cứ thứ gì cho họ và nhóm lợi ích của họ.

Các anh chị và tôi, chúng ta sẽ lại đồng hành cùng nhau để chấm dứt sự lãng phí máu và nước mắt của nhân dân, vì một xã hội còn đó một chút tình người.

Cảm ơn các anh chị bằng tất cả sự trân trọng.

BẠCH HOÀN

CON Ở ĐÂU

— Nhà con ở đâu?
— Dạ lúc trước nhà con ở Thủ Thiêm.
— Sao giờ con lại đi ăn xin?
— Nhà con bị quy hoạch và cưỡng chế rồi.
— Vậy con định đi ăn xin đến bao giờ?
— Con sẽ đi ăn xin cho đến khi đủ tiền để về lại Thủ Thiêm mua vé cho em con nghe nhạc giao hưởng.

DUNG DINH

Khi dã Tâm đã Quyết!

Thủ Thiêm, nơi hàng loạt dân oan mất đất mất nhà, sống không ra sống chết không ra chết hàng chục năm trời, mà còn lừng lững lên đó cái nhà hát, thì không còn từ gì để tả với các vị nữa.

Hôm nay, trên Facebook Tường Minh, tôi đọc được những thông tin này:

– Nhà hát Hoàn Vũ (Cam Ranh, Khánh Hòa), do Tư nhân làm
+ 7.500 chỗ ngồi, đầu tư khoảng 220 tỷ đồng
+ Suất đầu tư 29,3 triệu đồng/ghế

Thời gian xây trong 5 tháng
Đạt chuẩn quốc tế, từng tổ chức Hoa Hậu Hoàn Vũ Thế giới, truyền hình trực tiếp trên hàng trăm kênh truyền hình thế giới.

– Dự án Nhà hát Giao hưởng (Thủ Thiêm, TP.HCM), do TPHCM làm
+ 1.700 chỗ ngồi, đầu tư dự kiến 1.500 tỷ đồng
+ Suất đầu tư 882,3 triệu đồng/ghế

Ừ, thì giá vật liệu từng thời điểm mỗi khác nhưng leo đến mức này thì đúng là các vị đã đưa nỗi đau của người dân ra mà bỡn cợt rồi đấy. Từ bà Nghị lớn đến bà Nghị nhỏ, đã hoàn thành một bản hợp ca mở màn Hát trên những xác người quá thành công rồi còn gì!

Chúc mừng bà Quyết Tâm, một khi (dã) Tâm đã Quyết

Chúc mừng cô cải lương Quế Trân, cô sắp có nhà hát để cô ngó nghiêng (chắc chắn nếu có, cô cũng chẳng bước được vào đó mà hát đâu – vì chỗ của cô là nhà hát Trần Hữu Trang). Rất xin lỗi nhiều anh chị em nghệ sĩ chân chính, chứ cha ông nói “xướng qua vô loài” cũng không hề sai trong một số trường hợp ạ!

Hôm nay, có một nữ nhà báo trước đây mình kính trọng, tỏ vẻ khinh khỉnh coi thường những người không ủng hộ việc xây cái nhà hát này. Rằng theo chị đừng đánh đồng nhạc giao hưởng với các khái niệm khác. Thưa với chị, Nhà hát ở Việt Nam để biểu diễn nhạc giao hưởng không thiếu đâu. Hà Nội đã có. Sài Gòn đã có. Toàn ở vị trí trung tâm. Nếu dân muốn nghe giao hưởng thì hai cái nhà hát đó dư sức. Mắc mớ gì mà lội sang Thủ Thiêm mà nghe hả chị?

Một đất nước mất căn bản, nhạc một nốt bẻ đôi không biết, nghệ thuật thì hầu như chưa ai xoá mù, thôi thì cắp sách đi học đã, rồi học thêm cách bảo vệ di sản cái đã, rồi bỏ tiền mua vé vào các Nhà hát hiện có mà ngồi cho đủ chỗ đi cái đã, chứ khoan đã nói xây thêm nhà hát chị ạ! Chứ mấy ai mà giỏi như chị, uyên bác như chị, chui tọt vào Nhà hát mà ngồi chễm chệ vỗ tay rào rào khi biểu diễn giao hưởng được ngay đâu. Thế nên, tốt nhất chị đừng nói gì, thay vì nói ra những điều kệch cỡm! Bởi mất căn bản về kiến thức có thể bổ túc được chứ mất căn bản về lương tâm thì không thể nào bổ túc được chị ạ!

Xưa nay việc xây nhà hát không phải chuyện lạ. Dân có bao giờ bất bình đâu? Xây bao cái Nhà hát rồi, bao cái sân vận động rồi, hết thành phố này đến tỉnh nọ, có ai phản ứng gì? Nhưng Thủ Thiêm thì khác. Và tại sao phải là Thủ Thiêm? Tại sao lại nhảy múa nơi oan gia ngập ngụa ở cái đô thị đắt giá nhất thế giới này?

Và tại sao lại là bà Quyết Tâm cùng với cái gọi là “Hội đồng nhân dân” ủng hộ điều này, và đưa nhân dân ra làm “bảo chứng” khi mà quý vị chưa và chưa bao giờ thuộc về nhân dân?

HOÀNG NGUYÊN VŨ

NO COMMENTS