Theo lịch làm việc đã công bố, ngày 12/6 tới đây, Quốc hội sẽ bỏ phiếu xem xét thông qua hay không dự Luật An ninh mạng.

Thư ngỏ gửi Quốc hội về dự thảo luật An Ninh Mạng

Tôi đã đọc dự thảo luật ấy.

Và, bằng tất cả trách nhiệm công dân của mình, bằng cả trái tim mình, tấm lòng mình đối với đất nước nơi tôi gắn bó, nơi có tương lai của con tôi, của gia đình tôi, bạn bè tôi, nơi có tương lai của những người tôi biết mặt mà lạ tên, những người thân thuộc và cả những người còn xa lạ… tôi xin được khẳng định một điều rằng: Tôi – Bạch Hoàn, không cho phép các đại biểu đại diện cho mình tại Quốc hội được bấm nút thông qua dự Luật An ninh mạng.

Có rất nhiều điều khoản ở dự luật này, tôi thấy quá mơ hồ, có thể làm khó dễ cho những lương dân một lòng lên tiếng về thời cuộc, với niềm tha thiết xây dựng quê hương mình, với nỗi chờ mong mòn mỏi bình minh sẽ đến trên đất nước mình.

Hôm nay tôi không có nhiều thời gian vì đã lỡ ích kỉ dành một ngày cuối tuần cho con của mình. Thế nên, sáng mai, tôi sẽ phân tích chi tiết những điểm bất hợp lý, những điều khoản mà cá nhân tôi cho rằng nó sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của Việt Nam trong mắt thế giới văn minh, ảnh hưởng đến tương lai Việt Nam, cái được cái mất của chính thể hiện nay nếu Luật An ninh mạng được bấm nút thông qua ở phòng họp Diên Hồng vào ngày 12/6.

Hôm nay, tôi chỉ có đủ thời gian để nói rằng, nếu phải dùng những điều khoản trong dự Luật An ninh mạng thì rõ ràng nó thể hiện sự yếu kém của những người quản trị quốc gia. Bởi đơn giản, nó khiến tiến trình tìm kiếm, thiết lập những giá trị văn minh và tiến bộ bị thụt lùi. Mà nhìn rộng hơn, xa hơn, nó rất có thể là một bước lùi trong quá trình phát triển của đất nước.

Với cách thức quản lý không gian mạng mà dự Luật An ninh mạng đưa ra, tôi rất hồ nghi về những lời tuyên bố liên quan đến cách mạng công nghiệp 4.0 thời gian qua. Bởi vì, nếu kiểu quản lý không gian mạng ấy được bê vào áp dụng tại Mỹ, thì tôi sợ rằng đúng như người ta nói, những đế chế quyền lực như Facebook và Google sẽ bị bóp chết ngay từ khi các nhà sáng lập viết những dòng code đầu tiên.

Không một quốc gia nào có thể phát triển trở thành quốc gia văn minh và thịnh vượng nếu như ở đó, xã hội bị quản trị bởi những điều luật bị đánh giá là mơ hồ. Tôi không mong, thực lòng không bao giờ mong muốn đất nước của các anh chị và của tôi, đất nước của chúng ta là một nơi như thế. Bởi, nếu như vậy thì quá bẽ bàng. Nếu như vậy thì thật buồn…

Chính phủ đã lùi lại dự Luật Đặc khu để tiếp nhận thêm phản biện. Đây là bước đầu cho thấy Chính phủ đã lắng nghe tâm tư và nguyện vọng của nhân dân trong chừng mực nào đó. Tôi thật sự đánh giá cao quyết định này của người điều hành đất nước.

Vậy thì, chẳng có lý gì Chính phủ lại không nghe dân một lần nữa?

Tôi tha thiết mong mỏi Chính phủ hãy lùi lại dự luật này. Lùi một bước trời cao bể rộng. Lùi một bước, Chính phủ sẽ được tất cả. Tất cả ấy chính là nhân dân. Tất cả ấy chính là lòng dân.

Bởi nếu cứ cố làm cho bằng được, cố tách mình ra khỏi thế giới văn minh, thì có lẽ gia tài để lại thật sự là một nước Việt buồn.

Lịch sử sẽ ghi chép về ngày 12/6/2018, về hình ảnh người lãnh đạo giai đoạn này, bằng những dòng chữ tròn méo thế nào đây? Tất cả phụ thuộc vào chính họ, hôm nay.

BẠCH HOÀN

LỜI CUỐI VỀ LUẬT AN NINH MẠNG

Những đối tượng chịu điều chỉnh của Luật An Ninh mạng (ANM) bao gồm người sử dụng internet-tham gia mạng xã hội, các công ty-cơ quan trong nước hoạt động công nghệ thông tin-viễn thông hay có phát hành các dịch vụ-thông tin trên không gian mạng, các công ty nước ngoài có hoạt động CNTT-VT hay có dịch vụ-thông tin trên không gian mạng tại Việt Nam.

Về người sử dụng internet, thực tế cho thấy khi chưa có ANM, những nhà hành pháp Việt Nam cũng đã áp dụng bộ luật hình sự cho các hành vi “tuyên truyền”, “vận động”, “kích động”, “xúc phạm” hay “chiếm đoạt”, “tàng trữ”, “làm lộ” như trong dự thảo ANM có đề cập, tức các hành vi đó đã được quản lý và chế tài bởi một bộ luật khác, tuyên truyền bằng phát tờ rơi hay viết trên mạng cũng là một, chỉ khác nhau bởi phương tiện. Ở phía các điều chỉnh bằng luật dân sự, tòa án cũng đã từng thụ lý và xử các vụ kiện về việc “thóa mạ” hay “xúc phạm” trên mạng giữa các cá nhân với cá nhân hay cá nhân với tổ chức. Vì thế, xét về phía đối tượng người sử dụng, cơ quan hành pháp không nhất thiết phải có ANM mới có thể điều chỉnh các hành vi đã nêu ra.

Về phía các công ty-cơ quan trong nước hoạt động công nghệ thông tin-viễn thông hay có phát hành các dịch vụ-thông tin trên không gian mạng, từ những lần trước đây như việc kiểm soát từ khóa qua tin nhắn (từ “bầu” chẳng hạn trong lần bầu cử trước) hay chặn một dịch vụ trên mạng nào đó thông qua chính nguồn ISP, có thể thấy việc can thiệp nhằm “đảm bảo an ninh” của cơ quan hữu quan tại các công ty-cơ quan trong nước đã có và rất hiệu quả. Có nhất thiết phải thêm luật cho những việc đã có tiền lệ và suôn sẻ?

Về các công ty nước ngoài có hoạt động CNTT-VT hay có dịch vụ-thông tin trên không gian mạng tại Việt Nam khi có ANM sẽ tạo ra 2 trường hợp:

Nếu thị trường Việt Nam đủ lớn và lợi nhuận cao đến khó tưởng, những nhà cung cấp dịch vụ như Facebook, Google, Microsoft… sẽ phải thay đổi chính sách và thay đổi cả công nghệ. Thay vì lưu trữ trên đám mây và phân tán, các nhà cung cấp dịch vụ này sẽ phải lọc ra các người sử dụng riêng của Việt Nam và tập trung quản lý tại các máy chủ đặt tại Việt Nam, hay tối thiểu phải tạo ra một bản sao lưu quản lý tập trung như vậy. Các dữ liệu này phải được cung cấp ngay cho cơ quan hữu quan khi được yêu cầu. Với các công ty có dịch vụ-thông tin trên không gian mạng tại Việt Nam như các ngân hàng quốc tế hay các nhà trung gian thanh toán có cho sử dụng dịch vụ trực tuyến, theo ANM cũng cần phải có các máy chủ tập trung dữ liệu khách hàng của họ và trao dữ liệu ấy cho bên thứ 3 khi có yêu cầu. Trong bối cảnh đó, các công ty này phải đối mặt với việc bị tẩy chay trên toàn bộ thế giới, phải chịu sức ép từ các khách hàng của toàn thế giới đang lo lắng cho dữ liệu của mình, đang nghi ngờ về mức độ thỏa hiệp với bên thứ 3 của các công ty ấy. Nếu hơn 96 triệu khách hàng và khách hàng tiềm năng hấp dẫn hơn 7 tỷ khách hàng và khách hàng tiềm năng, thì họ sẽ chịu để ANM áp dụng lên họ.

Nếu không thể hi sinh uy tín, chính sách và công nghệ của mình, các công ty ấy sẽ không thể hoạt động ở Việt Nam. Một ngày nào đó, người dùng sẽ không thể tra Google, không thể vào Facebook, không thể xài các loại thẻ thanh toán quốc tế, không thể sử dụng Amazon… Thiệt hại lúc ấy không chỉ thuộc về người dùng cuối mà còn cho cả nền kinh tế đang được hô hào chuyển đổi lên cuộc cách mạng lần thứ 4 hay công nghệ 4.0 gì đó, thiệt hại cho tất cả doanh nghiệp Việt Nam muốn hòa nhập vào kinh tế toàn cầu (người dùng cuối, nếu xài VPN thì có lẽ cũng không sao).

Một bộ luật vừa dẫm chân luật cũ, vừa không để làm gì, vừa có thể gây thiệt hại kinh tế, có nên áp dụng?

Đây là lời cuối về ANM, vì ngày mai là bấm nút rồi, nếu không thông qua thì không có gì để nói, còn nếu thông qua thì còn nói để làm gì hay sao được nói nữa.

THUAN VUONG TRAN

NO COMMENTS